Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1162: Nhốt Cô Trong Xe
Ngồi ở ghế phụ phía trước ư?
Như vậy nghĩa là sẽ ngồi ngay cạnh ta.
Nhưng hiện tại cô chỉ là nam hầu của chị Mạt Nhi, nên việc cô ngồi ở ghế sau ngay bên cạnh chị là ều kh thích hợp.
Quân Hi Th lắc đầu.
- Vâng, Tây C tước.
Cô vòng qua , tiến về phía ghế phụ và vươn tay mở cửa xe.
Chiếc xe là một chiếc Jeep sang trọng, với phần thân xe được thiết kế cao hơn hẳn so với những chiếc xe th thường khác. Quân Hi Th nhón chân lên để cố leo vào, nhưng dù đã thử vài lần vẫn kh thể trèo lên được.
Chà, tình huống này quả là hơi lúng túng.
Lục Dạ Minh đóng cửa sau lại, một tay đút túi quần, ánh mắt hướng về phía trai vóc dáng nhỏ n kia. Trong bộ y phục của nam hầu, chiếc quần ống rộng thùng thình che kín mít, chẳng để lộ chút da thịt nào trên cơ thể ta. Tr trai này vẻ khá yếu ớt.
Thế nhưng, khi cô cúi xuống để cố leo vào trong xe, đường cong nơi vòng eo cô lại vô tình lộ ra - thật mảnh mai và thon thả.
Lục Dạ Minh vô thức khẽ cọ xát các ngón tay vào thành túi quần. bỗng nảy sinh một khao khát mãnh liệt muốn véo thử vào vòng eo của trai kia. Liệu nếu dùng sức véo mạnh, cái eo bị gãy đôi mất kh nhỉ?
Đôi môi mỏng của từ từ cong lên ở khóe miệng. Đắm chìm trong những suy nghĩ miên man, vẻ mặt dần trở nên đầy vẻ ma mị. Chẳng hiểu , ánh mắt lại vô tình lướt xuống phía m.ô.n.g của đối phương. Làm m.ô.n.g của một gã đàn lại thể quyến rũ đến thế chứ? Thật là nực cười.
Vòng m.ô.n.g của cô khẽ đung đưa qua lại khi cô đang chật vật tìm cách leo vào trong xe.
Quân Hi Th đang dốc hết sức để trèo lên thì bỗng nhiên - một tiếng "chát" vang lên thật to -một bàn tay đã giáng thẳng xuống m.ô.n.g cô.
- chắc là làm được chứ? cần giúp một tay kh? - hỏi, trên môi nở một nụ cười nhạt.
Hàng mi dài của Quân Hi Th khẽ run lên. ... ta dám cả gan đ.á.n.h vào m.ô.n.g cô ? Gã đàn này!
Thật là vô liêm sỉ!
ngoài thể kh hay biết, nhưng cô thì hiểu rõ mồn một rằng cái vẻ quân t.ử kia của chỉ là vỏ bọc che đậy cho bản tính ma quỷ bên trong. chẳng hề ý định giúp đỡ cô chút nào. vỗ vào m.ô.n.g cô chỉ đơn thuần là để trêu đùa cho vui mà thôi.
Quân Hi Th thầm hoảng hốt trong lòng. Chẳng lẽ ta lại "ăn tạp", kh chừa cả nam lẫn nữ ?
Trước đây, khi còn mặc nữ trang, cô đã thường xuyên bị trêu ghẹo, sàm sỡ. Vậy mà ngay cả khi đã cải trang thành nam như lúc này, cô vẫn kh thoát khỏi cảnh bị đem ra làm trò đùa. ta l đâu ra cái gan để dám giở trò với cô chứ?
Quân Hi Th dựng đứng hết cả tóc gáy. Cô vội vàng đưa tay ra gạt phắt bàn tay to lớn của .
- Tây C tước, xin hãy giữ chút phẩm giá cho bản thân !
