Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1263: Hồ Ly Tinh
Cố Mặc Hàn bật ra một tràng cười khẽ, cô độc và tràn ngập sự tuyệt vọng.
- Chủ tịch! - Nhan Đ chạy tới, quỳ xuống bên cạnh Cố Mặc Hàn. Đôi mắt đỏ hoe.
- Chủ tịch à, xin đừng bao giờ làm chuyện dại dột như thế này nữa. Dù Thiếu phu nhân đã rời bỏ chúng ta, nhưng vẫn còn Tiểu thiếu gia mà.
Nữu Nữu.
Đứa con trai mà Mạt Nhi đã sinh cho .
Cố Mặc Hàn nuốt khan, từ từ nhắm mắt lại. Đôi mắt đen thẫm của ngấn lệ.
Mạt Nhi.
khàn giọng gọi tên cô trong thâm tâm. Cô đã quyết định ra từ hôm qua, vậy mà vẫn cố tiễn . Cái cách cô vừa cười vừa khóc, c.ắ.n nhẹ lên môi , ôm chặt l vòng eo ... đó chính là lời từ biệt cuối cùng của cô.
Nhưng chẳng thể hiểu nổi. Tại cô lại tàn nhẫn đến thế?
Làm cô thể tàn nhẫn đến mức chứ?
Cô sẵn sàng hy sinh cả tính mạng để cứu Lục Dạ Minh, vậy mà lại chẳng để lại cho dù chỉ một lời n nhủ. hoàn toàn kh hiểu nổi. Rốt cuộc cô đang nghĩ gì vậy?
Trải qua bao sóng gió cùng nhau, chưa bao giờ dám bu tay cô ra, bởi luôn sợ rằng chỉ cần bu tay, cô sẽ lập tức rời bỏ mà .
Những tháng ngày tuổi trẻ vẫn còn hiện hữu thật sống động trong tâm trí . Thời gian trôi quá nh, thoắt cái đã bước sang tuổi 35. chẳng còn trẻ trung gì nữa; đã dành trọn cả tuổi th xuân của để chạy theo cô, để níu giữ l cô.
vốn dĩ sẽ chẳng bao giờ bu tay cô đâu.
Thế mà cô lại bỏ , cứ thế mà mất.
liên tục tự nhủ trong lòng rằng nên oán trách cô, rằng nên căm hận cô. chăng ngày hôm qua đối với cô chỉ là một trò đùa? Cô đã bỏ lại và con trai bơ vơ giữa cõi đời này. Vậy thì sẽ quên cô vậy.
Nhưng biết đó chỉ là lời dối trá. đang tự lừa dối chính bản thân .
Những giọt nước mắt nóng hổi chực trào nơi khóe mắt, đôi tay siết chặt thành nắm đấm. nhất quyết kh để ai th đang khóc.
Và , chẳng một giọt lệ nào lăn dài trên má .
Mạt Nhi.
Mạt Nhi của .
Đúng lúc , tiếng chu ện thoại của vang lên. Nhan Đ cúi xuống nói.
- Chủ nhân, xem kìa, Tiểu thiếu gia đang gọi đến.
Cố Dạ Trầm đang gọi cho . Hiện tại, bé đang ở trong một khu vực huấn luyện tuyệt mật, hoàn toàn kh bất kỳ thiết bị liên lạc nào. Đã hơn một năm kh gọi ện về nhà, và cũng chẳng ai báo cho hay tin mẹ đã qua đời.
Thế mà giờ đây, thật tình cờ làm , lại gọi ện về đúng vào lúc này.
Nỗi đau thương của hai cha con họ đêm nay dường như đã vỡ òa. Siết chặt nắm tay, Cố Mặc Hàn c.ắ.n chặt ngón tay , những giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng lăn dài trên gương mặt …
…
Mọi chuyện dần lắng xuống khi những ngày tháng cứ thế chậm rãi trôi qua, nối tiếp nhau.
Cố Mặc Hàn đã trở về Thủ đô và tự nhốt trong sự cô lập.
Lục Dạ Minh đã trở về Hoàng cung để chính thức mang họ Mộ Dung. trai trẻ d tiếng và được kính trọng này đã trở thành Thái tử, và lễ đăng cơ của dự kiến sẽ được tổ chức vào tháng tới.
