Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1189: Cô Đã Mỉm Cười
Huyền Mục xoay Phong Linh Tuyết lại, ép sát cô vào tường.
- Linh Tuyết à, nếu em kh thích , vậy thì em thích ai? Em Ảnh ? roi vọt em, tra tấn em, thậm chí còn sỉ nhục em nữa! em vẫn thể thích được chứ? sẽ chẳng bao giờ biết trân trọng em đâu. Em càng thích bao nhiêu, em càng trở nên rẻ mạt trong mắt b nhiêu!
Phong Linh Tuyết vùng vẫy kịch liệt hòng thoát khỏi . Cảm giác bị chạm vào thật sự khiến cô th ghê tởm; cô căm ghét ều đó vô cùng.
Trong lúc hoảng loạn, cô co gối lên, nhắm thẳng vào hạ bộ của Huyền Mục mà tấn c. Huyền Mục trở tay kh kịp, lãnh trọn một cú đầu gối vào vùng háng.
- Hự...
Hai tay ôm chặt l hạ bộ, đau đớn tột cùng đến mức loạng choạng lùi về phía sau.
Nhờ đó, Phong Linh Tuyết cơ hội trốn thoát.
- Trước kia Ảnh chưa từng như thế này. Tất cả là tại , tất cả đều là lỗi của ! - Nhớ lại đêm hôm ba năm về trước, Phong Linh Tuyết khẽ rùng , quay bỏ chạy thục mạng.
Sau khi Phong Linh Tuyết đã chạy , Huyền Mục từ từ thẳng lưng lên; vẻ ngoài ôn hòa thường th trên gương mặt dần tan biến, thay vào đó là một biểu cảm vặn vẹo đầy tà ác.
- Huyền thiếu gia. - hầu của Bắc C tước lại xuất hiện.
Huyền Mục liếc một cái.
- Ta hy vọng rằng lần hợp tác này, Bắc C tước sẽ kh khiến ta thất vọng.
...
Tại một căn phòng sang trọng khác, Huyền Ảnh đang ngồi trên ghế sofa thì trợ lý A Châu bước tới và báo cáo.
- Thưa Thiếu gia, Bắc C tước đã cử một hầu sang đây; đó đã gặp Phong tiểu thư trước, sau đó mới gặp Huyền Mục.
Huyền Ảnh ngả ra sau ghế sofa; khi nghe những lời đó, khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười đầy vẻ châm biếm. ngẩng đầu lên; đôi mắt tựa như mực đen loang lổ, ánh sắc lạnh đến thấu xương, khiến đối diện cảm th ngột ngạt đến khó thở.
- Thưa Thiếu gia, Huyền Mục cũng đã gặp Phong tiểu thư; đây là những bức ảnh chụp cảnh hai họ ở bên nhau. - A Châu đưa tới hai bức ảnh.
Huyền Ảnh đưa mắt chúng. Bức ảnh đầu tiên chụp cảnh Huyền Mục đang ôm Phong Linh Tuyết từ phía sau, còn bức thứ hai lại chụp cảnh Huyền Mục đang ép sát Phong Linh Tuyết vào tường.
Đó là một tư thế vô cùng thân mật. Sắc mặt Huyền Ảnh tối sầm lại như than. Trên tay đang cầm một ly rượu; chỉ cần siết nhẹ một chút, chiếc ly liền vỡ tan tành. Những mảnh thủy tinh cứa vào lòng bàn tay , m.á.u tươi lập tức tuôn trào.
- Thiếu gia, bị thương !
A Châu hoảng hốt, vội vàng l hộp t.h.u.ố.c ra, quỳ xuống trước mặt Huyền Ảnh để băng bó vết thương cho .
Huyền Ảnh duỗi thẳng đôi chân dài, gác chân một cách tùy tiện, đầu ngả ra sau tựa vào ghế sô pha, đôi l mày nhíu chặt lại.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, đôi mắt đã đỏ ngầu như nhuốm máu. Lồng n.g.ự.c phập phồng lên xuống, cảm xúc rõ ràng đang bị kích động mạnh.
- Thiếu gia, ... vẫn ổn chứ? vẻ như Phong tiểu thư quả thực đang cấu kết với Bắc C tước. Mối quan hệ giữa cô và Huyền Mục cũng... thật mờ ám. - A Châu thận trọng lên tiếng.
Yết hầu Huyền Ảnh khẽ chuyển động.
- Ta vẫn ổn. Ta đã từng tự rước họa vào thân vì phụ nữ này một lần , lẽ nào ta lại để bi kịch đó lặp lại lần nữa ?
Giọng nói của khàn đặc và lạnh lẽo như băng.
...
Phong Linh Tuyết bước ra khỏi Ngọc Thúy Đường; bên ngoài, một chiếc xe chống đạn với biểu tượng chữ H màu vàng kim được chạm nổi trên thân xe đang chờ sẵn. Cô nh chóng bước vào xe.
Huyền Ảnh đang ngồi ở ghế sau, bàn tay được băng bó cẩn thận. Tr vẻ như đang bị thương.
th cảnh đó, tim Phong Linh Tuyết đập thình thịch, cô vội vàng đưa tay về phía .
- Đã xảy ra chuyện gì vậy? lại bị thương?
Chưa kịp chạm vào tay , Huyền Ảnh đã nhấc tay lên, kh cho cô chạm vào .
- kh .
