Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1187: Nhẹ Nhàng Thổi Lên Trán Cô
Haiz, lẽ ra vừa nãy cô kh nên nghi ngờ em trai mới . Thật là xấu hổ quá mất!
Đường Mạt Nhi cảm th vô cùng áy náy. Chỉ là vì... mỗi khi cô bị thương ở ngón tay, Cố luôn là đầu tiên cúi xuống mút vết thương cho cô. Vừa nãy em trai lại biểu hiện kỳ lạ, nên cô mới lầm tưởng sang chuyện khác...
Trước đây, em trai cô lúc nào cũng lạnh lùng. Ngay cả mẹ cô khi còn sống cũng từng lo lắng về chuyện này.
Cô vẫn còn nhớ như in những lời trăn trối cuối cùng của mẹ. Mẹ đã nắm l tay cô và dặn dò: "Mạt Nhi à, khi mẹ kh còn nữa, mẹ sẽ giao Dạ Minh lại cho con. Thằng bé chỉ nghe lời mỗi con thôi. Vì thế, con dạy dỗ nó thật tốt. Nhất định kh được để con quỷ dữ trong lòng nó trỗi dậy, khiến nó tự hủy hoại chính ."
Cho đến tận bây giờ, Mạt Nhi vẫn chẳng thể hiểu nổi em trai đang che giấu những "con quỷ nội tâm" nào. Cô cũng chẳng thể hiểu thấu ý nghĩa sâu xa trong những lời mẹ nói.
Thế nhưng, mẹ cô vốn là vô cùng th tuệ. Cô luôn kính trọng và yêu thương mẹ hết mực, nên đã khắc ghi từng lời mẹ dặn vào tận đáy lòng.
Cô chưa bao giờ quên những lời .
Cô nhất định sẽ chăm sóc thật tốt cho em trai .
Mặc dù... em trai cô chẳng hề cần đến sự chăm sóc của cô chút nào. Ngược lại, chính em trai mới là luôn hết lòng chăm sóc cho cô.
Nghĩ lại th thật là ngượng ngùng.
Đường Mạt Nhi cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng đè nén trong lòng b lâu. Cô đã lén quay lại đây chỉ để xem xét tình hình. Giờ đây, khi th em trai đang trao nụ hôn cho Th Th, cô đã thể hoàn toàn yên tâm.
Dù là cô chủ động lén lút đến đây để "rình mò" , nhưng nghĩ lại vẫn th thật là xấu hổ.
Đường Mạt Nhi liền quay bước .
Quân Hi Th kh hề nhắm mắt lại. Cô chăm chú gương mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh đang từ từ áp sát về phía . Ngay trước khi đôi môi chạm vào môi cô, khóe môi cô bỗng cong lên, nở một nụ cười lạnh lùng. Cô hé miệng, c.ắ.n mạnh vào môi .
Lục Dạ Minh khẽ cau mày khi bất ngờ bị cô c.ắ.n đau.
Quân Hi Th đưa tay đẩy mạnh ra, hét toáng lên.
- Chị Mạt Nhi ơi, cứu em với!
Cô vừa dứt lời, Lục Dạ Minh bỗng cau mày, mím chặt môi.
- Em quên những gì đã nói ?
Quân Hi Th liếc xéo một cái. Cô thèm quan tâm chắc?
- Chị Mạt Nhi... - Cô vừa nói vừa nức nở.
Bước chân Đường Mạt Nhi khựng lại bên ngoài khi nghe th tiếng Th Th kêu cứu.
Đường Mạt Nhi khẽ gõ đầu tự trách. Chỉ còn nửa tháng nữa là nó kết hôn, vậy mà vẫn chưa biết giải quyết chuyện của Th Th ra . Giờ lại còn tiếp tục bắt nạt cô nữa chứ. Thật là đê tiện.
Là một chị, cô dạy cho gã em trai đê tiện này một bài học mới được.
Đường Mạt Nhi quay chạy ngược vào trong, cất giọng dịu dàng.
