Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)

Chương 1153: Đừng Chạm Vào Tôi!

Chương trước Chương sau

Ngay khoảnh khắc vừa trở về, Huyền Ảnh lập tức lao thẳng về phía phòng cô giữa đêm khuya th vắng.

Tim Phong Linh Tuyết thắt lại khi cô ngước mắt đàn đang đứng bên khung cửa. Khi vừa trở về, đã giao lại chiếc áo khoác cho hầu gái; giờ đây, chỉ mặc một chiếc áo ph cổ chữ V màu đen, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo giáp chống đạn cùng màu. Chiếc áo giáp ôm sát cơ thể càng làm tôn lên vóc dáng săn chắc, hoàn hảo của .

Mái tóc mái lòa xòa che đôi mắt đen thẫm; đứng lặng bên cửa, trầm mặc chằm chằm về phía cô.

Phong Linh Tuyết vô thức vòng tay ôm l chính lùi lại một bước.

đàn bước vào phòng, dùng chân đá mạnh khép cánh cửa lại.

Khi tiến lại gần cô, tiếng đế giày quân sự màu đen của vang lên lạch cạch trên sàn nhà; bàn tay của đặt hờ lên chiếc thắt lưng da đen đang thắt ngang h.

Phong Linh Tuyết thể th những vệt m.á.u vương trên ngón cái của . dáng vẻ và ngửi th mùi m.á.u t nồng nặc cùng sát khí ngút trời tỏa ra từ , cô đoán chắc vừa vội vã trở về từ chiến trường ở Kinh Châu. Chỉ b nhiêu thôi cũng đủ khiến ta run rẩy vì khiếp sợ.

bước tới bên giường, đôi chân chạm vào thành giường. chẳng nói một lời nào, thay vào đó, bắt đầu tháo thắt lưng và cởi bỏ chiếc quần dài của .

Ý định của là gì thì đã quá rõ ràng.

Suốt ba ngày qua, đã lăn lộn chiến đấu với kẻ thù, và nỗi khao khát đàn bà trong giờ đây đang dâng trào dữ dội. Chính vì thế, đã vội vã tìm đến phòng cô để thỏa mãn những d.ụ.c vọng bản năng của .

Phong Linh Tuyết kh hề muốn chiều theo những ham muốn đó của . Mỗi khi nghĩ đến chuyện đã từng ân ái với ả tiểu thư Du Du kia, lòng cô lại cảm th vô cùng ghê tởm.

Ở nơi này biết bao nhiêu mỹ nhân xinh đẹp để tha hồ lựa chọn.

Tại lại tìm đến khu nhà dành cho đám hạ nhân thấp kém này, đột nhập vào phòng cô giữa đêm khuya như thế?

Phong Linh Tuyết bật dậy, toan tìm đường chạy trốn.

Thế nhưng, cô đã kh thể thực hiện được ý định đó. Nh như chớp, đàn cúi xuống, tóm l cánh tay mảnh mai của cô quăng mạnh cô lên giường.

- Đừng chạm vào ! Bu ra! - Cô gằn giọng phản kháng, ra sức giãy giụa quyết liệt để thoát khỏi sự kìm kẹp của .

Huyền Ảnh dễ dàng đè nghiến cô xuống dưới thân , một tay giữ chặt hai tay cô giơ cao qua đầu, tay còn lại vươn tới cổ chiếc áo ngủ của cô. Chỉ bằng một động tác dứt khoát, x.é to.ạc chiếc áo ngủ trên cô ra hoàn toàn.

Đôi mắt đen thẫm của Phong Linh Tuyết lập tức nheo lại đầy sắc lạnh. Cô vùng dậy và c.ắ.n thật mạnh vào cổ . Một vị t nhẹ của m.á.u lập tức lan tỏa trong khoang miệng cô. Cô đã c.ắ.n mạnh đến mức khiến chảy máu.

Một tiếng rên khẽ bật ra khỏi môi, đôi l mày của Huyền Ảnh nhíu chặt lại vì đau đớn trước cú c.ắ.n của cô. Đôi mắt đen của đảo qua một lượt, cảm nhận dòng m.á.u đang rần rật chảy trong huyết quản.

C.h.ế.t tiệt, lại cực kỳ thích cái vẻ hung hãn như thế này của cô.

Một phụ nữ kh chịu khuất phục sẽ càng khơi dậy trong đàn khao khát được chinh phục và chiếm hữu.

thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt cô l một cái khi cô phạm sai lầm. Xung qu biết bao nhiêu là phụ nữ. Cô thực sự nghĩ rằng đã bị cô mê hoặc hay ?

Nhưng cô càng bướng bỉnh, lại càng chẳng thèm bận tâm đến cô; còn cô thì cũng nhất quyết kh chịu nhận thua.