Thật khó để thể thoáng th bóng dáng vị Thái t.ử đầy vẻ cao quý của Quốc gia A này, khi đang từng bước tiến tới mục tiêu trở thành Hoàng đế và cai trị thiên hạ.
Chiếc xe limousine dừng lại ngay bên ngoài Hoàng cung. Lục Dạ Minh và Mộ Dung Kiến Thành bước xuống xe, đứng bên bờ hồ; lúc này, vẻ mặt của Mộ Dung Kiến Thành đã trở nên ềm tĩnh hơn nhiều.
- Minh nhi à, kể từ giờ phút này, ta sẽ giao lại Quốc gia A cho con.
Đứng bên cạnh , Lục Dạ Minh khoác trên chiếc áo măng tô bằng len màu đen. vẫn ển trai như mọi khi, chỉ một ểm khác biệt duy nhất là ánh mắt hẹp dài kia giờ đây ánh lên một vẻ lạnh lẽo đến tàn nhẫn. Chẳng m ai thể thấu hiểu được những toan tính thực sự đang ẩn giấu sâu bên trong đôi mắt .
Ngước mặt hồ tĩnh lặng trước mắt, ánh mắt tràn ngập vẻ kiêu ngạo.
- Liệu Hoàng hậu đến tham dự lễ đăng cơ của con kh?
Lần trước khi nhắc đến Hoàng hậu, Mộ Dung Kiến Thành đã bỏ . Giờ đây, nét mặt trở nên khó coi; mím chặt đôi môi mỏng lại cất lời.
- Ta đã ban chiếu cáo thiên hạ về lễ đăng cơ của con . Nếu trong lòng cô ta vẫn còn vương vấn hình bóng con, cô ta nhất định sẽ trở về.
Lục Dạ Minh khẽ hừ một tiếng đáp lại, kh nói thêm lời nào nữa.
Đúng lúc , một giọng nói ấm áp vang lên bên tai .
- Bệ hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1263-ho-ly-tinh.html.]
Mộ Dung Kiến Thành quay đầu lại , nhận ra vừa đến. Nét mặt giãn ra, ôn tồn hỏi.
- Uyển Th à, em ra đây làm gì thế?
Đ Phương Uyển Th chính là vị Thánh nữ tiền nhiệm, đồng thời cũng là th mai trúc mã của Mộ Dung Kiến Thành. Lẽ ra bà đã trở thành Hoàng hậu, nếu như kh ả hồ ly tinh kia cướp mất trái tim của Mộ Dung Kiến Thành.
Đ Phương Uyển Th vốn sở hữu nhan sắc tuyệt trần. Dẫu đã bước sang tuổi tứ tuần, bà vẫn toát lên vẻ yêu kiều, duyên dáng trong tà sườn xám - một vẻ đẹp Giang Nam vượt thời gian.
- Minh nhi à, đây là dì Th của con đ. - Mộ Dung Kiến Thành giới thiệu bà với Lục Dạ Minh.
Lục Dạ Minh chỉ liếc mắt bà một cái, thốt ra vài lời lạnh lùng.
- Hoàng hậu vốn kh chị em ruột, vậy thì làm con lại một dì được chứ?
Đ Phương Uyển Th vừa mới bước đến đứng trước mặt Lục Dạ Minh, đang dùng ánh mắt dịu dàng . Bỗng nhiên, bà vung tay lên và giáng xuống má Lục Dạ Minh một cái tát nảy lửa.
Mộ Dung Kiến Thành sững sờ, vội vàng lên tiếng trách cứ với vẻ kh hài lòng.
- Minh nhi!
Lục Dạ Minh từ từ xoay mặt lại Mộ Dung Kiến Thành, cất lời.
- Hoàng hậu đã rời khỏi cung cấm suốt hai mươi tư năm nay . Còn Thánh nữ Đ Phương thì đã kề cận bên Bệ hạ suốt bao năm qua. Hiển nhiên là bà dành cho Bệ hạ một tình cảm sâu nặng, lại còn vô cùng thấu hiểu lòng . Vậy cớ Bệ hạ vẫn chưa chịu đón bà vào tẩm cung?
Đối diện với câu hỏi riêng tư đến mức trần trụi , Mộ Dung Kiến Thành cúi gằm mặt xuống và kh đáp lời.
