Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1212: Mộ Mộ Đã Chết
Bắc C tước đã mất hết quyền lực và chịu một đả kích cực lớn. Sắc mặt tiều tụy, nhưng ều đó chẳng thể che giấu được sự xảo quyệt và lòng tham lam cố hữu. Ông vẫn đê tiện và đáng ghê tởm như mọi khi.
Vì phần thân dưới đã tê liệt, chỉ thể vươn tay ra, toan giật l chiếc mặt nạ dưỡng khí từ tay Phong Linh Tuyết.
- Đưa đây cho ta! Nếu ta c.h.ế.t, mày sẽ chẳng bao giờ biết Mộ Mộ đang ở đâu đâu!
- Ồ. - Phong Linh Tuyết đáp.
- Đây.
Cô đưa chiếc mặt nạ dưỡng khí về phía ta.
Bắc C tước mừng rỡ khôn xiết, nhưng đúng lúc định chộp l nó từ tay Phong Linh Tuyết, cô lại đột ngột rụt tay về.
Một tiếng "thịch" vang lên, mất thăng bằng và ngã sụp xuống sàn nhà.
Cả đau ê ẩm.
- Mày… mày, đứa con bất hiếu kia! Ta là cha ruột của mày đ!
Phong Linh Tuyết lùi lại một bước, trừng mắt Bắc C tước bằng ánh mắt lạnh băng khi th ta nằm vật vã dưới đất tr thật t.h.ả.m hại.
- Ông chưa bao giờ bận tâm đến , hoàn toàn kh xứng làm cha, chứ đừng nói đến việc làm cha của !
- Mày...
- Ông đã làm tổn thương con gái và cưỡng ép chia cắt hai mẹ con . Ông chính là kẻ thù của !
- Mày...
Phong Linh Tuyết khẽ nhếch mép, ưỡn thẳng lưng lên.
- Kể từ giờ phút này, sẽ kh còn ai thể làm tổn thương Mộ Mộ và nữa. sẽ tự bảo vệ bản thân và Mộ Mộ. Chúng sẽ tìm đến một nơi kh ai biết đến để bắt đầu lại từ đầu; mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp hơn thôi!
Bắc C tước cảm th nghẹt thở; ta kh muốn c.h.ế.t một cách vô nghĩa như thế này, ta khao khát được sống tiếp.
- Đưa đây cho ta! Nh lên!
Phong Linh Tuyết vươn cánh tay ra ngoài cửa sổ, để chiếc mặt nạ dưỡng khí lơ lửng bên ngoài.
- sẽ đếm đến ba. Nếu kh nhận được th tin về tung tích của Mộ Mộ, thì ... cũng chẳng cần tồn tại trên cõi đời này nữa đâu.
Bắc C tước giận tím mặt, toàn thân ta co giật vì kích động. Dám cả gan làm thế !
- Một…
- Hai…
Khi cô sắp đếm đến ba, Bắc C tước đột nhiên cất tiếng.
- Khoan đã! Ta sẽ cho mày biết tung tích của Mộ Mộ!
Đôi mắt Phong Linh Tuyết sáng bừng lên vì vui sướng. Tuyệt quá, cuối cùng cô cũng sắp biết được Mộ Mộ đang ở đâu .
Mộ Mộ.
Mộ Mộ của cô.
- Nói cho biết ngay , Mộ Mộ đang ở đâu?
Nhận th sự sốt ruột tột độ của Phong Linh Tuyết, Bắc C tước nở một nụ cười đầy vẻ quỷ dị.
- Mộ Mộ… đã c.h.ế.t …
Mộ Mộ… đã c.h.ế.t …
Những lời ta nói như khắc sâu vào tâm trí Phong Linh Tuyết; đồng t.ử của cô co rút dữ dội. Cô trừng mắt Bắc C tước, vẻ mặt kinh hoàng.
- Kh! Ông đang nói nhảm đ!
