Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1166: Con Gái
, Cố Mặc Hàn.
Đừng để bị dính mưa.
Nếu cứ đứng đây, sẽ bị ốm đ.
Đừng làm hại đến sức khỏe của .
sẽ khiến trái tim em đau đớn biết bao.
Đau lắm... đau vô cùng.
Hàng mi cong vút của Đường Mạt Nhi khẽ run lên, những giọt lệ trong suốt lăn dài trên gò má cô.
Đúng lúc đó, một tiếng "cạch" vang lên khi cánh cửa phòng mở ra. Lục Dạ Minh bước vào phòng. đứng bên cạnh Đường Mạt Nhi, chậm rãi đưa tay lên lau những giọt nước mắt trên gương mặt cô.
- Chị à, nếu muốn khóc thì cứ khóc .
Đường Mạt Nhi kh thể kìm nén nỗi đau khổ đang dâng trào trong lòng. Cô vùi đầu vào lồng n.g.ự.c Lục Dạ Minh và khóc nức nở.
Lục Dạ Minh khẽ vuốt mái tóc mềm mượt của cô.
- Chị à, căn bệnh AR kia vốn kh t.h.u.ố.c giải. Tại chị kh nói cho biết sự thật?
Đường Mạt Nhi lắc đầu.
- Đừng nói cho biết. Hãy để ... giữ lại chút hy vọng.
Lục Dạ Minh mím đôi môi mỏng lại, kh nói thêm lời nào nữa. Kh biết đã bao lâu trôi qua, bỗng họ nghe th tiếng vệ sĩ vọng tới.
- Thưa Tổng giám đốc, bị làm vậy?
Cố Mặc Hàn đã ngã quỵ giữa trời mưa.
...
Các bác sĩ và y tá liên tục ra vào căn phòng. Thư ký Nhan Đ đứng bên giường bệnh, nét mặt đầy vẻ lo âu.
Cố Mặc Hàn nằm trên giường, đôi mắt nhắm nghiền. đang lên cơn sốt cao. Vị Tổng giám đốc này vốn hiếm khi ngã bệnh, nhưng lần này lại ngất xỉu dưới trời mưa, nhiệt độ cơ thể đã lên tới 42 độ C.
đang ốm nặng.
Đúng lúc đó, Cố Mặc Hàn khẽ cựa trên giường. Đôi mắt vẫn kh mở, chỉ đôi môi khẽ mấp máy như muốn nói ều gì đó.
- Tổng giám đốc, đang nói gì vậy? - Nhan Đ cúi sát xuống để lắng nghe.
- Mạt Nhi... Mạt Nhi...
Nhan Đ sững sờ. Tổng giám đốc đang gọi tên của Thiếu phu nhân.
Nhưng Thiếu phu nhân lại kh mặt ở đây.
Nhan Đ vội vã bước ra ngoài và bấm số gọi trên chiếc ện thoại di động. Điện thoại chỉ vừa đổ chu một hồi thì đầu dây bên kia đã bắt máy ngay lập tức.
- Alo?
Nhan Đ cảm giác rằng Thiếu phu nhân đã luôn túc trực bên chiếc ện thoại để chờ đợi cuộc gọi này.
- Thiếu phu nhân, Tổng giám đốc đang bệnh nặng. Cơn sốt của đã lên tới 42 độ C, lại còn bị nhiễm trùng đường hô hấp nữa. vẫn chưa tỉnh lại.
Đường Mạt Nhi lập tức siết chặt chiếc ện thoại trong tay, những giọt nước mắt trong veo cứ thế tuôn rơi kh ngừng trên gương mặt cô.
Cô đau đớn tột cùng. Trái tim cô quặn thắt lại, đau đến mức cô cảm th như sắp c.h.ế.t vậy.
Cố Mặc Hàn của cô vốn luôn mạnh mẽ và tuấn tú biết bao. Bờ vai vững chãi cùng phong thái ềm tĩnh của thể che chở cho bất kỳ phụ nữ nào khỏi mọi hiểm nguy.
chưa từng gục ngã bao giờ.
Nhưng giờ đây, đã ngã xuống .
- Thiếu phu nhân à, khi Tổng giám đốc đang hôn mê, cứ gọi tên cô mãi thôi. Xin cô hãy mau đến gặp Tổng giám đốc ạ.
Gặp ?
Cô nên hay kh đây?
