Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1200: Nụ Hôn Lên Trán Cô
Đường Mạt Nhi nức nở, đôi mắt và chóp mũi đều đỏ hoe. Cô đang gọi tên... Cố... Cô nhớ Cố, cô muốn được tựa đầu vào bờ vai của .
Cô đang mang trong cốt nhục của Cố.
Lục Dạ Minh ngắm gương mặt xinh đẹp trước mắt, khẽ đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt cô. Dùng đầu ngón tay lau những giọt lệ, cất lời với giọng ệu ân cần như đang dỗ dành một cô bé thơ ngây.
- Em sẽ đưa ện thoại cho chị để chị gọi cho nhé, được kh nào?
Đường Mạt Nhi hít hít mũi, c.ắ.n chặt môi dưới. Cô vừa cười vừa khóc, khẽ lắc đầu.
- Chị kh thể, chị kh đành lòng... để Cố... cùng chị chịu đựng nỗi đau này. Cứ để một chị gánh chịu thôi...
- Được . - Lục Dạ Minh nâng niu gương mặt đẫm lệ của cô.
- Dù chuyện gì xảy ra nữa, em vẫn sẽ luôn ở bên cạnh chị.
lại một lần nữa kéo cô vào lòng, ôm chặt l cô.
Đường Mạt Nhi bám chặt l vạt áo , vò cho đến khi chúng nhăn nhúm cả lại, cô òa khóc nức nở, trút bỏ hết thảy những cảm xúc dồn nén cùng nỗi bất lực đang đè nặng trong lòng...
...
Đường Mạt Nhi khóc đến mức đôi mắt sưng húp cả lên. Cô cảm th toàn thân rã rời và chỉ muốn được chìm vào giấc ngủ. Dẫu thì cô cũng đang mang thai, nên lúc nào cũng cảm th buồn ngủ là ều dễ hiểu.
Lục Dạ Minh lại đưa cho cô một bát t.h.u.ố.c Đ y còn ấm nóng.
- Chị à, chị vẫn uống bát t.h.u.ố.c này đ. Uống ngay khi t.h.u.ố.c còn ấm nhé.
- Ừ. - Đường Mạt Nhi kh dám tỏ thái độ bướng bỉnh nữa. Cô đón l bát thuốc, nín thở dốc một hơi uống cạn.
Vị t.h.u.ố.c thật đắng chát.
Ngay sau khi uống xong, cô cảm th cồn cào ruột gan, muốn nôn thốc nôn tháo ra ngoài, nhưng cô vẫn cố gắng kìm nén lại.
Một bàn tay to lớn xuất hiện trước mặt cô.
- Của chị đây.
Đường Mạt Nhi khẽ cúi đầu xuống; nằm gọn trong lòng bàn tay của Lục Dạ Minh là... một quả ch tươi. Quả ch tr thật căng mọng và mướt mát; chỉ cần nghĩ đến cái vị chua chua ngọt ngọt thôi cũng đủ khiến cô ứa nước bọt.
- Ch ? - Đôi mắt Đường Mạt Nhi bỗng sáng bừng lên.
Lục Dạ Minh mỉm cười.
- Em nhớ đây là món chị thích nhất mà. Giờ chị đang mang thai, em tin chắc chị sẽ càng thèm những món chua hơn nữa.
- Cảm ơn em, Dạ Minh.
Đường Mạt Nhi nhận l quả ch từ tay , c.ắ.n một miếng; vị nước ch chua th giúp cô xoa dịu cảm giác buồn nôn đang dâng trào.
- Chị th đỡ hơn chút nào chưa?
- Ừm.
Đường Mạt Nhi ngả lưng trên chiếc võng. Kể từ đêm tuyết bất chợt rơi hôm nọ, Lục Dạ Minh đã thuê một nhà thiết kế nội thất về cải tạo lại căn phòng của cô, và lắp đặt thêm một chiếc võng ngay bên trong phòng.
Chiếc võng kích thước khá lớn, phía trên được giăng những tấm rèm ren mềm mại, tạo nên một bầu kh gian vô cùng mộng mơ và lãng mạn.
