Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1261: Cô Ấy Đã Chết Vì Cậu
Kh đời nào lại thể nghe nhầm giọng nói của cô. Đó chính là Đường Mạt Nhi!
từng nghĩ rằng cô đã bỏ , rằng cô kh còn cần nữa.
Hóa ra, cô chưa từng rời xa .
Cô đã kh ruồng bỏ .
Cô đã kh vứt bỏ .
Vầng mây u tối trên gương mặt tan biến, đôi môi mỏng khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng. muốn cất lời.
Đúng lúc , nghe th một tiếng hét vang lên.
- Dạ Minh à, hãy nhớ l: Chị sẽ mãi yêu thương em!
cảm th một lực đẩy mạnh từ phía sau; Đường Mạt Nhi đã lao tới, đẩy mạnh ra xa. Mọi thứ dường như chuyển động thật chậm rãi, nhưng đồng thời lại diễn ra với tốc độ chóng mặt ngay trước mắt .
Rầm!
Chiếc xe đ.â.m sầm vào cô, và tất cả những gì còn nghe th chỉ là một tiếng ù ù kéo dài bất tận.
ngoảnh lại . Chiếc xe đã đ.â.m thẳng vào Đường Mạt Nhi, rít lên khi cày xước dọc theo hàng rào c, để lại những vệt cháy đen loang lổ. Hàng rào c vỡ vụn, và chiếc xe lao thẳng xuống biển, kéo theo cả thân ảnh của Mạt Nhi.
Một làn gió lạnh buốt thổi lướt qua . Tất cả những gì còn sót lại của cô chỉ là chiếc váy màu hồng nhạt. Âm th dường như ùa về cùng lúc, dội vào các giác quan của từ mọi phía, nhưng kỳ lạ thay, lại chẳng thể nghe th bất cứ ều gì.
- t.a.i n.ạ.n !
- Mau gọi 110 !
- Cô cũng rơi xuống biển ! Kh còn ai ở đây nữa cả!
Cả con phố chìm trong cảnh hỗn loạn. Tiếng xôn xao bàn tán. Lục Dạ Minh hoàn toàn kh hiểu họ đang nói gì.
Tất cả những gì còn nghe th, chỉ là giọng nói dịu dàng văng vẳng bên tai.
Dạ Minh à.
Chị sẽ mãi yêu thương em.
muốn hét lên. khao khát được hét lên hơn bất cứ ều gì trên đời. Nhưng từ "Chị" lại nghẹn ứ nơi cuống họng, tựa như ai đó đã đóng một chiếc nh vào đó khiến chẳng thể nào rút nó ra được.
Đau quá.
Nỗi đau nhấn chìm l , dọa x.é to.ạc tâm can ra từng mảnh. lê bước chân, gồng tiến về phía trước. Trong miệng bỗng xuất hiện một vị t nồng của kim loại, và một dòng m.á.u đỏ tươi bắt đầu rỉ ra nơi khóe môi . bước , để lại phía sau một vệt m.á.u dài.
- Mọi chuyện sẽ ổn thôi, chị à. Đừng sợ.
- Em ở đây .
- Dạ Minh đang tới ngay đây.
Lục Dạ Minh lao nh về phía biển và chuẩn bị nhảy xuống.
- Chủ nhân!
Phan Mân chạy tới, tung một đòn vào gáy Lục Dạ Minh. Bóng tối ập đến, Lục Dạ Minh nhắm mắt lại ngất lịm .
...
Cố Mặc Hàn đã vội vã trở về Thủ đô. Khi vừa bước vào chiếc Rolls Royce, Nhan Đ cung kính hỏi.
- Chủ tịch, chúng ta đón Tiểu thiếu gia kh ạ?
- . - Cố Mặc Hàn gật đầu.
đạp ga, chiếc xe lao vun vút.
Trong xe, Cố Mặc Hàn lười biếng tựa lưng vào ghế sau và nhắm mắt lại.
chìm vào giấc ngủ và mơ một giấc mơ.
mơ th Đường Mạt Nhi. Cô mặc một chiếc váy màu hồng, nhảy bổ vào lòng , vòng tay ôm l eo và gọi bằng giọng ngọt ngào.
- Ông xã à...
nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô.
