Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1156: Gọi Anh
vẻ mặt rụt rè, đáng thương của cô bé, cách con nén lòng kh dám khóc, tim cô đau thắt lại như bị d.a.o đâm.
Trong giấc mơ, cô chạy thục mạng, chỉ muốn ôm chặt l cô bé, che chở con trong vòng tay . Nhưng dù cố gắng đến đâu, cô vẫn kh thể nhúc nhích dù chỉ một bước. Cô cố sức hét lên, nhưng chẳng âm th nào thoát ra khỏi cổ họng.
Cô bé đã bị ta mang mất.
Khi cô bé ngoảnh đầu lại Phong Linh Tuyết bằng đôi mắt đẫm lệ, con khẽ vươn tay ra.
- Mẹ ơi, mẹ ơi…
…
Phong Linh Tuyết từ từ mở mắt; những giọt lệ long l tuôn rơi từ khóe mắt, nh chóng thấm vào mái tóc xõa dài bên thái dương.
Vỏ gối đã ướt đẫm nước mắt của cô.
Cô lại mơ th giấc mơ .
Căn phòng chìm trong bóng tối mịt mùng; phần thân dưới của cô, ẩn dưới lớp chăn, lạnh buốt như băng và hoàn toàn kh còn chút hơi ấm nào.
Cơn đau nhức nhối lan tỏa khắp cơ thể, toàn thân cô rã rời vì đau đớn. Cô chẳng còn phân biệt nổi đang đau vì những vết roi mây, vì cú đá của , hay vì cái tát trời giáng kia nữa. Giữa muôn vàn nỗi đau đang giày vò, cảm giác tê dại dần xâm chiếm l tâm trí cô.
Cô khẽ vươn tay, chậm rãi mò mẫm dưới gối, muốn tìm l hòn đá nhỏ của . Đó là ủi duy nhất của cô lúc này.
Nhưng nơi đó trống rỗng.
Cô chẳng chạm thứ gì cả.
Hòn đá của cô đâu ?
Phong Linh Tuyết bật dậy khỏi giường. Cô lật tung chiếc gối lên để tìm kiếm hòn đá, nhưng vô vọng.
Hòn đá ở đâu chứ?
Cô vội vàng bước xuống giường và bắt đầu tìm kiếm trên sàn nhà. Trong màn đêm dày đặc, cô rà soát từng ngóc ngách một cách tỉ mỉ và đầy sốt ruột, chỉ để tìm lại hòn đá quý giá của .
Nhưng cô vẫn kh tìm th nó.
Giờ cô làm đây?
Cô đã đ.á.n.h mất hòn đá . Cô chẳng thể nào nhớ nổi đã để lạc nó ở đâu.
Cơ thể cô trượt dài xuống bức tường một cách yếu ớt, cô co ro lại, cuộn tròn trong góc phòng. Đôi tay cô vò chặt l mái tóc, chất chứa bao nỗi tuyệt vọng và sự bất lực. Tại cô lại thể ngu ngốc và vô dụng đến thế chứ? Phong Linh Tuyết vòng tay ôm l đầu gối, lẩm bẩm trong cơn mê man.
- Mộ Mộ à, đừng khóc nhé… mẹ ở đây … Mẹ sẽ tìm th con sớm thôi…
Cô vùi mặt vào giữa hai đầu gối, mặc cho màn đêm lạnh lẽo bao trùm l .
…
Sáng hôm sau.
Mạt Mạt mở cửa bước vào phòng, trên tay mang theo bữa sáng.
Phong Linh Tuyết đang ngồi bên bàn trang ểm. Cô đã thay bộ đồng phục hầu vào . Ngày tháng trôi qua, thân hình cô ngày càng trở nên mảnh mai và tiều tụy; gương mặt vốn diễm lệ giờ đây tr vô cùng nhợt nhạt và hốc hác.
- Cô Phong, đến giờ dùng bữa sáng . - Mạt Mạt cất lời với vẻ mặt hoàn toàn vô cảm. Tất cả mọi nơi đây đều vô cùng xa cách và lạnh lẽo, ngay cả bầu kh khí cũng toát lên vẻ lạnh lẽo đến thấu xương.