- Đúng là kẻ vô ơn. - Lục Dạ Minh khẽ khàng đáp lời, đồng thời véo mạnh vào m.ô.n.g cô một cái.
"..."
Cái gì thế này... ta lại thể làm ra cái trò đó chứ! Đôi l mày của Quân Hi Th nhíu chặt lại vì đau ếng. Đồ khốn kiếp, đồ vô dụng, đồ biến thái!
Trong lòng cô đã thầm rủa xả đến hàng trăm lần .
- Tây C tước! - Cô định giáng cho bàn tay to lớn của một cái.
Nhưng Lục Dạ Minh đã rụt tay về trước. đứng đó với dáng cao lớn, nhấc một chân dài lên, mũi giày da của chạm nhẹ vào m.ô.n.g cô. khẽ đá cô một cái, khiến cô ngã nhào thẳng vào ghế phụ bên cạnh.
Quân Hi Th kêu lên một tiếng thất th khi ngã ngồi xuống ghế phụ một cách vô cùng chật vật.
- Uyển Uyển à, kh? – Mạt Nhi lo lắng hỏi.
Quân Hi Th nhất thời cứng họng, chẳng biết nói gì.
Cô kìm nén cơn giận, ngồi thẳng dậy đưa tay xoa xoa mặt.
- kh .
Đúng lúc đó, cánh cửa bên ghế lái mở ra và Lục Dạ Minh bước vào. ềm nhiên khởi động xe, và chiếc xe bắt đầu lăn bánh.
...
Trên suốt quãng đường , Lục Dạ Minh chẳng hề liếc cô l một cái; chỉ cất tiếng hỏi.
- Tên là Uyển Uyển ư? Chữ đó viết thế nào?
Quân Hi Th đưa mắt đàn ngồi bên cạnh. Đôi bàn tay to lớn của đang đặt trên vô lăng, ống tay áo sơ mi màu đen ôm l cổ tay th mảnh của . Ánh đèn rực rỡ của thành phố hắt lên khuôn mặt . Quả thực, đẹp đến nao lòng. Chữ "Uyển" trong tên cô được viết bằng Hán tự chỉ kiểu tóc truyền thống của phụ nữ. Thế nhưng, thật kỳ lạ nếu một đàn lại mang cái tên như vậy.
Cô định viện cớ biện minh thì Lục Dạ Minh chậm rãi đưa mắt sang. Ánh mắt thâm trầm của dừng lại trên gương mặt cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1162-nhot-co-trong-xe.html.]
- Chữ “Uyển” trong kiểu tóc truyền thống của phụ nữ ư?
Tim Quân Hi Th bỗng lỡ nhịp.
Đôi môi mỏng của Lục Dạ Minh khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt, nét mặt thoáng hiện vẻ thâm thúy đầy ẩn ý.
- Uyển Uyển là tên con gái mà. Tại - một đấng nam nhi - lại được đặt cái tên như vậy?
Quân Hi Th bỗng nghẹn lời, hơi thở như tắc lại nơi cuống họng. Cô kh biết liệu phát hiện ra ều gì bất thường về hay kh.
- Tây C tước à, vốn dĩ cha mẹ mong một cô con gái, nhưng rốt cuộc lại sinh ra - một thằng con trai. Thế nên, họ quyết định đặt cho một cái tên phần nữ tính hơn, cốt để khỏa lấp nỗi tiếc nuối trong lòng.
Lục Dạ Minh lặng lẽ quan sát những biểu cảm biến đổi trên gương mặt cô, kh hề thốt lên l một lời. khẽ cười quay lại.
đang tập trung cao độ vào việc lái xe.
Mạt Nhi, đang ngồi ở ghế sau, cảm nhận được bầu kh khí giữa hai đang trở nên vô cùng căng thẳng và phức tạp. Cô vội vàng lên tiếng cắt ngang.
- Dạ Minh à, em đã giam giữ Quân Chu Lâm ở đâu vậy?
Đôi tai của Quân Hi Th lập tức vểnh lên, dỏng hết sức để lắng nghe câu trả lời của .