- chuyện gì thế em?
- Em nhớ lắm, xã... Em kh nỡ rời xa , nên em quyết định đến thăm một chút. - Vừa nói, cô vừa mỉm cười rạng rỡ . Cô thật đẹp biết bao.
Khóe môi Cố Mặc Hàn khẽ cong lên. muốn ôm chặt cô vào lòng.
Nhưng tất cả những gì ôm được chỉ là hư kh lạnh lẽo.
Đường Mạt Nhi đã biến mất.
Giật tỉnh giấc ngay lập tức, Cố Mặc Hàn th toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.
- Chủ tịch, chuyện gì vậy ạ?- Nhan Đ lo lắng hỏi vọng từ ghế lái.
Cố Mặc Hàn cau mày. Giờ đây đã hoàn toàn tỉnh táo, nhưng giọng nói của cô vẫn cứ văng vẳng bên tai : “Em kh nỡ rời xa , nên em quyết định đến thăm một chút.”
Những hồi chu cảnh báo bắt đầu vang lên dữ dội trong đầu . Đã lâu lắm mới lại cảm th bồn chồn, lo lắng đến thế. Cố Mặc Hàn rút ện thoại ra và bấm gọi số máy quen thuộc kia.
Cuộc gọi nh chóng được kết nối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1261-co-ay-da-chet-vi-cau.html.]
- Alo, Mạt Nhi à.
- Xin lỗi quý khách, thuê bao quý khách vừa gọi hiện kh liên lạc được. - Đáp lại là một giọng nữ lạnh lùng, vô cảm như máy móc.
Cố Mặc Hàn nhíu chặt mày, trán hằn lên ba nếp nhăn sâu hoắm.
Đúng lúc đó, ện thoại của Nhan Đ reo lên. bắt máy. Chỉ một giây sau, chiếc Rolls Royce rít lên chói tai ph gấp, dừng khựng lại.
Nhan Đ quay lại Cố Mặc Hàn.
- Chủ… Chủ tịch…
Cố Mặc Hàn ngước mắt khỏi chiếc ện thoại, chầm chậm về phía Nhan Đ. th vẻ mặt kinh hoàng của cấp dưới, tim như tụt xuống tận đáy lòng.
- Đã chuyện gì xảy ra với Mạt Nhi ? - gằn giọng hỏi.
Nhan Đ buồn bã gật đầu, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng.
- Chủ tịch, thiếu phu nhân… cô …
…
- Dạ Minh.
- Dạ Minh.
Lục Dạ Minh nghe th một giọng nói dịu dàng, thân thuộc đang gọi tên . mấp máy môi, định nói ều gì đó, nhưng cổ họng lại khô khốc, cứ như thể ai đó đang ngăn cản cất lời.
Mạt Nhi!
từ từ mở mắt.
Thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt là một chiếc đèn chùm pha lê. đang ở trong phòng - nơi đã hôn mê suốt ba ngày qua.
- Chủ nhân, muốn uống chút nước kh? - Phan Mân bưng ly nước tới.
Lục Dạ Minh ngồi bật dậy; đôi mắt lạnh lẽo của hoàn toàn trống rỗng, kh hề vương chút hơi ấm nào. gạt phắt ly nước khỏi tay Phan Mân, khiến nó rơi xuống tấm t.h.ả.m trải sàn.
Sắc mặt Phan Mân biến đổi, vội vàng quỳ sụp xuống và xin lỗi.
- Xin lỗi Chủ nhân. Là lỗi của thuộc hạ, xin hãy trừng phạt.
Suy cho cùng, chính là đã đ.á.n.h ngất Chủ nhân.
Lục Dạ Minh lạnh lùng trừng mắt Phan Mân, sau đó giật phăng tấm chăn đang đắp trên bước xuống giường. Thế nhưng, một cơn đau nhói bỗng xuyên thấu tim . Trong cổ họng bỗng xuất hiện một vị t của kim loại.
Khi đưa tay lên lau khóe môi, nhận ra tay đã dính đầy máu.
- Chủ nhân, bác sĩ nói rằng nôn ra m.á.u là do nỗi đau mất đại tiểu thư. Xin hãy giữ gìn sức khỏe và dành thời gian tĩnh dưỡng cho thật tốt.