Cái khả năng quyến rũ đàn mà cô từng thể hiện trong Phòng A Kiều đã biến đâu mất ? Khi ở bên , cô lúc nào cũng tỏ ra là một tiểu thư khuê các, đoan trang và trinh bạch.

Chẳng lẽ cô muốn cung phụng, tôn thờ cô như một nữ thần ?

Huyền Ảnh hất mạnh tay, khiến thân thể cô ngã vật lại xuống chiếc khung giường gỗ lạnh lẽo và cứng nhắc.

Rầm!

Trán cô va mạnh vào cánh cửa, một vệt m.á.u đỏ tươi lập tức rỉ ra và chảy dài xuống từ trán. Vệt m.á.u loang dần xuống hai bên gò má cô. M ngày nay cô đã sụt cân tr th, tr thật t.h.ả.m hại và đáng thương.

Sau cú va đập vào đầu, Phong Linh Tuyết cảm th choáng váng và hoa mắt, nhưng cô nhất quyết kh nhắm mắt lại. Thay vào đó, cô trừng mắt đàn kia với ánh mắt lạnh băng.

- thể chiếm đoạt thân xác , nhưng sẽ chẳng bao giờ chiếm được trái tim đâu. Trong mắt , chỉ là một kẻ cưỡng bức đê tiện mà thôi!

Huyền Ảnh nhếch mép cười khẩy.

- Đừng chọc giận . Giờ đây cả đang bốc hỏa đây. Nếu cô còn dám khiêu khích thêm lần nữa, sẽ khiến cô quỳ xuống dưới chân mà van xin lòng thương hại... C.h.ế.t tiệt!

Nói đoạn, túm l hai bờ vai cô xoay cô lại, ép cô quay lưng về phía . trùm chiếc vỏ gối lên đầu cô để khỏi th mặt cô, gầm gừ.

- Đồ tiện nhân.

Một giờ sau.

Cuối cùng thì đàn kia cũng bu tha cho thân thể cô; môi dưới của Phong Linh Tuyết đã bầm tím vì cô đã c.ắ.n chặt quá mức.

Một giờ đồng hồ trôi qua tựa như cả một kiếp tù đày. Sự sỉ nhục mà trút lên cô đã x.é to.ạc trái tim cô thành hai mảnh. Chiếc vỏ gối trùm trên đầu cô tuột xuống, Phong Linh Tuyết nằm trên giường, ngước mắt đàn kia.

Huyền Ảnh rút vài tờ gi ăn để lau chùi cơ thể, sau đó mới kéo quần lên. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên làn da màu đồng hun của , và mái tóc mái trên trán cũng đã ướt đẫm. Vẻ gợi cảm phóng khoáng cùng khí chất nam tính đầy uy quyền của đủ sức khiến bất cứ ai cũng đỏ mặt ngượng ngùng.

Vì để trần phần thân trên, cô thể th vết thương trên .

đã bị thương.

Cô kh thể phân biệt được vết thương ở n.g.ự.c trái của là do d.a.o đ.â.m hay do đạn bắn, bởi nó đã được băng bó kín mít. Những cử động mãnh liệt và dồn dập vừa đã khiến m.á.u từ vết thương rỉ ra, thấm ướt cả lớp băng trắng.

Thế nhưng, dường như chẳng mảy may bận tâm chút nào.

Kh chỉ vậy, trên cơ thể còn chằng chịt vô số vết sẹo khác. Những vết sẹo hằn in khắp nơi trên vai, lưng, và cả phần thân trên của ... Suốt ba năm qua, đã đ.á.n.h đổi bằng chính sinh mệnh và m.á.u xương của để được những gì đang nắm giữ ngày hôm nay.

Những vết sẹo đan xen chằng chịt trên cơ thể , dệt nên một câu chuyện đầy gian khổ và bi thương mà chẳng một ai khác từng hay biết.

Trong lòng Phong Linh Tuyết bỗng d lên một nỗi xót xa khôn tả. Nỗi căm hận tột cùng đối với kẻ vừa cưỡng đoạt vẫn còn nguyên vẹn; thế nhưng, cùng lúc đó, cô lại cảm th là một kẻ vô cùng cô độc.

Đúng lúc , tầm mắt cô bỗng tối sầm lại khi Huyền Ảnh xoay , khom lưng xuống để nhặt l chiếc đai lưng của .

Chiếc đai lưng của rơi ngay bên cạnh cô. Khi cúi xuống, khuôn mặt của hai bỗng trở nên thật gần gũi. Phong Linh Tuyết chậm rãi đưa tay lên, khẽ chạm vào những vết sẹo trên .

