Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1258: Dạ Minh À, Đau Quá
- Nói thật lòng nhé, em kh thể quên chị được. Em sẽ chẳng bao giờ quên được chị đâu. Em yêu chị, và sau này vẫn sẽ mãi yêu chị. Sẽ chẳng ai thể xóa nhòa hình bóng chị khỏi ký ức và trái tim em cả. Chị đã ngự trị trong trái tim em .
- Suốt những năm qua, em thường gặp ác mộng rằng chị sẽ bỏ em , rằng chị sẽ kh cần em nữa. Chị à... Chị thực sự kh cần em nữa ?
Một lớp nước mắt mờ ảo dâng lên trong đôi mắt sáng ngời của Đường Mạt Nhi; cô ngước mắt lên đàn đang đứng trước mặt .
Khi nghe được những lời chân thành, tha thiết đến nhường , thử hỏi ai mà chẳng rung động?
Tất nhiên là cô rung động chứ, khi được một yêu thương sâu đậm đến thế.
Nhưng cô kh thể chấp nhận tình cảm .
Bởi lẽ, cô hoàn toàn chẳng thể đáp lại tình cảm của được.
cũng cuộc sống riêng của chính mà.
Đường Mạt Nhi mím chặt đôi môi đỏ mọng, thốt ra những lời tàn nhẫn nhất mà cô thể nghĩ tới.
- Chị xin lỗi, chị kh thể đón nhận tình cảm của em được. Chúng ta đừng gặp lại nhau nữa. Chị kh muốn th em thêm một lần nào nữa đâu.
Chúng ta đừng bao giờ gặp lại nữa.
Chị kh muốn th em thêm lần nào nữa.
Lục Dạ Minh cảm th như thể toàn bộ cơ thể đang bị xé toạc. Khi cơn đau ập đến đột ngột, đôi mắt trở nên đỏ ngầu, và một nỗi tuyệt vọng nặng nề, ngột ngạt dường như đang nghiền nát toàn bộ tâm can .
Mạt Nhi…
Cô là duy nhất lấp đầy trọn vẹn cuộc đời .
Cô là sắc màu duy nhất trong cuộc sống của .
kh muốn bị bỏ rơi.
sẽ kh thể nào chịu đựng nổi nếu cô rời bỏ .
Đường Mạt Nhi cố gắng đóng cánh cửa lại lần nữa. Nhưng chân Lục Dạ Minh vẫn kh hề xê dịch, kiên quyết giữ chặt cánh cửa, kh chịu bu.
Đường Mạt Nhi chợt nhớ lại hình ảnh bé xa cách của những năm tháng xa xưa . Hồi đó, đã cô đơn biết nhường nào. Cô đã xâm nhập vào trái tim , và đúng như lời mẹ cô từng nói, cô đã trở thành con quỷ ám ảnh trong lòng .
Cô bu tay khỏi nắm cửa và quay định bước .
Nhưng chưa kịp bước, một bàn tay đã vươn tới, nắm chặt l cổ tay mảnh mai của cô.
Cô muốn rời .
Nhưng lại nhất quyết kh chịu bu.
Cô kh hề ngoảnh lại, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi vẫn lăn dài trên má. Chỉ trong chớp mắt, khuôn mặt cô đã đẫm lệ.
nắm c.h.ặ.t t.a.y cô một cách cố chấp, nhất quyết kh chịu bu dù chỉ một chút. Vẻ ngoài lịch lãm, cao ngạo thường th của hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho sự yếu đuối và nỗi cô đơn đang nhấn chìm l . Những ngón tay thon dài của khẽ níu l tay cô. Cái chạm chất chứa đầy nỗi luyến tiếc và sự bất lực.
Lục Dạ Minh - đã sớm gặt hái được d vọng lẫy lừng ngay từ khi còn trẻ - giờ đây lại đứng đó với đôi mắt đỏ ngầu, đẫm lệ. Giọng cất lên đầy thận trọng và khẩn khoản.
- Chị à… xin chị đừng bỏ rơi em, được kh?
Đường Mạt Nhi ngước mắt lên thêm vài lần nữa, cố kìm nén dòng lệ chực trào. Thế nhưng mọi nỗ lực đều vô ích; những giọt nước mắt nóng hổi vẫn cứ tuôn rơi kh thể kìm nén, trượt dài trên gò má cô tựa như những hạt châu bị đứt dây.