Nôn ra m.á.u ư?
Lục Dạ Minh chằm chằm vào lòng bàn tay dính đầy m.á.u của , nhắm nghiền mắt lại.
- Chủ nhân, đã hôn mê suốt ba ngày nay . Chúng vẫn kh ngừng tìm kiếm trên mặt nước. Chúng đã tìm th chiếc xe cùng với t.h.i t.h.ể của tài xế bên trong, nhưng... chúng vẫn chưa tìm th tiểu thư.
- Dòng nước đang chảy ngược lên phía trên, nhưng thể tiểu thư đã bị dòng nước xiết cuốn trôi xuống phía hạ lưu...
Phan Mân còn chưa kịp dứt lời, Lục Dạ Minh bỗng nhiên bật dậy. Trên chỉ khoác một chiếc áo len mỏng cổ chữ V. Gương mặt tái nhợt, trái tim đau đớn tột cùng khiến thở hổn hển vì đau đớn. kh thể cứ mãi ở lại nơi này được nữa.
cần ra ngoài ngay lập tức.
cất bước, định bước .
Nhưng ngay giây tiếp theo, Lục Dạ Minh khựng lại.
Trong căn phòng này còn một khác nữa. Đó là Cố Mặc Hàn.
Cố Mặc Hàn đã ngồi trên chiếc ghế sofa suốt từ nãy đến giờ. Góc ngồi chìm trong bóng tối, khiến một nửa khuôn mặt cũng ẩn hiện trong màn đêm mờ ảo. Lục Dạ Minh hoàn toàn kh hay biết Cố Mặc Hàn đã lặng lẽ ngồi đó tự bao giờ. Khí chất tỏa ra từ ta nặng nề đến mức khiến ta cảm th ngột ngạt, khó thở.
Lục Dạ Minh nhận ra kh thể bước thêm một bước nào nữa.
Đúng lúc đó, Cố Mặc Hàn đứng dậy và bước về phía . Cố Mặc Hàn từ từ xắn tay áo lên, tung một cú đ.ấ.m mạnh mẽ, giáng thẳng vào khuôn mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh.
Rầm!
Lục Dạ Minh kh hề né tránh, cũng chẳng hề phản kháng. cam chịu nhận l cú đ.ấ.m , ngã sụp xuống t.h.ả.m trải sàn.
- Chủ tịch Cố! - Phan Mân kêu lên thất th.
Cố Mặc Hàn cúi xuống, túm l cổ áo của Lục Dạ Minh, định tung thêm một cú đ.ấ.m nữa. Đúng lúc này, cánh cửa phòng mở toang, một bóng dáng mảnh mai vội vã chạy vào. Quân Hi Th nhẹ nhàng nắm l tay Cố Mặc Hàn và khẽ nói.
- Cố Tổng, đừng đ.á.n.h nữa. Chị Mạt Nhi yêu thương hai nhất đ.
Đôi mắt Cố Mặc Hàn đỏ ngầu, còn Lục Dạ Minh thì cũng chẳng khá khẩm hơn chút nào; m.á.u của đã vương vãi khắp tấm t.h.ả.m trải sàn.
- Lục Dạ Minh, sẽ kh đ.á.n.h nữa đâu. Chị đã đổi mạng l mạng , nên nếu còn đ.á.n.h , cô sẽ đau lòng lắm. Nhưng hãy nhớ kỹ ều này: Chị đã đổ m.á.u vì trên con đường trở thành Hoàng đế, thế nên đừng bao giờ dám phụ lòng cô . Hãy gánh vác d xưng Mộ Dung và thống trị thiên hạ này!
Nói đoạn, Cố Mặc Hàn thô bạo đẩy Lục Dạ Minh ra, quay lưng bước và biến mất vào màn đêm tăm tối.
…
Cố Mặc Hàn đã rời , bóng dáng dần chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Đi theo sau, Phan Mân cũng từ từ rút lui, trong căn phòng giờ chỉ còn lại Quân Hi Th và Lục Dạ Minh.
Quân Hi Th chìa bàn tay nhỏ n về phía và khẽ nói.
- Đứng dậy .
Mái tóc lòa xòa che đôi mắt đỏ hoe của ; gạt tay cô ra và tự đứng dậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.