- Dạ Minh này, em còn nhớ những ngày chúng ta sống ở nhà bà kh? Sáng nào chị cũng đẩy cửa sổ ra, và ngay trước mắt là một cây ch đang vươn x tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1200-nu-hon-len-tran-co.html.]
Trong lúc cô đang kể chuyện, Lục Dạ Minh ngồi trên chiếc ghế mây đặt cạnh võng, đôi chân duỗi dài thoải mái, hai mắt cá chân bắt chéo vào nhau đầy thư thái.
- Tất nhiên là em nhớ chứ. Cây ch đó phát triển tốt lắm, năm nào cũng sai trĩu quả; lũ trẻ trong làng thường hay trèo lên cây để hái trộm ch. Chúng thích bắt nạt em lắm, cứ gọi em là thằng câm mãi thôi.
Đường Mạt Nhi gối đầu lên chiếc gối, mái tóc cô mềm mượt như tơ, làn da trắng ngần tựa tuyết. Cô mỉm cười nhẹ nhàng.
- Chị nhớ một hôm chị trở về nhà và bắt gặp cảnh lũ trẻ đó đang bắt nạt em. Chị liền vớ ngay l một cây gậy gỗ đuổi theo chúng, quyết tâm dạy cho chúng một bài học nhớ đời.
- Em nhớ chứ, chúng chạy về nhà, vừa chạy vừa khóc ầm ĩ. Bố mẹ chúng tức ên lên, đòi gặp bà để bắt đền cho ra lẽ. Bà giả vờ như đang trừng phạt và bắt hai chị em kiểm ểm, nhưng khi đóng cửa phòng lại, bà lại lén thưởng cho chúng món sườn xào chua ngọt. Kể từ đó trở , lũ trẻ chẳng bao giờ dám bắt nạt em nữa. Đứa nào cũng bảo rằng em một bà chị dữ dằn y như quỷ vậy.
Đôi mắt Đường Mạt Nhi cong lên thành một nụ cười rạng rỡ. Từ thuở ấu thơ, cô đã chịu đựng sự bắt nạt trong chính gia đình họ Đường, thế nên cô hiểu rõ làm thế nào để tự bảo vệ bản thân. Hễ ai dám động tay động chân đ.á.n.h cô, cô nhất định sẽ trả đũa lại gấp bội.
là em trai ruột của cô, cô tuyệt đối sẽ kh đời nào cho phép lũ trẻ kia bắt nạt em trai . Cô sẵn sàng xắn tay áo lên và dạy cho chúng một bài học đích đáng mà chẳng cần đắn đo suy nghĩ dù chỉ một giây. Nhớ lại những ngày tháng , nước mắt Đường Mạt Nhi khẽ trào dâng trong đôi mắt long l.
Những ngày tháng tươi đẹp thuở xưa.
Hồi đó, cô chẳng bận tâm lo nghĩ bất cứ ều gì.
Lục Dạ Minh đắp lên cô một chiếc chăn lụa mềm mại, chỉ để lộ mỗi phần đầu.
- Em nhớ lần chị trèo lên cây hái ch ném xuống dưới. Nhiệm vụ của em là nhặt chúng lên và bỏ vào túi. Những quả ch cứ lăn tứ tung khắp nơi, khiến em chạy ngược chạy xuôi để tìm cho đủ.
- Hơn nữa, vào những buổi chiều hè oi ả, chị thường hay ngủ trưa, và lúc nào cũng bắt em quạt mát giúp chị đuổi muỗi . Hồi đó, chị đối xử với em chẳng khác nào một tên sai vặt vậy.
Nó đang nói cái gì thế này? Đường Mạt Nhi nhất quyết kh chịu thừa nhận.