- Linh Tuyết à, sau khi ta sai bắt c Mộ Mộ về, con bé chẳng hề ngoan ngoãn chút nào. Ngày nào nó cũng khóc đòi mẹ và nhất quyết kh chịu ăn uống gì cả. Hai tên thuộc hạ được giao nhiệm vụ tr chừng nó cảm th vô cùng bực bội, thế là chúng túm l tóc con bé, dìm đầu nó vào một chiếc thùng nước lớn. Nhưng tên thuộc hạ kia đã lỡ tay quá giới hạn; đến khi chúng lôi Mộ Mộ ra khỏi thùng nước thì con bé đã… tắt thở .
- Linh Tuyết, mày kh nhớ ? À, suýt nữa thì ta quên mất. Sau khi Mộ Mộ c.h.ế.t, ta đã đưa mày đến để nhận diện t.h.i t.h.ể con bé. Lúc đó mày đã phát ên lên, bác sĩ thậm chí còn chẩn đoán mày mắc bệnh tâm thần! Ta đành nhốt mày vào một ngôi nhà tối tăm. Mày cứ ôm chặt l một chiếc gối trong lòng, miệng gọi nó là Mộ Mộ. Hàng xóm xung qu ai cũng biết rằng bên trong ngôi nhà đó một phụ nữ ên đang sinh sống.
- Hôm nọ, khi ta vào nhà tìm mày và báo tin rằng “ Ảnh” của mày đã xuất hiện, mày bỗng nhiên tỉnh táo trở lại - tỉnh táo một cách đột ngột như thế đ. Thế nhưng, mày lại quên mất rằng Mộ Mộ đã c.h.ế.t từ lâu ; mày rơi vào trạng thái hoang tưởng, tin rằng con bé vẫn còn sống và cứ liên tục gặng hỏi ta về tung tích của nó. Haha, tr mày thật nực cười làm .
- Phong Linh Tuyết à, mày đã phát ên từ lâu lắm . Mày là một kẻ ên, bác sĩ đã nói với ta rằng tất cả là do mày kh thể bu bỏ được quá khứ. Mày chỉ đang sống trong ảo tưởng mà thôi; đầu óc mày vấn đề và mày đúng là một kẻ tâm thần. Mày đang sống hoàn toàn trong những ảo giác do chính tạo ra đ!
thật là như vậy ?
thật là đúng như những gì ta đã mô tả kh?
Kh, chắc c ta đang nói dối.
Đồng t.ử của Phong Linh Tuyết co rút lại, ánh mắt trở nên vô hồn. Cô bắt đầu vò đầu bứt tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1212-mo-mo-da-chet.html.]
Một cảnh tượng chợt lướt qua tâm trí cô. Một thân hình bé nhỏ nằm trên nền đất lạnh lẽo, được che phủ bởi một tấm vải trắng rách nát. Cô kh thể rõ khuôn mặt của t.h.i t.h.ể , nhưng lại th rõ mái tóc ướt sũng, phủ đầy một lớp băng giá và bụi bẩn.
Đó là mùa đ, một mùa đ lạnh lẽo.
Trời lạnh đến mức cô run rẩy, hàm răng va vào nhau lập cập.
Cảm giác tựa như một con d.a.o đ.â.m xuyên thẳng vào tim cô, xoáy mạnh, đau đớn đến thấu xương.
- A!
Cô muốn hét thật to, muốn gào thét thật lớn, nhưng lại chẳng thể cất lên bất kỳ âm th nào; kh một tiếng động nào thoát ra khỏi miệng cô. Vì chẳng còn cách nào để trút bỏ nỗi đau đớn và sự giày vò trong lòng, thân thể cô co giật dữ dội. Hóa ra, cô đã trở thành một kẻ ên, một đàn bà mất trí.
Mộ Mộ đã c.h.ế.t .
Nhưng cô lại quên mất ều đó.
Cô đang sống trong chính những ảo giác của ; trong thế giới , cả Mộ Mộ và cả... Ảnh của cô nữa.
Thế nên, tất cả những ều đó vốn dĩ chẳng hề tồn tại.
Kh gì là thật cả.
Cô thật nực cười.
Thật t.h.ả.m hại.
Ban đầu, cô đã muốn vùng vẫy và chống lại số phận nghiệt ngã này; cô muốn đưa Mộ Mộ rời khỏi nơi đây để bắt đầu một cuộc sống mới, muốn được sống những tháng ngày hạnh phúc bên cạnh Mộ Mộ.