Đường Mạt Nhi siết chặt hai nắm tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch lại. Cô cúp máy lao vội ra khỏi cửa.
Cô muốn đến gặp .
Kh gì thể ngăn cản cô đến gặp Cố Mặc Hàn của .
…
Cố Mặc Hàn cảm th toàn thân đau nhức rã rời. Cổ họng khô khốc, chỉ muốn được uống một chút nước.
từ từ mở mắt.
Đôi mắt sâu thẳm và dài hẹp của tr thật nhợt nhạt và ốm yếu. Khi lên chiếc đèn chùm treo trên trần nhà, mất vài giây sau mới nhận ra đang ở trong chính căn phòng của .
- Tổng giám đốc, tỉnh ? - Đúng lúc đó, giọng nói của Nhan Đ vang lên.
Cố Mặc Hàn ngồi bật dậy, trên trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng. Đôi môi khô nẻ đến mức những đường vân môi hiện lên rõ mồn một.
- Tổng giám đốc, l nước cho đây ạ. - Nhan Đ nh nhẹn l một ly nước đưa cho Cố Mặc Hàn.
Cố Mặc Hàn cau mày thật chặt. cảm th đầu óc quay cuồng, mọi thứ trước mắt đều trở nên mờ ảo. Cơn sốt cao vẫn chưa hề thuyên giảm, mỗi hơi thở của phả ra đều nóng hầm hập. vươn tay đón l ly nước từ tay Nhan Đ.
Đúng lúc đó, nghe th giọng hầu gái reo lên đầy vui mừng.
- Cô Đường, cô đến ?
Tay Cố Mặc Hàn khựng lại giữa kh trung, nghe th một giọng nói dịu dàng khẽ đáp lại.
- Ừm.
Cô đã đến. Mạt Nhi đã đến .
Cố Mặc Hàn vội vàng lật tung chăn, đôi chân chạm xuống tấm t.h.ả.m trải sàn mềm mại. thậm chí còn chẳng buồn xỏ giày dép, cứ thế lao nh ra khỏi phòng.
- Chủ tịch…
Nhan Đ vội vã đuổi theo sau. Suốt những năm tháng gắn bó bên Chủ tịch, đây là lần đầu tiên Nhan Đ chứng kiến lại tỏ ra bối rối đến thế.
…
Đường Mạt Nhi đã vội vã chạy đến giữa đêm khuya. Cô kh đành lòng bỏ mặc , chỉ muốn đến xem tình hình của ra .
Đúng lúc cô định bước lên lầu, cô nghe th tiếng bước chân dồn dập - vẫn vững vàng nhưng phảng phất chút bối rối. Cô ngước mắt lên và th một bóng cao lớn, tuấn tú đang đứng trên tầng.
Cố Mặc Hàn.
Cố Mặc Hàn đã xuống.
Đôi mắt trong veo của Đường Mạt Nhi khẽ nheo lại. đã tỉnh . Ánh mắt đong đầy nỗi nhớ thương của cô dán chặt vào gương mặt tuấn tú của . Đôi môi khô khốc của mím chặt, đường nét gương mặt ển trai cũng trở nên căng thẳng, toát lên một vẻ lạnh lùng băng giá.
Ngay sau đó, bước xuống cầu thang và đứng đối diện cô. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của dừng lại trên gương mặt nhỏ n của cô. Cố Mặc Hàn cô đầy đắm say, kh dám chớp mắt, sợ rằng chỉ cần chớp mắt thôi là cô sẽ tan biến ngay trước mắt .
từ từ đưa tay lên, khẽ vuốt ve gương mặt cô.
Đường Mạt Nhi cắm chặt móng tay vào lòng bàn tay , dứt khoát quay mặt , kh cho phép chạm vào cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1166-con-gai.html.]
Th đã tỉnh, nỗi lo trong lòng cô cũng vơi phần nào.
Giờ là lúc cô nên rời .
- Vừa nãy thư ký của gọi cho , bảo rằng đã bất tỉnh, nhưng hóa ra đã tỉnh từ lúc nào . Thật đáng khinh khi dám lừa dối như thế!
Đường Mạt Nhi lạnh lùng thốt ra từng lời quay định bỏ .
Nhưng cô vừa mới cất bước thì một bàn tay to lớn đã vươn tới, nắm chặt l cổ tay mảnh khảnh của cô và kéo mạnh về phía . Thân hình mềm mại của cô lập tức ngã vào một lồng n.g.ự.c vạm vỡ, rắn chắc.
