Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)

Chương 1223: Đám Cưới (3)

Chương trước Chương sau

Lục Dạ Minh đứng ở cửa, trong khi Đường Mạt Nhi ngồi trên tấm t.h.ả.m trải sàn. Dù đứng cách đó khá xa, vẫn th rõ mồn một vệt ửng hồng trên gương mặt cô, lan tận lên cả đôi vành tai trắng ngần. Cô... thực sự đang ngượng ngùng.

Đường Mạt Nhi ho nhẹ một tiếng nói.

- Dạ Minh, em lại chuẩn bị cho chị một bộ váy thế này? Nó hơi hở hang quá kh?

Ánh mắt Lục Dạ Minh rời khỏi tấm lưng trần của cô, chuyển lên gương mặt cô. sải những bước dài về phía cô, mỗi bước đều vững vàng và dứt khoát. Giơ những ngón tay thon dài lên, tháo từng chiếc cúc áo sơ mi, cởi bỏ chiếc áo vest ngoài. quỳ xuống bên cạnh Đường Mạt Nhi, khoác chiếc áo vest lên đôi vai mảnh mai của cô, che chở cho cô.

- Chị à, đứng dậy trước đã. Ngồi dưới sàn lạnh lắm.

- Ừm.

Đường Mạt Nhi chống tay chân, cố gượng đứng dậy, nhưng đôi chân cô lại mềm nhũn, khuỵu xuống lần nữa.

- Chị à, chị thế? - Đôi mắt sâu thẳm của Lục Dạ Minh dừng lại trên gương mặt đang nóng bừng của cô.

Đường Mạt Nhi cảm th như thể toàn thân đang bốc hỏa. Nhưng ngoài cảm giác nóng ran đó ra, cô th vẫn ổn.

Cô đưa tay lên chạm vào mặt .

- Kh cả...

Lục Dạ Minh rút đôi bàn tay to lớn ra khỏi túi quần và đặt lên trán cô.

cô đang nóng ran.

Tại thân nhiệt của cô lại cao đến thế?

Những ngón tay thon dài của lạnh toát vì vừa tiếp xúc với kh khí bên ngoài, chạm vào gương mặt Đường Mạt Nhi mang lại cảm giác thật dễ chịu.

- Ưm...

Đôi môi đỏ mọng của Đường Mạt Nhi khẽ hé mở, cô khẽ rên lên một tiếng đầy vẻ thỏa mãn và quyến rũ.

Ánh mắt Lục Dạ Minh trở nên thâm trầm.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Giọng nói của Phan Mân vọng vào từ bên ngoài.

- Thưa Chủ nhân.

Lục Dạ Minh lặng lẽ rụt tay lại và cất tiếng.

- Vào .

Phan Mân đẩy cửa bước vào. Lục Dạ Minh quay lại Đường Mạt Nhi.

- Chị à, bộ váy này chị l ở đâu ra vậy?

Đường Mạt Nhi đầy vẻ khó hiểu.

- Chẳng đây là bộ váy do chính em chuẩn bị cho chị ?

Đôi mắt sâu thẳm của Lục Dạ Minh lóe lên tia sắc lạnh khi liếc về phía Phan Mân.

Phan Mân liền lùi lại.

A Kiều khoác lên chiếc đầm c chúa thêu ngọc trai lấp lánh. Cô sở hữu vóc dáng khá tương đồng với Đường Mạt Nhi, ngoại trừ một ểm khác biệt là Đường Mạt Nhi vòng eo thon gọn hơn và những đường cong cơ thể quyến rũ hơn hẳn.

Năm nay Đường Mạt Nhi vừa tròn 26 tuổi; ở độ tuổi này, hoàn toàn thích hợp để gọi cô là một "quý cô trưởng thành" hay một "thiếu nữ". Vẻ đẹp của mỗi phụ nữ lại mang một sắc thái riêng biệt, tùy thuộc vào từng giai đoạn trong cuộc đời họ. Vẻ đẹp hiện tại của Đường Mạt Nhi toát lên sự dịu dàng, th tao, và mỗi nụ cười của cô đều vô cùng quyến rũ, mê hồn.

Đó là ều mà A Kiều, dù cố gắng đến đâu, cũng chẳng bao giờ thể đạt tới được.

- Mau kéo khóa váy lên cho ta ngay!

A Kiều nín thở, dồn hết chút sức lực còn lại trong , trong khi hai cô hầu gái ở phía sau chật vật mãi mới kéo được chiếc khóa váy lên hết cỡ.

- Chà, thứ phi, đẹp quá mất. - Hai cô hầu gái thốt lên đầy thán phục, ánh mắt ngắm cô đầy vẻ ngưỡng mộ.

A Kiều xoay hai vòng trước tấm gương lớn. Những lớp vải chiffon bồng bềnh khẽ lay động đầy mộng mị, trong khi những viên ngọc trai tuyệt đẹp càng tôn lên vẻ kiều diễm của cô. Ngay cả chính bản thân cô cũng bị vẻ đẹp của làm cho mê đắm.

Chiếc đầm c chúa này quả thực quá đỗi tuyệt mỹ. Chắc c lát nữa đây, Tây C tước sẽ hoàn toàn bị cô làm cho mê mẩn.

Đúng lúc đó, một tiếng "rầm" vang lên dữ dội; cánh cửa phòng bị đạp tung ra, và hai gã đàn mặc đồ đen lập tức x vào, tóm chặt l A Kiều.

A Kiều tái mặt.

- Các đang làm gì vậy? Ta là thất của Tây C tước, các dám vô lễ với ta như thế? Mau bu ta ra ngay!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1223-dam-cuoi-3.html.]

