Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1180: Tuyết Rơi
Trong chiếc xe sang trọng.
Lục Dạ Minh cúi đầu xem tài liệu, bỗng cảm nhận được một chút động tĩnh. Ngước mắt sang bên cạnh, một gương mặt xinh đẹp hiện ra. Đường Mạt Nhi cúi đầu, đôi mắt long l chằm chằm vào khóe môi .
- Dạ Minh, chuyện gì vậy?
Lục Dạ Minh chỉ vào gương mặt cô, chẳng m để tâm đến lời cô nói.
- cơ?
Đường Mạt Nhi đưa ngón tay chỉ vào vết thương ở khóe môi .
- Chỗ này nè.
Khụ khụ. vẻ như ai đó đã c.ắ.n vào khóe môi .
Lục Dạ Minh vươn tay ra, nắm l ngón tay đang chỉ trước mặt .
- Kh gì cả.
- Nhưng chị nghĩ đằng sau chuyện này còn ẩn chứa ều gì đó nữa cơ. - Đường Mạt Nhi tinh nghịch nháy mắt.
- … Th Th đã c.ắ.n em kh?
Mặc dù Đường Mạt Nhi là chị gái của , nhưng khi hỏi em trai về những chuyện riêng tư thân mật như thế này, cô vẫn cảm th hơi ngượng ngùng.
Giá mà mẹ vẫn còn ở đây.
- Ừm. - Tay Lục Dạ Minh khẽ động, nắm trọn l bàn tay cô. Tay cô lạnh ngắt, bèn xoa xoa, cố gắng truyền chút hơi ấm sang cho cô.
Ngay khoảnh khắc sau đó, Đường Mạt Nhi rụt tay về, che miệng cười một cách tinh quái.
- Dạ Minh à, em kh được bắt nạt con gái ta như thế đâu nhé. Một khi đã bắt nạt ta thì em chịu trách nhiệm đ. Th Th là một cô gái tốt. Hồi còn sống, mẹ quý con bé. Chị cũng thích con bé lắm.
Lục Dạ Minh vẫn giữ vẻ bình thản ngay cả khi cô đã rụt tay về; chỉ cầm tài liệu trên tay và đáp lời.
- mà chị và mẹ yêu quý, em cũng sẽ yêu quý.
- Em nói thật chứ? Vậy thì em và Th Th… - Đường Mạt Nhi muốn thừa tg x lên.
- Chị à. - Lục Dạ Minh liếc Đường Mạt Nhi một cái.
“…”
Đường Mạt Nhi lập tức im bặt; cô biết rằng em trai kh còn muốn nói về chuyện này nữa - vốn dĩ chưa bao giờ muốn bàn chuyện tình cảm với cô cả.
- , chị biết , chị sẽ kh nói nữa đâu. em cứ dữ dằn với chị thế hả? - Đường Mạt Nhi bĩu môi, quay mặt và ra ngoài cửa sổ.
Thở dài một tiếng đầy cam chịu, Lục Dạ Minh khẽ cau mày.
- Chị à, đó kh là ý định của em.
Quay lại lần nữa, Đường Mạt Nhi nói đầy hy vọng.
- Hãy cười với chị một cái để chứng minh rằng chị đã hiểu lầm .
Phan Mân họ qua gương chiếu hậu, chỉ th đàn ngồi ở ghế sau khựng lại hai giây, khóe môi khẽ cong lên.
thực sự đã cười vì cô.
Phan Mân vội vàng quay mặt , kh dám thêm lần nào nữa.
Vừa th em trai mỉm cười, Đường Mạt Nhi liền rạng rỡ hẳn lên. Đôi mắt cô cong lại thành hình trăng khuyết, lấp lánh tựa như những vì tuyệt đẹp trên bầu trời.
- Dạ Minh à, em đẹp nhất khi em cười đ. Sau này em cười nhiều hơn nữa nhé.
Khi về phía cô, ánh mắt của Lục Dạ Minh thật dịu dàng biết bao.
…
Tây Cung.
Đường Mạt Nhi trở về phòng và lao thẳng vào bên trong. Xòe bàn tay ra, cô th cả một nắm tóc nằm gọn trong lòng bàn tay .
Tóc cô đã bắt đầu rụng .
Mỗi khi chải đầu, cả một nắm tóc lớn lại rơi xuống.
Cô đã nhận ra ều này ngay từ lúc còn ngồi trên chiếc limousine ban nãy, nhưng cô chẳng hề hé răng nửa lời, bởi cô kh muốn Dạ Minh lo lắng cho . Cô muốn Dạ Minh vẫn sẽ mỉm cười ngay cả khi cô đã rời bỏ thế giới này.
Nước mắt lưng tròng, cô nắm chặt chiếc chậu rửa bằng cả hai tay, siết mạnh đến mức các khớp ngón tay trắng bệch lại.
Đứng thẳng dậy, cô hoảng loạn cầm l chiếc ện thoại và bấm số của một quen thuộc.
Cố…
Đôi tay cô run rẩy khi cố gắng thực hiện cuộc gọi đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1180-tuyet-roi.html.]
Nhưng cô nh chóng từ bỏ.
Cô đã kh gọi, cô kh thể gọi, và cô tuyệt đối kh được phép nói cho biết sự thật này.
Thế nhưng, ngay lúc này đây, cô thực sự cần được nghe giọng nói của .
Đã lâu lắm cô kh được gặp Nữu Nữu.
Cô nhớ cả hai họ da diết.