Ngay giây tiếp theo, cổ tay thon thả của cô bị tóm chặt l; ánh mắt cô chạm đôi mắt lạnh lẽo, đỏ ngầu đầy tơ m.á.u của .

- hả? Vẫn chưa th đủ ?

Phong Linh Tuyết cụp mi mắt xuống, khẽ rụt tay về.

Huyền Ảnh cô chằm chằm. vẻ như suốt những năm qua cô chẳng ăn uống được bao nhiêu nên thân hình đã trở nên gầy gò nhiều; vả lại, vóc dáng cô vốn nhỏ n, nếu chỉ cần dùng thêm chút sức lực nữa thôi, hoàn toàn thể dễ dàng bóp nát cô.

Một phụ nữ xinh đẹp đến nhường này quả thực khiến ta nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng, chỉ muốn vùi dập và chiếm đoạt cô cả về thể xác lẫn tinh thần. Thế nhưng, khuôn mặt cô lại trắng bệch như một tờ gi. Mỗi khi bị quát mắng hay đ.á.n.h đập - dẫu cho cô kh hề kêu la vì đau đớn - thì chính vẻ yếu đuối lại khiến ta nảy sinh khao khát muốn được ôm cô vào lòng và hết mực cưng chiều cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1153-dung-cham-vao-toi.html.]

Yết hầu của Huyền Ảnh khẽ chuyển động, ánh mắt lạnh lẽo của cũng dần trở nên rực lửa, nóng bỏng lạ thường.

Dẫu cho chẳng hề thốt lên một lời nào, Phong Linh Tuyết vẫn thừa hiểu rằng đang muốn cô thêm một lần nữa. Hơi thở của trở nên dồn dập, cô liền lập tức lùi lại phía sau.

Thế nhưng, Huyền Ảnh lại hất mạnh tay, quăng cô sang một bên.

- Để xem cô còn thể ngoan cố được đến bao giờ nữa!

xoay lại, lập tức bỏ .

...

Nửa c giờ sau. Mạt Mạt mở cửa bước vào phòng.

- Phong tiểu thư, mời cô dùng bát t.h.u.ố.c này.

Đó là một bát t.h.u.ố.c tránh thai. Phong Linh Tuyết khẽ cựa , vươn tay định đón l bát thuốc; nhưng ngay giây sau đó, đôi mày th tú của cô lập tức cau lại khi cảm th một cơn đau thấu xương nơi hạ thân.

Cô đã bị xé toạc.

Mạt Mạt vốn dày dạn kinh nghiệm trong những chuyện thế này, nên cô hiểu rõ ngay tức khắc. Cô cất lời với vẻ mặt hoàn toàn vô cảm.

- Phong tiểu thư, cô đang tự chuốc họa vào thân đ. Thiếu gia là con trai của Nam C tước và là vị “Vương t.ử Mặt Nạ Bạc” huyền thoại. Biết bao mỹ nhân đang thèm khát sự chú ý của . Tại cô cứ bướng bỉnh đến thế?

- th dạo gần đây Thiếu gia dường như đã bị thân xác cô mê hoặc, thể hiện qua việc đêm nào vừa về đến phủ là lại thẳng vào phòng cô. Nếu là bất kỳ cô gái nào khác, họ hẳn sẽ vui sướng khôn xiết trước sự sủng ái của Thiếu gia; thế mà cô lại cứ lạnh nhạt và thờ ơ đến vậy. Bất cứ đàn nào cũng sẽ cảm th bất mãn trước thái độ đó thôi... Vì chính bản thân , cô nên chủ động tìm cách xoa dịu và làm hài lòng Thiếu gia .

Kh nói một lời nào, Phong Linh Tuyết chỉ đón l bát t.h.u.ố.c và dốc một hơi uống cạn.

Cô chẳng hề thốt ra một tiếng, cũng chẳng gật hay lắc đầu.

Mạt Mạt lại liếc Phong Linh Tuyết một lần nữa.

- Phong tiểu thư à, việc cứ khư khư giữ l lòng kiêu hãnh và phẩm giá là hoàn toàn vô ích tại một nơi đầy quyền uy và hà khắc như chốn này. Giờ đây, Thiếu gia là duy nhất cô thể nương tựa. Nếu cô cứ tiếp tục giữ thái độ này, cô sẽ chỉ chuốc l thêm đau khổ mà thôi.

Sau khi Mạt Mạt rời , Phong Linh Tuyết ngồi lặng lẽ một trên giường. Cô siết chặt hòn đá nhỏ trong lòng bàn tay, khẽ nhắm mắt lại.

Ngày hôm sau.