Cố Mặc Hàn ôm chặt l cô từ phía sau, vùi gương mặt tuấn tú của vào hõm cổ cô và hít hà thật sâu mùi hương quen thuộc .
Vì đang lên cơn sốt cao, giọng nói của trở nên khàn đặc khi thì thầm.
- Đừng … nhớ em nhiều lắm. Mạt Nhi à… hãy ở lại bên …
khàn khàn thì thầm vào tai cô.
đang cầu xin, đang van nài cô hãy ở lại.
Đôi mắt Đường Mạt Nhi đỏ hoe, nước mắt chực trào ra nơi khóe mi. Cô vội vàng ngẩng đầu lên để kìm nén những giọt lệ .
- Em th lạnh kh? - Đôi cánh tay rắn chắc của vòng qua ôm l vòng eo thon thả của cô từ phía sau, còn bàn tay to lớn của thì nắm l bàn tay nhỏ n, lạnh ngắt của cô.
tay cô lại lạnh đến thế này? Nó hoàn toàn kh chút hơi ấm nào.
- sẽ hâm nóng một ly sữa cho em. Em cứ ở yên đây, đừng đâu cả. - dặn dò cô trước khi bu cô ra và chạy vội vào bếp.
Đường Mạt Nhi theo bóng lưng tuấn tú của , ánh mắt cô dần chuyển xuống phía đôi chân .
đang chân trần.
Chiếc mũi th tú của cô chợt ửng đỏ; cô dốc hết sức lực mới kìm nén được những giọt nước mắt chực trào.
Chẳng bao lâu sau, Cố Mặc Hàn bước ra từ căn bếp, trên tay cầm một ly sữa ấm. đưa ly sữa cho cô.
- Mạt Nhi à, cho em đ.
Đường Mạt Nhi khịt mũi, giơ tay hất mạnh ly sữa xuống sàn nhà. Sữa b.ắ.n tung tóe lên chân , làm ướt sũng cả ống quần.
Tay Cố Mặc Hàn khựng lại giữa kh trung, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt nhỏ n của cô.
giận kh?
Đường Mạt Nhi tha thiết mong rằng sẽ nổi giận, và rằng sẽ kh bao giờ đối xử tốt với cô như thế này nữa.
Đúng lúc đó, Cố Mặc Hàn giơ tay lên, nhẹ nhàng véo l khuôn mặt xinh đẹp của cô. Đôi môi mỏng của khẽ cong lên; giọng nói khàn khàn nhuốm chút vẻ trêu đùa và đầy cưng chiều khi trách yêu cô.
- Đồ nhóc hư đốn.
Nước mắt cô lập tức trào ra khi nghe những lời . Cô giơ tay lên, hất mạnh bàn tay ra.
cô quay bước . Ngay khoảnh khắc cô quay lưng lại, những giọt nước mắt đã lăn dài trên má.
Em xin lỗi, Cố à…
Em thực sự xin lỗi …
Đúng lúc đó, một tiếng động trầm đục vang lên, tiếp theo là tiếng kêu thất th đầy kinh hãi của giúp việc.
- Thiếu gia!
Đường Mạt Nhi vội quay lại, bắt gặp hình ảnh Cố Mặc Hàn đang nằm bất tỉnh trên tấm t.h.ả.m trải sàn.
lại ngất xỉu nữa .
…
Cố Mặc Hàn nằm trên chiếc giường êm ái trong phòng, còn Đường Mạt Nhi thì ngồi bên cạnh . Cô giơ tay chạm vào trán ; vầng trán đang nóng hầm hập. Đúng là đồ ngốc. Cơn sốt cao của vẫn chưa hề thuyên giảm, vậy mà vẫn cứ chạy chân trần xuống tầng dưới để tìm cô.
Chỉ trong vỏn vẹn một ngày, đã ngất xỉu ngay trước mắt cô tới hai lần. Thật là t.h.ả.m hại quá mất.
Đường Mạt Nhi đặt một chiếc khăn ướt lên trán để giúp hạ nhiệt. Khi những ngón tay mềm mại của cô vuốt ve những đường nét tuấn tú trên gương mặt , chúng lướt nhẹ từ đôi l mày, trượt xuống sống mũi cao thẳng chạm khẽ lên đôi môi mỏng của .
Đúng lúc , một giọt lệ từ khóe mắt cô khẽ rơi xuống đôi môi khô khốc của . Cô vội vàng đưa tay ra, nhẹ nhàng lau khô giọt nước mắt cho .