Cảm giác như trái tim vừa bị khoét rỗng, cô cứ ngỡ rằng thể đối diện với chuyện sinh t.ử một cách dễ dàng, nhưng hóa ra kh vậy.
Cô vẫn còn quá nhiều ều kh nỡ bu bỏ.
Cô thực sự chưa muốn c.h.ế.t chút nào.
Cô muốn được sống. Cô muốn dành trọn thời gian bên cạnh Cố, cùng đến bạc đầu và dõi theo Nữu Nữu khôn lớn.
Trước khi những giọt lệ kịp tuôn rơi, Đường Mạt Nhi ngẩng đầu lên, hít một hơi thật sâu. Cô tự nhủ với bản thân, lặp lặp lại mãi.
- Mạt Nhi à, cô ổn mà; cô mạnh mẽ lắm, cô dũng cảm lắm, đừng sợ hãi nhé.
Sau khi đã l lại được sự bình tĩnh, Đường Mạt Nhi bước ra khỏi phòng. Cô chẳng muốn ngủ chút nào...
...
Lục Dạ Minh bước lên lầu, và đúng lúc đó, th cửa phòng của Đường Mạt Nhi đang hé mở.
Lúc này đã là mười một giờ đêm.
xoay , bước về phía phòng cô.
- Chị à.
Kh tiếng hồi đáp.
Bước trên nền t.h.ả.m êm ái với đôi giày da bóng loáng, bước vào bên trong phòng tắm.
Chính lúc đó, th những sợi tóc vương vãi trên sàn. Đôi mắt nheo lại, về phía chiếc ện thoại đặt trên bệ rửa mặt. Màn hình ện thoại vẫn đang sáng, và trên đó hiện lên một số ện thoại đang trong quá trình gọi . Cố...
Ánh mắt Lục Dạ Minh dừng lại ở tên liên hệ " Cố", và khựng lại trong hai giây. Với vẻ mặt hoàn toàn kh chút biểu cảm, quay và rời khỏi căn phòng.
Bước xuống tầng dưới, đẩy cánh cửa sau của Tây Cung mở toang và nhận th một bóng dáng mảnh mai đang hiện diện trên bãi cỏ.
Đó chính là Đường Mạt Nhi.
Cô đang ngồi trên chiếc xích đu, diện một chiếc váy maxi màu hồng khoác ngoài bằng một chiếc áo choàng trắng. Đêm đã khuya, vậy mà cô vẫn ngồi đó một trên chiếc xích đu.
Lục Dạ Minh bước tới, nhẹ nhàng khoác chiếc áo choàng đen lên đôi vai Đường Mạt Nhi. Với những cử chỉ đầy tao nhã, thắt lại những dải dây buộc trên chiếc áo choàng.
Khi cô quay đầu lại, giọng nói cô cất lên thật êm ái và dịu dàng.
- Dạ Minh à, em vẫn chưa ngủ?
Thay cho lời đáp, Lục Dạ Minh chỉ bước tới và ngồi xuống bên cạnh cô trên chiếc xích đu. Trên tay đang cầm một cuốn sách.
- Em đang đọc sách.
- Ngoan lắm. - Đường Mạt Nhi mỉm cười.
Lục Dạ Minh bắt chéo chân, ngả tựa vào lưng ghế xích đu. Lúc này đã là mười một giờ đêm; ánh trăng chiếu rọi lên gương mặt , khiến tr càng thêm phần lịch lãm và phong độ.
Bên trong, mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen. khẽ đạp chân xuống bãi cỏ, khiến chiếc xích đu bắt đầu đung đưa.
Đường Mạt Nhi ngẩng đầu lên vầng trăng, bỗng nhiên cất lời.
- Dạ Minh này, em nghĩ bao giờ thì trời sẽ bắt đầu đổ tuyết?
Lúc này đã là cuối thu, tiết trời tuy se lạnh nhưng vẫn còn khá lâu nữa tuyết mới rơi. Chẳng hiểu , trong lòng cô lại d lên một cảm giác rằng sẽ chẳng thể nào đợi được đến khi tuyết thực sự rơi xuống.
Lục Dạ Minh vào gương mặt Đường Mạt Nhi.
- Chị muốn ngắm tuyết ?
- Ừm. - Đường Mạt Nhi khẽ gật đầu.
Lục Dạ Minh thu hồi ánh mắt, quay đầu về phía sau. Phan Mân vẫn luôn túc trực c gác dọc hành lang kể từ lúc nãy. Ngay khi nhận th ánh mắt của Lục Dạ Minh, Phan Mân liền gật đầu lùi sang một bên để gọi ện.
- Alo, Tây C tước đã hạ lệnh: tối nay, tuyết sẽ rơi trên khắp toàn thành.
Hai phút sau, Đường Mạt Nhi cảm th một b tuyết nhỏ khẽ đậu trên gương mặt .
Cô sững sờ.
Ngước đầu lên, cô th quả nhiên tuyết đang rơi ngay trên đỉnh đầu. Đồng t.ử cô co lại, cô gần như kh thể tin vào mắt . Cô vươn tay ra, những b tuyết liền rơi xuống lòng bàn tay cô.
- Ôi trời ơi, Dạ Minh à, kìa! Tuyết đang rơi đ! - Đường Mạt Nhi reo lên đầy phấn khích khi về phía .
Phan Mân bước lên phía trước, đưa tới một chiếc ô màu đen. Lục Dạ Minh đón l chiếc ô, nhẹ nhàng che cho Đường Mạt Nhi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.