Nhưng tất cả... chỉ là một giấc mơ.
Giờ đây, khi giấc mơ đã tan biến, cũng là lúc cô tỉnh giấc.
Đôi mắt Phong Linh Tuyết trở nên khô khốc; cô cảm nhận những giọt nước mắt đang chực trào nơi khóe mi - chúng nóng bỏng và đau rát đến mức cô chẳng thể mở mắt ra nổi - thế nhưng, cô lại chẳng thể nào khóc được.
Dù chỉ một giọt nước mắt cũng kh hề rơi xuống. Với những cử động cứng nhắc tựa như một cỗ máy, cô chầm chậm rời khỏi căn phòng bệnh.
Nhưng Bắc C tước đã vồ l cô.
- Trả lại mặt nạ dưỡng khí cho ta! Trả lại đây!
Phong Linh Tuyết khựng lại, cô cúi mắt xuống Bắc C tước. Ánh mắt cô hoàn toàn vô hồn, trong đôi đồng t.ử chẳng hề hiện hữu bất kỳ phản ứng cảm xúc nào.
Cô đưa chiếc mặt nạ dưỡng khí ra ngoài cửa sổ, bu tay để mặc nó rơi xuống.
Rầm!
Chiếc mặt nạ rơi thẳng xuống phía dưới.
Sững sờ tột độ, Bắc C tước lao xuống sàn nhà, gào thét ên dại như một kẻ mất trí.
- Mặt nạ dưỡng khí của ta! Mặt nạ dưỡng khí của ta!
Thế nhưng, những lời gào thét chẳng thể lọt vào đôi tai đã hoàn toàn tê dại của Phong Linh Tuyết; cô sải bước, dứt khoát rời khỏi phòng bệnh viện.
...
Đêm cuối thu lạnh lẽo đến lạ thường; những cơn gió thổi tạt vào mặt đường sắc lạnh tựa như những lưỡi d.a.o cứa vào da thịt. Phong Linh Tuyết bước đơn độc trên phố; dáng vẻ cô thất thần, đôi mắt hoàn toàn vô hồn.
Cô chẳng hề hay biết nên về đâu.
Mộ Mộ đã kh còn trên cõi đời này nữa.
Động lực sống duy nhất của cô đã hoàn toàn tan biến.
Cô ôm chặt l lồng ngực, những ngón tay cào cấu thật mạnh, như thể muốn moi móc trái tim ra khỏi lồng n.g.ự.c vậy. Cứ như thế này, cô sẽ chẳng còn cảm th chút đau đớn nào nữa.
Cô đã chẳng là một mẹ tốt.
Lẽ ra cô đã kh nên sinh ra Mộ Mộ.
Cô nào đủ năng lực để làm mẹ; ngay cả bản thân cô còn chẳng thể bảo vệ nổi, vậy thì dựa vào đâu mà cô lại nghĩ quyền sinh ra Mộ Mộ chứ?
Làm con gái của cô, Mộ Mộ đã chẳng hề được hưởng một cuộc sống tốt đẹp. Cũng chính vì cô mà Mộ Mộ gánh chịu một số phận đầy bi thương.
Phong Linh Tuyết chầm chậm dừng bước, đưa tay ôm l khuôn mặt lầm bầm.
- Mẹ xin lỗi… Mẹ xin lỗi con, Mộ Mộ à… Mẹ sai , tất cả đều là lỗi của mẹ…
Cô còn thể làm gì khác cho Mộ Mộ đây?
Chỉ còn duy nhất một ều…
Tất cả những gì cô còn lại lúc này, chính là theo để đoàn tụ cùng Mộ Mộ.
Mộ Mộ yêu mẹ biết bao, con bé đã khao khát được ở bên mẹ đến nhường nào. Khi Mộ Mộ còn sống, cô đã chẳng thể thực hiện bất cứ ước nguyện nào của con; nhưng giờ đây, cô sẽ chẳng còn chia lìa khỏi Mộ Mộ thêm một lần nào nữa…
Khóe môi Phong Linh Tuyết khẽ cong lên, nở một nụ cười rạng rỡ. Cô sải bước, thẳng về phía con đường tấp nập xe cộ…
Chưa có bình luận nào cho chương này.