Phong Linh Tuyết ngước Mạt Mạt, cất tiếng hỏi với giọng khàn đặc.
- Mạt Mạt à, hòn đá của đâu ?
- Thiếu gia đã mang nó .
đã mang hòn đá của cô mất.
Phong Linh Tuyết cúi gằm mặt xuống.
- Cô Phong à, đã khuyên cô từ lâu rằng đừng nên quá bướng bỉnh với Thiếu gia. Nếu cô chịu chủ động xuống nước làm hài lòng , những ngày tháng sau này của cô sẽ dễ chịu hơn nhiều đ.
Dỗ dành ta ư? Phong Linh Tuyết cười một nụ cười đầy vẻ tự giễu, về phía Mạt Mạt.
- Mạt Mạt à, cô thể cho mượn ện thoại một chút được kh? muốn… gọi cho thiếu gia.
Mạt Mạt l ện thoại ra và đưa cho cô.
- Giờ cô đã tỉnh ngộ , chẳng tốt hơn ? l t.h.u.ố.c bôi mặt cho cô đây. Khuôn mặt chính là tài sản quý giá nhất của cô lúc này đ, đừng để cho Thiếu gia cảm th chán ghét nó nhé.
Mạt Mạt bước ra ngoài.
Phong Linh Tuyết ngồi bên bàn trang ểm một lúc, sau đó cô chạm tay vào màn hình ện thoại và bấm số.
Tiếng chu ện thoại du dương vang lên một hồi, ở đầu dây bên kia bắt máy.
- Alo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1156-goi-.html.]
Một giọng nói quen thuộc vọng đến từ chiếc ện thoại. Giọng nói trầm thấp và mang một sức hút đầy mê hoặc. Phong Linh Tuyết siết chặt chiếc ện thoại trong tay, kh thốt nên lời nào.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, đàn lên tiếng.
- kh thời gian để lãng phí. cúp máy đây.
- Alo! - Phong Linh Tuyết giật , vội vàng đáp lại.
Đối phương kh cúp máy, cũng chẳng phát ra tiếng động nào. Rõ ràng là đang chờ cô nói tiếp.
- Chủ nhân, em muốn ra ngoài. Em muốn… gặp . được kh ạ? - Cô đã cố làm dịu giọng nói khàn đặc của , nhưng nghe vẫn thật cứng nhắc.
Đối phương kh trả lời.
Phong Linh Tuyết siết chặt chiếc ện thoại đến mức các khớp ngón tay cô trắng bệch lại.
- Chủ nhân, em xin lỗi. Em đã nhận được bài học , em sẽ kh dám phạm sai lầm nào nữa đâu. Em sẽ… thật ngoan ngoãn.
Cô khẽ giọng xin lỗi, tr cô lúc này chẳng khác nào một con rối vô hồn.
Vài giây sau, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc của đàn lại vọng đến từ chiếc ện thoại.
- Lát nữa sẽ sai đến đón cô.
lập tức cúp máy.
…
Phong Linh Tuyết ôm chặt chiếc ện thoại, ngồi thẫn thờ một lúc lâu. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở, Mạt Mạt bước vào.
- Cô Phong, Thiếu gia nói cô thể ra ngoài . Tài xế đã đợi sẵn bên ngoài, cô thể gặp Thiếu gia ngay bây giờ.
Huyền Ảnh kh mặt tại Biệt Thự Tuyết Sơn.
- Ồ. - Phong Linh Tuyết đứng dậy và bước ra khỏi phòng.
Mạt Mạt th cô vẫn chưa đụng đũa vào bữa sáng nên liền nói.
- Cô Phong, cô hãy dùng bữa sáng trước khi ạ.
Phong Linh Tuyết kh ngoảnh lại.
- Kh cần đâu, kh đói.
Sau khi bước qua cánh cửa chính, Phong Linh Tuyết lên xe. Nửa giờ sau, chiếc xe dừng lại. vẻ như đây là một buổi tiệc ăn mừng nào đó.