đáp lại bằng giọng ệu lạnh nhạt, thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu lên mà vẫn tiếp tục chăm chú xem tài liệu.
thậm chí còn chẳng thèm liếc cô l một cái.
Phong Linh Tuyết thể cảm nhận rõ sự bất mãn toát ra từ . Toàn bộ thần thái của đều lạnh lẽo như băng, và hoàn toàn kh cho phép cô lại gần .
Cô cúi đầu xuống, siết chặt vạt áo khoác trên .
- Ồ.
Khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, Phong Linh Tuyết quay đầu ra ngoài cửa sổ. Trời đã về đêm, khung cảnh thành phố hiện lên thật tráng lệ. Tuy nhiên, cô cảm th ều đó chẳng hề chạm đến tâm hồn ; trong lòng cô vẫn th thật lạnh lẽo.
Ngước mắt lên, cô th một tuyến cáp treo. Bên trong nhiều cặp đôi đang ngồi, hò reo đầy phấn khích. Tr họ thật hạnh phúc biết bao…
lẽ vì quá mải mê suy nghĩ, cô đã chẳng hề hay biết rằng cũng một khác đang dõi mắt . Một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai cô.
- Em muốn thử kh?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1189-co-da-mim-cuoi.html.]
Phong Linh Tuyết vội vã quay mặt lại.
- Em thể ?
…
Tại sân ga, nhân viên đón khách nở nụ cười thân thiện.
- Thưa cô, đến lượt cô ạ.
Phong Linh Tuyết vội vàng kéo tay áo đàn , lè lưỡi tinh nghịch.
- Em đổi ý được kh? Em kh muốn làm nữa đâu...
Huyền Ảnh nheo mắt lại.
- Em nghĩ ?
Phong Linh Tuyết lập tức bu tay áo ra, lén lút lùi lại một bước.
- Em về trước đây.
Nói , cô quay bỏ chạy.
Huyền Ảnh nhíu mày; lúc cô nàng định bỏ trốn tr chẳng khác nào một chú thỏ con. Chỉ với hai bước chân, đã đuổi kịp cô, vươn cánh tay rắn chắc kéo cô vào lòng. khẽ cúi , bế bổng cô lên.
- Á!
Cô giật thảng thốt, vội vàng dùng cả hai tay ôm chặt l cổ .
Huyền Ảnh bế cô trên tay và bước vào cabin cáp treo.
Hai nhân viên mỉm cười đóng cửa lại.
- này dáng vóc thật chuẩn, lại còn toát lên vẻ bá đạo nữa chứ. Tr ta chẳng giống hệt một “Tổng tài bá đạo” bước ra từ truyện ngôn tình ?
- Giới trẻ ngày nay lãng mạn thật đ. Tự dưng cũng muốn rủ xã nhà cáp treo một chuyến quá mất.
…
Trong cabin cáp treo, Huyền Ảnh cúi đầu phụ nữ đang nằm gọn trong vòng tay .
- Mở mắt ra !
Phong Linh Tuyết vẫn tiếp tục vùi đầu vào lồng n.g.ự.c . Làn da cô mềm mại, rạng rỡ, đôi mắt long l cùng đôi môi đỏ mọng; quả thực là một tuyệt sắc giai nhân thoát tục. Khi cô từ từ hé đầu ra , tr cô chẳng khác nào một chú thỏ con đang thập thò sau cánh cửa, khiến ta chỉ muốn cưng chiều mãi kh thôi.
Ánh mắt Huyền Ảnh trở nên dịu dàng hơn.
- Chẳng chính em là đòi thử ?
- Em sợ...
Độ cao ở đây thật sự quá lớn, cảnh tượng khiến đôi chân cô run lẩy bẩy - trái ngược hoàn toàn với . vẫn ngồi đó ềm nhiên như kh, thậm chí chẳng hề chớp mắt l một cái.
- Đã lên đến tận đây , rốt cuộc em còn sợ cái quái gì nữa hả? – quát nhẹ cô.
"..."
Huyền Ảnh đặt cô xuống và nói.
- Tự mà .
Phong Linh Tuyết vẫn nhắm chặt mắt khi quay mặt về phía cửa sổ. Cô từ từ hé mở một bên mắt, sau đó mới mở nốt con mắt còn lại. Chà... Cô đang lơ lửng giữa bầu trời; khung cảnh bên dưới thật tuyệt mỹ, vạn vật hiện ra thật nhỏ bé và li ti.
Chà, vui thật đ!
cô, khóe môi Huyền Ảnh khẽ cong lên.
- Nếu muốn, em cứ việc hét thật to lên .
Thật ?
Đôi mắt Phong Linh Tuyết sáng bừng lên; cô đưa tay che miệng hét vang.
- A! biết bay này!
Hét xong, cô cảm th lòng ngập tràn niềm vui sướng.
Huyền Ảnh khẽ bật cười.
- Cô ngốc này.
Phong Linh Tuyết quay lại; họ đang ở trong cabin cáp treo - ngồi trên ghế, còn cô thì co lại, nép sát bên chân .
Cô khẽ nhoài tới, ngẩng đầu lên và đặt một nụ hôn nhẹ lên môi .
Sững sờ, Huyền Ảnh cúi đầu xuống ngắm gương mặt xinh đẹp của cô. Khóe môi cô cong lên, để lộ rõ đôi lúm đồng tiền duyên dáng; cô đang mỉm cười thật rạng rỡ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.