- Dạ Minh, bu Th Th ra !
Nghe th giọng Đường Mạt Nhi, gương mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh trở nên lạnh lẽo. lạnh lùng trừng mắt Quân Hi Th. Dám c.ắ.n ư!
Cô nàng này quả thực luôn biết cách gây bất ngờ.
đã chọn cô giữa vô vàn khác để làm m.a.n.g t.h.a.i hộ. Ngoài việc cơ thể cô hoàn toàn phù hợp, suốt những năm qua, cô cũng là phụ nữ duy nhất mà tìm được sự đồng ệu trong suy nghĩ.
- Bu ra, tên khốn nạn! - Quân Hi Th vùng vẫy kịch liệt.
Lục Dạ Minh cười khẽ, nói.
- Diễn xong chưa?
Quân Hi Th hoàn toàn phớt lờ . Giờ đây, chị Mạt Nhi chính là tấm khiên che chở cho cô.
- Chị Mạt Nhi ơi, ta đ.á.n.h em! Cứu em với!
"..."
- Th Th, chị đến đây! - Đường Mạt Nhi vội lao tới, vươn tay túm l vạt áo Lục Dạ Minh, định kéo ra.
Thế nhưng, thân hình cao lớn, hoàn mỹ của lại chẳng hề nhúc nhích dù chỉ một li.
Đường Mạt Nhi giận tím mặt. Cô tung một cú đá vào quát.
- Dạ Minh, bu Th Th ra ngay! Nếu kh là chị giận thật đ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1187-nhe-nhang-thoi-len-tran-co.html.]
Trên chiếc quần tây đen phẳng phiu của Lục Dạ Minh hằn lên một vết giày, nhưng lại chẳng thèm bận tâm tới.
- Lần này em đã quá giới hạn đ, em trai à. Con gái ai mà chẳng mềm yếu tựa nước, em nỡ đối xử thô bạo với cô như thế? Nếu em thực sự thích Th Th, thì hãy hủy bỏ hôn lễ trước đã, hẵng đường hoàng theo đuổi cô . Em nghe lọt tai dù chỉ một lời nào chị nói kh hả, Dạ Minh?
Chứng kiến vẻ thờ ơ cùng thái độ bình thản đến lạ lùng của , Đường Mạt Nhi kh còn giữ nổi bình tĩnh nữa. Cô giơ nắm đ.ấ.m lên, định giáng một đòn vào vai .
Lục Dạ Minh vội vàng bu Quân Hi Th ra lùi lại phía sau.
Nắm đ.ấ.m của Đường Mạt Nhi vừa chực chạm vào lồng n.g.ự.c rắn chắc, tuyệt mỹ của thì đã nh tay giơ lên, tóm l cổ tay cô. bước tới một bước, khẽ kéo mạnh cô về phía .
Đường Mạt Nhi hoàn toàn bị bất ngờ, cô loạng choạng bước hai bước về phía trước đ.â.m sầm vào lồng n.g.ự.c . Ngực cứng tựa như một bức tường đồng vách sắt; đầu cô đập thẳng vào đó khiến cô rít lên đau đớn.
Cô đưa tay lên, xoa xoa trán .
Nhưng bàn tay to lớn của còn nh hơn cô một bước. Lục Dạ Minh vươn tay chạm vào trán cô. nhẹ nhàng xoa bóp nói.
- Chị à, ngay cả bản thân chị còn chẳng lo nổi, mà lại còn muốn lo cho khác ?
Giọng nói trầm thấp của thoáng chút bất lực, nhưng đồng thời cũng chứa chan sự yêu thương và ân cần.
"..."
Đường Mạt Nhi chợt nhận ra rằng đang bị coi thường.
Cô vội vàng ưỡn thẳng lưng, lùi lại vài bước kéo Quân Hi Th ra phía sau để che chở.
- Dạ Minh, lần này em quá giới hạn đ!