Mộ Dung Kiến Thành vốn sinh trưởng trong chốn hoàng gia, là cực kỳ coi trọng lễ nghi và phép tắc truyền thống. Thuở thiếu thời, từng là một vị quân vương vô cùng tuấn và quyền uy. Khi , biết bao giai nhân đã lòng và tìm cách theo đuổi ?
Thế , thời gian cứ thế trôi ... Nghĩ mà xem, con trai đã trưởng thành đến nhường nào, còn bản thân thì đã bước sang tuổi 42 - một đàn trung niên.
Thuở còn trai trẻ, chẳng hề mảy may quan tâm đến những chuyện phòng the. Đất nước A suốt bao năm qua luôn chìm trong cảnh loạn lạc, thử hỏi làm thể còn tâm trí đâu mà nghĩ đến những chuyện đó?
Giờ đây đã ở vào tuổi trung niên, mà những chuyện riêng tư thế này vốn dĩ ít khi được đem ra bàn luận; thế nên, khi nghe con trai bu ra một câu hỏi thẳng thừng đến thế, bỗng chốc sững lại.
- À , giờ con mới nhớ ra. - Lục Dạ Minh khẽ mỉm cười nói.
- Đến tận bây giờ, vẫn chưa hề phế truất Hoàng hậu. Điều đó nghĩa là, kể từ khi rời cách đây hai mươi tư năm, bà đã hoàn toàn bỏ mặc .
Vừa nghe những lời đó, sắc mặt của Mộ Dung Kiến Thành lập tức trở nên vô cùng khó coi. Vừa giận vừa thẹn, gắt lên.
- Mộ Dung Dạ Minh, đủ đ! Đừng nói những lời xằng bậy nữa!
Lục Dạ Minh đáp lại với vẻ mặt lạnh t, kh chút biểu cảm.
- Bệ hạ, thần xin cáo lui.
Dứt lời, quay bước .
Đăm đăm theo bóng dáng đang dần khuất xa của con trai, nghĩ lại nỗi bẽ mặt mà vừa chịu đựng; giận đến mức nghẹn lời, chẳng thể nào thốt nên lời trút giận.
Cái thằng nhóc này! Quả nhiên là con trai của bà mẹ nó mà. Cả hai mẹ con chỉ giỏi làm tức ên lên thôi!
- Bệ hạ, Thái t.ử chỉ đang đùa chút thôi mà. đừng giận quá. - Đ Phương Uyển Th nhẹ nhàng khuyên giải, ánh mắt hướng về phía Mộ Dung Kiến Thành.
Mộ Dung Kiến Thành hừ lạnh một tiếng.
- Đợi bắt được ả ta về đây, ta nhất định sẽ trừng trị ả thật thích đáng!
Ông hất mạnh vạt áo, giận dữ bỏ .
Bị bỏ lại phía sau, Đ Phương Uyển Th đứng sững sờ tại chỗ, ánh mắt dõi theo bóng lưng đang dần xa của Mộ Dung Kiến Thành. Ông vẫn y hệt như ngày nào. Chỉ cần nhắc đến cái con hồ ly tinh kia, thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt l bà một cái.
Một gương mặt bỗng hiện lên trong tâm trí Đ Phương Uyển Th. Gương mặt đẹp đến nao lòng, toát lên vẻ th tao, quý phái. Quả thực, sức quyến rũ của phụ nữ thật khó mà quên được.
…
Quân Hi Th đã theo họ đến tận Hoàng cung, nhưng cô kh bước vào bên trong. Đúng lúc đó, Phan Mân bước tới và trao cho cô một bức thư.
- Quân tiểu thư, thư gửi cho cô đây ạ.
Một lá thư gửi cho cô ư?
Ai đã gửi nó vậy?
Tim Quân Hi Th đập thình thịch. ều gì đó kh ổn .
Xé toạc phong bì, cô vào nội dung bức thư. Những dòng chữ quen thuộc đập vào mắt cô: [Th Th à, chị đang bị Lôi Trạch giam giữ dưới hầm ngục tại dinh thự Tổng thống. Em đến ngay lập tức!]
Đây chính là lời cầu cứu từ chị gái Quân Hi Nghiên của cô!
Cô trở về Quốc gia Z ngay lập tức.
Chưa có bình luận nào cho chương này.