Cô nhất quyết kh chịu quay lại, chỉ chăm chú bàn tay đang nắm chặt l tay khẽ thốt lên.
- Dạ Minh… đau quá…
Cô nói rằng cô đang đau.
Nhưng rốt cuộc là đau ở đâu?
Trái tim Lục Dạ Minh như thể đang bị x.é to.ạc ra từng mảnh.
kh đành lòng làm cô tổn thương.
thậm chí còn chẳng thể chịu đựng nổi dù chỉ là việc cô chịu một chút đau đớn nhỏ nhoi.
Lợi dụng khoảnh khắc , Đường Mạt Nhi dứt khoát khép cánh cửa lại.
…
Ngước cánh cửa đang đóng chặt, Lục Dạ Minh chầm chậm hạ đôi mắt đỏ ngầu xuống. Thân hình cao lớn của khẽ khom lại, và một tiếng cười tự giễu cợt khẽ thoát ra từ đôi môi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1258-da-minh-a-dau-qua.html.]
biết rằng đã bị bỏ rơi.
Cô kh còn cần nữa.
Sau khi đứng lặng hồi lâu, xoay bước xuống lầu. Phan Mân đã chứng kiến trọn vẹn cảnh tượng . Trong suốt những năm tháng kề cận bên Chủ nhân, đây là lần đầu tiên th suy sụp đến nhường này.
Chủ nhân cũng từng yêu thương Quân tiểu thư tha thiết, thế nhưng, tất cả những gì Đại tiểu thư mang lại cho Chủ nhân… lại chỉ toàn là nỗi đau.
…
Trong căn hộ.
Đường Mạt Nhi tựa vào cánh cửa, thân thể rã rời. Trong miệng cô đọng lại một vị t của kim loại; cô đưa hai tay lên che chặt miệng . Những vệt m.á.u đỏ thẫm nhuốm bẩn đôi bàn tay trắng bệch của cô.
Cô đã nôn ra máu.
Cô hiểu rõ cơ thể hơn ai hết, và cô biết rằng sinh mệnh đang dần đến hồi kết.
Đúng lúc , tiếng chu cửa vang lên. Một giọng nói êm ái vọng vào từ bên ngoài.
- Chị Mạt Nhi à.
Đó là Th Th.
Đường Mạt Nhi vội rút vài tờ khăn gi lau sạch vết m.á.u trên miệng trước khi mở cửa.
- Chị Mạt Nhi. - Quân Hi Th bước vào và nắm l đôi bàn tay nhỏ n của cô.
Đôi mắt Đường Mạt Nhi đỏ hoe. Tr cô như thể đã khóc suốt một thời gian dài. Quân Hi Th gương mặt tái nhợt của cô với vẻ đầy lo âu.
Khẽ lắc đầu, Đường Mạt Nhi chỉ siết chặt lại đôi tay của Quân Hi Th.
- Th Th à, chắc c lúc này Dạ Minh đang đau khổ. Em vốn là một vô cùng cô độc, thế nên làm ơn, sau này đừng để em lẻ loi một nữa nhé. Xin em hãy luôn ở bên cạnh em .
Đôi mắt ngấn nước của Quân Hi Th cũng ánh lên vẻ u buồn. Làm cô thể tiếp tục ở bên cạnh đây? Cô sắp rời . Cô buộc thôi.
- Chị Mạt Nhi à, dù em ở bên cạnh thì cũng chẳng ích gì đâu. mà thực sự muốn ở bên cạnh chính là chị cơ mà. Sau hai mươi năm hai đã cùng nhau trải qua, chẳng còn ai thể thay thế vị trí của chị trong trái tim nữa đâu.
- Chỉ cần chị ở bên, sẽ sống như một bình thường. sẽ tìm được con gái yêu thương và cùng nhau sinh con đẻ cái. sẽ biết cười, sẽ trở nên ấm áp và hạnh phúc. sẽ một cuộc sống thật tốt đẹp... Nhưng nếu thiếu vắng chị ở bên, thì đối với , mọi thứ trên đời này đều trở nên vô nghĩa. Tính cách của vốn dĩ đã lạnh lùng , nên chẳng ai thể biết được ều gì sẽ xảy đến với nữa...