- Dạ Minh à, em thật là vô tâm quá mất. Em chỉ nhớ mỗi chuyện chị hay bắt nạt em, chứ chẳng nhớ gì đến những chuyện khác cả. Em còn nhớ lần em bị sốt cao kh? Chị đã ngồi bên cạnh khóc nức nở, thức trắng cả đêm để c chừng em, nhất quyết kh chịu rời đâu hết. Lúc ăn cơm, chị cũng luôn nhường phần thịt trong bát cho em đ chứ. em xem, bây giờ em cao lớn và phong độ ngời ngời thế này, tất cả là nhờ chị đã nhường hết chất dinh dưỡng cho em đ nhé.
Nghe cô nàng hờn dỗi trêu chọc, vẻ mặt Lục Dạ Minh trở nên dịu dàng hẳn. mỉm cười khi về phía Đường Mạt Nhi. Khóe môi Đường Mạt Nhi cũng khẽ cong lên. Cô nhắm mắt lại và nói.
- Dạ Minh à, chị ngủ đây.
- Ừm, ngủ ngon nhé.
Đường Mạt Nhi chìm vào giấc ngủ chỉ trong chớp mắt.
Lục Dạ Minh ngắm cô, ký ức chợt ùa về với mùa hè năm 199X . Đó là một mùa hè nóng nực; bên ngoài khung cửa sổ, cây ch đang nở hoa trắng xóa; chiếc đài radio trong phòng vẫn đang phát những bản nhạc du dương, hòa quyện cùng hương thơm ngào ngạt từ những món ăn bà nấu, lan tỏa khắp ngôi nhà.
chẳng rõ tiếng khóc kia là của đứa trẻ nhà ai, chỉ biết trên tán cây, lũ chim vẫn hót líu lo kh ngớt. Đường Mạt Nhi - cô bé bảy tuổi ngày - được gửi đến nhà bà, bất ngờ bước vào cuộc đời , cùng lớn lên qua năm tháng.
Lục Dạ Minh chầm chậm cúi xuống, áp sát trán Đường Mạt Nhi khẽ đặt lên đó một nụ hôn nhẹ nhàng.
đặt một nụ hôn lên vầng trán cô.
Đó là một nụ hôn khẽ khàng, bởi sợ sẽ làm cô tỉnh giấc.
Những ký ức xưa cũ giờ đây đã kh còn quá rõ nét. chỉ nhớ ngày , cô bé thường dùng tay giữ l cằm , thẳng vào mắt mà nói.
- Em trai ơi, em trai ơi! Em học nói chứ. Tên chị là Đường Mạt Nhi đ. Nào, nói theo chị nhé: Đường... Mạt... Nhi... Mạt Nhi!
Cô đã dạy cách tập nói, giúp ghi nhớ cái tên của cô. Mạt Nhi.
Quân Hi Th đứng bên ngoài, lặng lẽ Lục Dạ Minh đặt một nụ hôn lên trán chị Mạt Nhi. Cô xoay lại, tựa lưng vào bức tường.
Chắc hẳn trong đời, ai cũng sẽ ít nhất một khoảnh khắc như thế này - khoảnh khắc mà họ bộc lộ trọn vẹn tất cả sự dịu dàng và tình yêu thương chất chứa trong lòng .
Quân Hi Th chợt nhớ lại thuở ấu thơ, khi cô cùng chú Quân cưỡi ngựa rong ruổi. Chú Quân đã chỉ tay về phía những dãy núi trùng ệp nơi đất nước Z và bảo cô rằng: "Th Th à, ai bảo phụ nữ thì chẳng thể sánh bằng đàn chứ?"
Một nụ cười khẽ nở trên khóe môi Quân Hi Th. Đó chính là khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong cuộc đời cô. Theo dòng thời gian, chính lời nói đã trở thành nền tảng vững chắc cho những niềm tin sâu thẳm nhất trong tâm hồn cô.
Cô từng nghĩ rằng Lục Dạ Minh là một đàn thật khó với tới - rằng cô chẳng thể nào thấu hiểu được con . Thế nhưng giờ đây, khi đã dần dần khám phá ra những góc khuất trong con , cô mới nhận ra rằng ẩn sâu bên trong, thực sự là một vô cùng dịu dàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.