- Đúng vậy, Tây C tước, thật sự đã quá giới hạn ! - Quân Hi Th hùa theo từ phía sau lưng Đường Mạt Nhi.
Lục Dạ Minh Quân Hi Th bằng ánh mắt lạnh băng. kh thể chịu đựng được những trò quậy phá của cô thêm nữa. Dám cả gan l chị gái của ra làm lá c ?
bắt đầu bước về phía trước.
- Dạ Minh, dừng lại . Kể từ hôm nay, Th Th sẽ ngủ chung phòng với chị. Chừng nào em chưa giải quyết xong chuyện bên phía , thì đừng hòng đụng vào cô ! - Đường Mạt Nhi nghiêm giọng nói.
Quân Hi Th lập tức nhào tới, ôm chặt l Đường Mạt Nhi từ phía sau.
- Chị Mạt Nhi ơi, chị đối xử với em tốt quá mất.
Vừa nói dứt lời, Quân Hi Th liền ngước mắt lên, ném về phía Lục Dạ Minh một cái đầy thách thức.
"..."
Sắc mặt Lục Dạ Minh tối sầm lại như bầu trời trước cơn bão. trừng mắt Quân Hi Th đầy ác ý, trước khi ánh mắt lại dừng lại trên khuôn mặt nhỏ n của Đường Mạt Nhi.
Trên vầng trán trắng ngần của Đường Mạt Nhi đã xuất hiện một mảng ửng đỏ. Vừa nãy đã kh để cho nắm đ.ấ.m của cô chạm vào , nhưng nếu cô thực sự đ.á.n.h trúng, thì chắc c tay cô cũng sẽ đỏ ửng lên như thế này thôi.
vươn ngón tay thon dài khẽ gạt lọn tóc mái của cô sang một bên nhẹ nhàng hỏi.
- đau kh?
- Hết đau .
- Thật ? - Lục Dạ Minh bước lại gần, khẽ thổi vào mảng đỏ trên trán cô.
Lòng Đường Mạt Nhi dâng lên một cảm giác ấm áp, nhưng miệng cô vẫn cất lời đầy giận dỗi.
- Đừng tưởng rằng chị sẽ kh mắng em chỉ vì em đối xử với chị như thế này. Đàn nhà họ Lục từ trước đến nay đều là nô lệ của chính sự si mê của . Ông nội và bố đều y hệt như vậy. Đừng vào vết xe đổ của họ mà trở thành một kẻ khốn nạn.
Quân Hi Th lặng lẽ quan sát cảnh tượng này. đàn mang khí chất vương giả đã nhẹ nhàng biết bao khi thổi lên trán chị gái . đã đối xử với cô bằng tất cả sự ân cần và yêu thương. Bất cứ ai trong kiếp này mà nhận được tình yêu thương như thế từ một đàn , chắc c sẽ là hạnh phúc.
- thể như vậy được chứ? Theo em th, Tây C tước mới chính là đa cảm nhất trong cả ba thế hệ đ chứ. - Quân Hi Th mỉm cười nói.
Lục Dạ Minh ngước mặt lên Quân Hi Th. Ánh mắt sáng ngời của Quân Hi Th cũng dừng lại trên gương mặt . Dù trên môi cô vẫn nở nụ cười, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ lạnh lẽo.
Đôi môi mỏng của từ từ cong lên, cô với một nụ cười nhạt.
Ánh mắt của , thường ngày thôi cũng đủ khiến ta rùng ớn lạnh.
- Th Th à, đừng nói đỡ cho nó nữa. Chúng ta thôi. - Đường Mạt Nhi nắm l bàn tay nhỏ n của Quân Hi Th, cả hai cùng rời .
…
Lục Dạ Minh đứng sững tại chỗ, dõi theo cho đến khi bóng dáng hai khuất hẳn khỏi tầm mắt. Đúng lúc , một giọng nói đầy quyến rũ vang lên bên tai .
- Tây C tước.
Chưa có bình luận nào cho chương này.