Phong Linh Tuyết đang làm c việc dọn dẹp trong phòng khách thì Du Du bước tới cùng vài cô mỹ nhân khác.

- đâu! Mau x vào bắt l con tiện nhân này!

Hai cô hầu gái chạy ùa tới, ghì chặt l đôi vai của Phong Linh Tuyết, ép cô quỳ sụp xuống sàn nhà.

Du Du ngồi xuống ghế sô-pha, ném một chiếc vòng tay xuống tấm t.h.ả.m trải sàn.

- Con tiện nhân kia! ta vừa tìm th thứ này trong phòng của mày đ. Tại chiếc vòng tay của ta lại xuất hiện trong phòng của mày hả? Đồ ăn trộm vặt!

Phong Linh Tuyết liếc chiếc vòng tay, đưa mắt Du Du với vẻ lạnh lùng băng giá.

- Nếu cô muốn vu oan cho , thì ít nhất cũng tìm một chiếc vòng tay đắt giá hơn chút chứ. Chiếc vòng này tr rẻ tiền quá đ!

- Mày...! - Du Du giận tím mặt, khuôn miệng méo xệch vì cơn thịnh nộ. Sáng nay, cô vừa hay tin Thiếu gia đã trở về nhà vào tối qua và thẳng tới phòng của Phong Linh Tuyết. Sau đó, Mạt Mạt thậm chí còn mang đến một bát t.h.u.ố.c tránh thai.

Rõ ràng là Thiếu gia đã qua đêm cùng cô ta.

Sau đó, Thiếu gia đã rời , lẽ là để đến do trại quân đội.

Tin đồn về việc bọn cướp ở Kinh Châu đang hoành hành dữ dội đã lan truyền nh như cháy rừng; thế nhưng, Vương t.ử Mặt Nạ Bạc lại chỉ mất vỏn vẹn vài ngày để san bằng toàn bộ sào huyệt của bọn chúng. Quả thực, sở hữu sức mạnh và năng lực vô cùng đáng nể.

Thiếu gia bận rộn trăm bề là thế, vậy mà vẫn quay về để ân ái cùng ả Phong Linh Tuyết này. Hỏi Du Du lại kh ghen cho được? Ả đàn bà này chính là một mối đe dọa; từ lâu, Du Du cùng những mỹ nhân khác đã coi Phong Linh Tuyết là kẻ thù kh đội trời chung.

Chẳng bao lâu sau, Du Du nở một nụ cười đầy mỉa mai.

- Phong Linh Tuyết, ta nghe đồn rằng trước kia cô từng là kỹ nữ đắt khách nhất tại Phòng A Kiều, kh?

- Kh chứ, Du Du? Ả ta lại là một con kỹ nữ ?

- Trời ơi, chẳng lẽ cô ta mắc bệnh gì ? kh để m ả hầu gái cởi quần áo ra để kiểm tra xem?

Tất cả những mỹ nhân khác đều mang trong lòng những ý đồ xấu xa.

Du Du liếc mắt về phía hai ả hầu gái đứng bên cạnh .

- Hai , lập tức cởi quần áo của Phong Linh Tuyết ra ngay. Chúng ta sẽ giúp Thiếu gia kiểm tra xem cô ta mắc bệnh truyền nhiễm nào kh.

Hai ả hầu gái vâng dạ đầy sốt sắng.

- Vâng, thưa cô Du Du.

Chúng bước tới, chuẩn bị x.é to.ạc quần áo của Phong Linh Tuyết.

Ánh mắt Phong Linh Tuyết trở nên lạnh lẽo tựa băng sương. Trước khi hai ả hầu gái kịp động tay động chân, một cây trâm vàng đã xuất hiện trên tay cô; cô vung trâm đ.â.m thẳng vào hai ả.

- A!

Hai ả hầu gái kêu lên t.h.ả.m thiết khi th tay rỉ máu. Du Du cùng những mỹ nhân khác đều sững sờ, bởi họ chẳng thể ngờ rằng Phong Linh Tuyết lại giấu sẵn vũ khí bên .

Phong Linh Tuyết này quả nhiên kh kẻ dễ đối phó!

Thế nhưng, cô ta cũng đã sự chuẩn bị từ trước.

Du Du lập tức đứng dậy, giữ một khoảng cách an toàn với Phong Linh Tuyết.

- Phong Linh Tuyết, cô kh thử xem thứ này là gì đây?

Phong Linh Tuyết ngước mắt lên, th viên đá nhỏ của đang nằm gọn trong tay Du Du.

Viên đá của cô!

Nó đã bị Du Du l từ lúc nào vậy?

Phong Linh Tuyết c.h.ế.t sững, suýt chút nữa quên cả hít thở.

- Trả viên đá lại cho !


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...