Các vị khách tham dự bữa tiệc đều là những nhân vật tầm ảnh hưởng và quyền thế bậc nhất tại Quốc gia A. Ai n đều tay cầm ly rượu vang đỏ, trò chuyện rôm rả đầy vui vẻ.
Vài cô tiểu thư khuê các ăn vận lộng lẫy đang tụm lại trò chuyện với nhau.
- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc quả thực vô cùng dũng mãnh và gan dạ. vậy mà thể tiêu diệt gọn đám cướp ở Kinh Châu. Hôm nay, Nam C tước đang tổ chức một buổi tiệc ăn mừng dành riêng cho Vương t.ử Mặt Nạ Bạc đ.
- nghe nói tuy đây là một bữa tiệc ăn mừng, nhưng thực chất lại là một sự kiện kén vợ. Nam C tước định chọn một vợ cho Vương t.ử Mặt Nạ Bạc đ.
- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc sở hữu vẻ đẹp trai đến mức khiến ta ngẩn ngơ. đúng là một bạch mã hoàng t.ử trong mộng...
- Tỉnh lại . Tất cả các tiểu thư mặt ở đây hôm nay đều thầm thương trộm nhớ Vương t.ử Mặt Nạ Bạc và khao khát trở thành vợ . sẽ chẳng bao giờ để mắt tới cô đâu.
- Kh biết Vương t.ử Mặt Nạ Bạc thích mẫu phụ nữ như thế nào nhỉ?
- Chắc c là trẻ trung, xinh đẹp, học thức và dũng cảm. À, và nhất định xuất thân từ một gia tộc d giá nữa. Chỉ một tiểu thư với phẩm cách cao quý như thế mới xứng đôi với Vương t.ử Mặt Nạ Bạc...
Phong Linh Tuyết đứng lặng lẽ một bên, thẫn thờ lắng nghe những lời bàn tán. Đúng lúc đó, một phục vụ dẫn cô lên lầu.
Cánh cửa được đẩy mở; khi Phong Linh Tuyết bước vào phòng, cô lập tức th một bóng dáng cao lớn, tuấn tú đang đứng bên khung cửa sổ kính lớn sát đất.
Huyền Ảnh.
Hôm nay là tiệc ăn mừng, nên Huyền Ảnh diện một bộ quân phục màu đen tr tựa như quân phục chính quy. Chất liệu vải thượng hạng của bộ quân phục được là ủi phẳng phiu, kh một nếp nhăn, và chùm tua rua màu bạc đính trên n.g.ự.c áo lấp lánh rực rỡ.
Vòng eo săn chắc của được thắt gọn bằng một chiếc thắt lưng da đen, bên dưới là quần tây đen và đôi bốt quân đội. đẹp trai đến mức khiến ta chẳng thể nào rời mắt nổi.
thiết kế thời trang đang chỉnh trang lại y phục cho , còn chuyên viên trang ểm thì đang sửa sang lại mái tóc; trong suốt quá trình đó, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng, vô cảm. chính là Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, đàn được khao khát nhất chốn này.
Biết bao tiểu thư xuất thân từ những gia tộc d giá đều thầm ngưỡng mộ và khao khát được gả cho .
Phong Linh Tuyết khựng lại. Dù khoảng cách vật lý giữa hai gần, nhưng trên mọi phương diện, họ lại thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Cô lặng lẽ lùi sang một bên.
Huyền Ảnh liếc mắt sang ngang, ánh mắt đen thẫm của dừng lại trên cô. Ngay sau đó, cau mày và cất giọng.
- kh cần một kẻ ngốc nghếch đứng chôn chân ở đây. Nếu kh định bước tới, thì cút cho khuất mắt !
Đầu ngẩng phắt lên, Phong Linh Tuyết vội vã ngước theo lời quát mắng của ; đập vào mắt cô là hình ảnh Huyền Ảnh đang gạt phăng tất cả những xung qu sang một bên, ánh mắt thẳng về phía cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.