Lục Dạ Minh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng vô cảm, chỉ khẽ bu ra một tiếng “Hử?" đầy hờ hững.
- Dạ Minh này, chị đã quen biết Quân Chu Lâm từ lâu . Gia tộc họ Quân vốn mối thâm giao lâu đời với gia tộc họ Lục chúng ta. Chị mong em đừng làm khó quá.
Lục Dạ Minh vẫn dán chặt ánh mắt về phía trước.
- sẽ bị xử b.ắ.n sau ba ngày nữa. Em thể đảm bảo an toàn tính mạng cho , ít nhất là trong vòng ba ngày đó.
- Dạ Minh, em thật là...!
- Em đang chờ đợi một đặc biệt. Nếu cô chịu xuất hiện, em sẽ thả Quân Chu Lâm ngay lập tức. - Lục Dạ Minh trịnh trọng tuyên bố.
Đường Mạt Nhi theo bản năng quay sang Quân Hi Th.
- Dạ Minh à, nếu... nếu chị nói với em rằng Th Th đang ở ngay đây, thì em sẽ làm gì?
Vừa nghe th cái tên , ánh mắt Lục Dạ Minh bỗng trở nên mơ màng, nhuốm màu cảm xúc. đàn này quả thực là một tuyệt tác nghệ thuật. đã thừa hưởng trọn vẹn khí chất đế vương từ cha - Lục Cẩn Văn - đồng thời sở hữu vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành tựa như mẹ của - phu nhân Huyền Cơ.
Những ngón tay thô ráp của khẽ lướt một vòng qu vô lăng. vẻ như tâm trạng lúc này đang tốt.
tr hệt như một gã thợ săn đang mải mê nghĩ về con mồi ngon nhất của . Nếu cô thực sự đang ở ngay đây, thì dĩ nhiên ... sẽ...
kh thể nào thốt lên thành lời những suy nghĩ được.
Làm thể nói những ều như thế với chính chị gái ruột của chứ?
Lục Dạ Minh ngước khuôn mặt tuấn tú lên vào gương chiếu hậu.
- Chị hai, một chiếc xe đang bám theo chúng ta.
Giật , Đường Mạt Nhi lập tức ngoảnh lại . Quả nhiên, phía sau họ là một chiếc Rolls-Royce Phantom đang bám sát. Đó chính là xe của Cố Mặc Hàn.
Cố Mặc Hàn đang lái xe bám theo họ.
Nhớ lại tình trạng cơ thể lúc này, Đường Mạt Nhi cụp mi mắt xuống và nói.
- Mặc kệ .
Dù miệng nói là mặc kệ, nhưng cô vẫn cứ dán mắt vào cửa kính sau xe để ngắm chiếc xe sang trọng của . Cô muốn tr thủ trộm thêm vài lần nữa.
...
Chiếc xe Jeep dừng lại bên ngoài Tây Cung. hầu gái mở cửa sau, Đường Mạt Nhi bước xuống với vẻ mặt ủ rũ.
- Tây C tước, xin phép.
Quân Hi Th nói lời tạm biệt đưa đôi tay nhỏ n ra định mở cửa xe.
Đúng lúc đó, một tiếng "tách" vang lên, toàn bộ khóa cửa đều tự động chốt lại. Quân Hi Th sững , trong đầu cô lập tức vang lên hồi chu cảnh báo. ta đã nhốt cô lại trong xe.
Trong xe lúc này chìm trong sự tĩnh mịch đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi, ánh sáng từ bên ngoài cũng chẳng thể lọt vào. Tất cả những ều đó càng khiến tình thế trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.
- Tây C tước, rốt cuộc định làm gì vậy?
Lục Dạ Minh liếc mắt sang bên, ánh dừng lại trên khuôn mặt nhỏ n của cô từ từ lướt xuống phía dưới. Khóe môi khẽ nhếch lên.
- Cởi quần áo ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.