Đúng lúc này, Phan Mân xuất hiện ở cửa.

- Cô nương A Kiều, chủ nhân cho gọi cô.

Đường Mạt Nhi thay bộ váy màu nude ra và nằm xuống chiếc giường êm ái. Cô nhắm mắt lại và nh chóng chìm vào giấc ngủ.

Lục Dạ Minh ngồi bên mép giường, cúi gương mặt tuấn tú xuống ngắm cô.

- Vào !

Đúng lúc này, A Kiều bị đẩy mạnh vào phòng.

Những gã đàn mặc đồ đen đối xử thô bạo với cô, khiến cô loạng choạng bước vài bước vào trong, suýt ngã nhào xuống đất. Cô định mở miệng quát mắng thì ngẩng đầu lên, bắt gặp bóng dáng tuyệt mỹ của Lục Dạ Minh đang ngồi tĩnh lặng trên giường. mặc chiếc sơ mi trắng cùng quần tây đen. Vẻ ềm tĩnh và lạnh lùng đầy tự chủ càng khiến tr thêm phần tao nhã.

Lục Dạ Minh chính là đàn mê hồn nhất mà A Kiều từng th trong đời.

- Tây C tước, cho gọi em ? - A Kiều vội vàng chỉnh trang lại chiếc váy c chúa trên , tạo dáng đầy quyến rũ.

Lục Dạ Minh khẽ động đậy. chậm rãi xoay đầu lại, đôi mắt dài hẹp dừng lại trên A Kiều. Cụ thể là trên chiếc váy c chúa kia. Gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản, dù ánh mắt đã lập tức trở nên lạnh lẽo.

- Tây C tước, em xinh đẹp lắm kh? Đêm nay khi ghé phòng em, em sẽ để ngắm thật kỹ nhé. - A Kiều nói với giọng ệu đầy e ấp. Cô chỉ muốn ngay lập tức lao vào vòng tay lúc này.

Lục Dạ Minh khẽ mở đôi môi mỏng, gương mặt kh chút biểu cảm, cất lời.

- Lột bộ quần áo đó ra khỏi cô ta.

- Tuân lệnh, Tây C tước.

Hai gã đàn mặc đồ đen lập tức x tới, thô bạo lột chiếc váy c chúa trên A Kiều xuống.

- Á!

A Kiều hét lên kinh hãi trước diễn biến đột ngột này. Cô vội vàng đưa tay lên che c cơ thể. Trên cô lúc này chỉ còn lại miếng dán n.g.ự.c và chiếc quần lót!

- Tây C tước, em đã làm sai ều gì ? Em là thất của , vậy mà giờ đây lại bị tất cả bọn họ th hết ! - Gương mặt xinh đẹp của A Kiều tái mét; cô vặn quay sang Lục Dạ Minh, giọng nói vẫn cố tỏ vẻ nũng nịu.

Cô kh ngại để lộ thân trước mặt , nhưng lại kh muốn đám thuộc hạ của th cô trong bộ dạng đó.

Ánh mắt Lục Dạ Minh lướt dọc cơ thể cô. A Kiều mới chỉ mười tám tuổi, vẫn còn trẻ trung và xinh đẹp.

Đôi môi mỏng của khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt, cất giọng trêu đùa nhưng ẩn chứa chút nguy hiểm ngầm.

- Tự tay cởi nốt những thứ còn lại trên ra .

Đôi mắt A Kiều sáng bừng lên. Chẳng lẽ ý với cô ?

- Vậy em sẽ cởi đây, Tây C tước.

A Kiều chậm rãi trút bỏ những mảnh y phục còn sót lại trên . Trong trí tưởng tượng của cô, ngay giây tiếp theo, sẽ bước tới, kéo cô vào lòng và ...

- Ta giao cô ta cho các đ. - Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lùng khẽ vang lên.

Cái gì cơ?

A Kiều hít một hơi lạnh, trân trối Lục Dạ Minh đang đứng bên giường. vừa nói gì vậy?

Lục Dạ Minh đã hạ thấp tầm mắt, về phía Đường Mạt Nhi.

- Cứ thong thả mà xử lý, nhưng nhớ đừng g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta. Cô ta vẫn còn chút giá trị lợi dụng đối với ta.

- Vâng, Tây C tước.

Hai gã đàn mặc đồ đen lập tức lôi xềnh xệch A Kiều .

A Kiều quỳ sụp xuống trong nỗi khiếp đảm tột cùng. Rốt cuộc cô đã gây ra chuyện gì thế này?

- Tây C tước, em... em là thất của mà. thể giao em cho bọn họ được chứ? Chẳng lẽ đang... trách phạt em vì đã mặc bộ váy c chúa này ? Chính Quân Hi Th là kẻ đã nói rằng sẽ tặng bộ váy này cho phụ nữ mà yêu thương nhất. Em chỉ vì quá ghen tu - bởi em yêu quá nhiều - nên mới đ.á.n.h tráo bộ váy và xịt t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c lên bộ kia thôi. Tây… Tây C tước, xin hãy tha mạng cho em...

A Kiều còn muốn nói thêm, nhưng hai gã mặc đồ đen đã bịt chặt miệng cô lại và lôi cô , trong khi đôi mắt cô ánh lên vẻ kinh hoàng tột độ.

- Chủ nhân, muốn xử lý bộ váy đó thế nào ạ? - Phan Mân bước tới, cung kính hỏi.

Gương mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh chìm một nửa vào bóng tối. đưa mắt lơ đãng khẽ nói.

- Vứt vào thùng rác .

- Vâng, Tây C tước. - Phan Mân gật đầu tuân lệnh.

- Và dẫn Quân Hi Th đến đây cho ta.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...