Dù vẫn đang chìm trong vô thức, Cố Mặc Hàn vẫn cảm nhận được thân nhiệt trong đang dần tăng cao. Miệng khô khốc, và cảm th một cơn khát tột độ.
Ngay khoảnh khắc , một vật mềm mại khẽ chạm vào môi , và lập tức đưa tay ra nắm l.
giữ chặt l sau gáy Đường Mạt Nhi, kéo đầu cô cúi xuống sát bên . Ngay lập tức, đôi môi đỏ mọng của cô đã áp chặt lên đôi môi mỏng của .
Đường Mạt Nhi sững sờ, hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Cố Mặc Hàn chiếm l đôi môi mềm mại của cô; chỉ ít lâu sau, luồn chiếc lưỡi dài qua hàm răng đang khép chặt của cô, khao khát tận hưởng vị ngọt ngào đầy mê đắm .
Vị của cô thật ngọt ngào, thỏa mãn trọn vẹn mọi khao khát đang bùng cháy trong .
hôn cô thật nồng nhiệt, đầy say đắm.
Đường Mạt Nhi hoàn toàn kh ngờ rằng lại chủ động hôn cô. Gương mặt tuấn tú của ở ngay sát bên, khiến trái tim cô bỗng chốc tan chảy. Hàng mi cong vút của cô khẽ run lên; cô nắm chặt l vạt áo trước n.g.ự.c , khẽ đáp trả nụ hôn .
Sự chủ động của cô càng khiến nụ hôn thêm sâu đậm. Cố Mặc Hàn kéo cô xuống, đưa cô ngã xuống chiếc giường.
Dù đang trong cơn sốt mê man, vẫn lật đè lên thân hình mảnh mai của cô, trao cô những nụ hôn dồn dập kh ngừng.
Dần dần, những nụ hôn của trượt xuống phía dưới, dừng lại nơi chiếc cổ ngọc ngà của cô…
Giữa lúc ngọn lửa đam mê và d.ụ.c vọng đang bùng cháy, Đường Mạt Nhi bỗng tỉnh táo trở lại ngay tức khắc. vẫn đang sốt cao; làm thể làm những chuyện thế này được chứ?
- Cố Mặc Hàn, bu em ra!
- Mạt Nhi… - khẽ rên lên bằng giọng nói khàn đặc.
Cơ thể Đường Mạt Nhi mềm nhũn, rã rời. Cô hoàn toàn kh thể cự tuyệt , bởi lẽ chính cơ thể cô cũng đang khao khát mãnh liệt. Đã bao lâu hai chưa ân ái cùng nhau nhỉ… Là một tháng, hai tháng, hay ba tháng ? Mỗi ngày thiếu vắng đều tựa như một cực hình đối với cô.
- Kh được, chúng ta kh thể làm thế, Cố Mặc Hàn. - Cô khẽ khàng từ chối.
- Mạt Nhi à, chúng ta thử sinh một cô con gái nhé.
nắm l bàn tay mềm mại của cô, những ngón tay đan chặt vào những ngón tay thon dài của cô.
Thử sinh một cô con gái ư.
Cô biết rằng khao khát một cô con gái đến nhường nào. Mà nói thật lòng thì, chính cô cũng vô cùng mong mỏi ều đó.
Thi Vũ và An An đều đã cả nếp lẫn tẻ .
Thế nhưng, lúc này cô lại kh thể m.a.n.g t.h.a.i được, bởi cô thậm chí còn chẳng biết sẽ còn sống được bao lâu nữa.
- Kh được đâu, vẫn đang bị sốt mà. Cố Mặc Hàn à, nếu cứ tiếp tục thế này, em sẽ giận đ… Á!
Cố Mặc Hàn lại một lần nữa chiếm l đôi môi đỏ mọng, mềm mại của cô, bắt đầu tháo chiếc thắt lưng của ra.
chăng đang mơ?
Nếu đây là một giấc mơ, thì hẳn là một giấc mơ thật đẹp. Lần này, nhất định sẽ được một cô con gái cùng với cô.
…
Một giờ sau.
Cố Mặc Hàn dần chìm vào giấc ngủ. Những hạt mồ hôi li ti lấm tấm trên cơ thể vạm vỡ của , và dường như cơn sốt của cuối cùng cũng đã hạ nhiệt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.