- Chị Mạt Nhi à, đôi khi em tự hỏi liệu nên giữ kín chuyện của mãi kh. đâu sai khi yêu chị. Tình yêu dành cho chị đã bén rễ, đơm hoa trong lòng, theo dòng thời gian mà vươn những sợi dây leo quấn chặt khắp tâm can. Sẽ thật tàn nhẫn biết bao nếu chị rời bỏ ? - Quân Hi Th khẽ nói với giọng trầm buồn.
Đôi môi tái nhợt của Đường Mạt Nhi khẽ cong lên, cô đáp.
- Chính vì lẽ đó mà chị càng đẩy em ra xa, em kh nghĩ vậy ? Em kh nên vì chị mà tiếp tục đặt bản thân vào vòng nguy hiểm nữa. Em nên gánh vác trọng trách của dòng họ Mộ Dung và làm chủ thiên hạ. Em đã luôn che chở cho chị, nhưng với tư cách là chị gái em , cũng đến lúc chị đứng ra bảo vệ em chứ, kh?
- Chị Mạt Nhi…
Đường Mạt Nhi nhẹ nhàng ngắt lời cô.
- Chị kh thể tiếp tục ở bên cạnh em được nữa . Trên thế gian này, vốn dĩ chẳng hề tồn tại loài hoa Bỉ Ngạn đâu em à.
Cái gì cơ?
Đồng t.ử của Quân Hi Th chợt co rút lại. Cô quay mặt về phía đóa hoa Bỉ Ngạn đang đặt trên bàn học. Sắc đỏ rực rỡ của đóa hoa , giờ đây đã bắt đầu phai nhạt dần.
Đường Mạt Nhi nắm chặt l đôi bàn tay nhỏ n của Quân Hi Th.
- Th Th à, nếu ngày mà chị kh còn thể ở bên cạnh Dạ Minh nữa thực sự ập đến, thì em nhất định thay chị ở lại bên cạnh em nhé. Làm mối tình thời th xuân lại thể mạnh mẽ hơn thứ tình cảm mà chính em tự tìm th cho riêng sau này chứ? Em hãy tìm cách len lỏi vào trái tim em vào đúng lúc em yếu mềm nhất. Em là sống nặng tình; một khi đã trót yêu em , dẫu cho trong lòng vẫn còn chút vương vấn hay tiếc nuối, em vẫn sẽ thể sống một cuộc đời trọn vẹn. Em làm được chứ, Th Th?
Tim Quân Hi Th chợt hẫng một nhịp.
…
Tại tầng trệt của khu căn hộ.
Lục Dạ Minh vẫn chưa rời . Một chiếc xe limousine sang trọng đậu bên lề con phố tấp nập; ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu lên thân xe, khiến nó tr tựa như một vị đế vương đang ngự trị giữa chốn phồn hoa.
Lục Dạ Minh tựa vào xe một cách đầy phóng khoáng, hai tay đút gọn trong túi quần, để mặc làn gió lạnh khẽ làm rối những lọn tóc mái trên trán. Đứng đó, thu hút mọi ánh xung qu, hiện thân cho một vẻ đẹp th lịch và đầy quý phái. Đúng lúc này, hai luồng ánh sáng chói lòa rọi tới khi một chiếc Rolls-Royce sang trọng dừng lại bên đường.
Cánh cửa xe mở ra, một bóng cao lớn bước xuống. Đó chính là Cố Mặc Hàn.
Cố Mặc Hàn khoác trên chiếc áo măng tô đen, bên trong là bộ âu phục cùng t màu. Trên bộ âu phục ểm xuyết những tua rua màu bạc, lấp lánh rực rỡ dưới ánh đèn. vừa trở về từ một cuộc họp kinh do quan trọng và thong thả bước về phía Dạ Minh.
- Dạ Minh, cũng tới đây ? - dừng lại ngay trước mặt Lục Dạ Minh.
Tựa như lần đầu tiên mới th đối phương, Lục Dạ Minh ngước mắt lên Cố Mặc Hàn.
Khi Cố Mặc Hàn vào đôi mắt đỏ ngầu của , nhận th từ sâu thẳm đôi mắt đang toát lên một nỗi đau đớn tột cùng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.