Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1273: Đừng Khóc
Bên trong chiếc xe sang trọng.
Huyền Ảnh về phía Hạ Linh, đang ngồi ngay bên cạnh trên ghế phụ.
- Em kh?
Dường như theo phản xạ vô thức, Hạ Linh đưa tay xoa nhẹ lên vết đau rát ở cổ. Lúc nãy, Châu T.ử đã định dùng bộ móng tay dài ngoẵng kia cào vào mặt cô, nhưng cô đã kịp né tránh, kết quả là lại bị thương ở vùng cổ.
Cô đưa tay che l cổ .
- kh đâu...
Huyền Ảnh nghiêng tới, nhẹ nhàng gạt tay cô ra.
- Cô bé dối trá.
Cô bé dối trá ư?
Giọng ệu của nghe vẻ bất lực, nhưng đồng thời cũng pha chút cưng chiều. Gương mặt Hạ Linh bỗng chốc đỏ bừng.
Sau khi l ra một bộ dụng cụ y tế nhỏ, Huyền Ảnh nói với giọng dứt khoát, kh cho phép từ chối.
- Cởi áo khoác ra , sẽ giúp em băng bó vết thương.
Th kiên quyết kh chấp nhận lời từ chối nào khác, Hạ Linh đành cởi chiếc áo khoác màu hồng ra; bên trong cô đang mặc một chiếc áo len dệt kim màu hồng phối ren.
Mặc dù trang phục của cô kh thuộc những thương hiệu đắt đỏ, nhưng cô vẫn biết cách phối đồ thật đẹp, làm tôn lên vẻ đẹp trong sáng, thuần khiết của . Cô thể khoác lên một chiếc áo chỉ trị giá vài trăm, nhưng lại khiến nó tr sang trọng và đẳng cấp hệt như hàng hiệu.
Huyền Ảnh cầm một chiếc tăm b, nhẹ nhàng bôi t.h.u.ố.c mỡ lên vết thương cho cô.
- đau lắm kh?
Vết thương khá sâu, và vì quá đau đớn nên nước mắt Hạ Linh đã bắt đầu lưng tròng.
Trong đôi mắt Huyền Ảnh chợt lóe lên một tia lạnh lẽo, đôi môi mím chặt lại thành một đường thẳng đầy kiên quyết. nhất định sẽ hủy diệt nhà họ Thẩm! Thậm chí, sẽ tống khứ toàn bộ gia tộc họ Thẩm ra khỏi lãnh thổ Quốc gia A này!
Sau khi băng bó xong vết thương, dán cho cô hai miếng băng cá nhân.
- Em còn bị thương ở chỗ nào khác nữa kh?
Hạ Linh theo phản xạ vô thức đưa tay chạm vào n.g.ự.c . Châu T.ử kia quả thực vô cùng độc ác, ả đã ra tay cấu véo vào n.g.ự.c cô. Đó là bộ phận nhạy cảm và dễ tổn thương nhất của phụ nữ, và giờ đây nó đang đau nhói.
Nhưng cô sẽ kh bao giờ kể chuyện này cho Huyền Ảnh nghe; đó là chuyện riêng tư của cô.
- Kh còn chỗ nào khác đâu. - Cô lắc đầu đáp.
- Thật kh?
Hạ Linh sang bên cạnh, nhận th ánh mắt của đang dừng lại trên bàn tay cô. Khi nhận th cô đang về phía , Huyền Ảnh ngẩng đầu lên và ánh mắt hai chạm nhau. Ánh của mang chút vẻ đầy ẩn ý.
Yết hầu khẽ chuyển động khi vươn tay về phía cô.
- Cô ta đã làm em bị thương...
Với một tiếng "chát" vang dội, Hạ Linh hất tay ra, đồng thời vòng tay ôm chặt l n.g.ự.c để tự che c.
- định làm gì thế?
Huyền Ảnh rụt tay lại.
- Đừng lo, sẽ kh làm em bị thương đâu. sẽ quay lưng lại và kh em nữa. Em cứ tự bôi t.h.u.ố.c mỡ , như thế sẽ đỡ đau hơn.
Nói , quay lưng lại.
Quả thực là đau. Sau một thoáng do dự, cuối cùng cô cũng quyết định xoay , luồn tay vào trong áo để tháo móc áo ngực, nhẹ nhàng bôi t.h.u.ố.c lên làn da mỏng m của .
Cô kh dám phát ra bất kỳ tiếng động nào vì bên cạnh đang một đàn , nhưng khuôn mặt cô lại đỏ bừng lên vì ngượng.
Huyền Ảnh quả thực đã quay lưng lại, kh hề nói dối. Thế nhưng, qua lớp kính cửa sổ sáng bóng, vẫn thể th hình ảnh phản chiếu, và cả khuôn n.g.ự.c trần của cô nữa.
đã th tất cả.
biết thật đê tiện, nhưng chẳng thể nào kìm chế nổi bản thân; ánh mắt cứ dán chặt vào cô.
Cảm giác như cổ họng vừa bị cào xé bởi than hồng, cảm th khao khát cô đến tột cùng. Cô đã cố gắng giữ giọng thật nhỏ, nhưng vẫn kh thể kìm nén được những âm th mềm mại, đầy gợi tình vang lên giữa kh gian tĩnh mịch trong xe. Những âm th thật quá đỗi quyến rũ.
Suy cho cùng, cũng chỉ là một đàn bình thường, khỏe mạnh và trưởng thành. Những âm th đủ sức khiến toàn bộ huyết dịch trong cơ thể dồn cả xuống phía dưới.
Chẳng bao lâu sau, Hạ Linh cài lại áo n.g.ự.c và chỉnh trang lại quần áo.
- Xong .
Lúc này, Huyền Ảnh mới quay lại.
Hai kh vào mắt nhau, nhưng bầu kh khí giữa họ lại trở nên vô cùng mờ ám.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1273-dung-khoc.html.]
...
- Của đây, cảm ơn nhé. - Hạ Linh đưa tuýp t.h.u.ố.c mỡ lại cho .
Huyền Ảnh thẳng về phía trước, giọng nói trở nên khàn đặc khi nhắc nhở cô.
- Em vẫn còn bỏ sót một cái móc cài đ.
"..."
Ngước mắt lên đầy kinh ngạc, Hạ Linh trừng mắt , miệng há hốc thành hình chữ “O” nhỏ xíu. Cô ném tuýp t.h.u.ố.c mỡ về phía hét lên đầy giận dữ.
- Đồ đê tiện!
ta lén cô!
đàn này ăn mặc chỉnh tề, từ chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay cho đến chiếc xe sang trọng phiên bản giới hạn. Hôm nay mặc một bộ đồng phục màu đen, cài kín tất cả các cúc áo, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo măng tô đen. Vẻ ngoài của vô cùng hoàn hảo, toát lên một khí chất đầy uy quyền và cao quý.
Tất cả những ều đó đều ngầm khẳng định địa vị quyền thế của .
Thế nhưng, cô chưa bao giờ ngờ rằng lại rình mò cô - vốn dĩ tr chẳng giống loại như thế chút nào.
Đúng là một kẻ biến thái! Thật sự quá đê tiện!
Huyền Ảnh kh hề né tránh, để mặc chiếc ống tuýp đập thẳng vào mặt . Khẽ mím môi, nét mặt lập tức trở nên tối sầm lại.
Giận dữ tột độ, Hạ Linh giật mạnh cửa xe, định bước xuống.
- Em định đâu?
Huyền Ảnh nắm chặt l cổ tay cô, kh cho cô rời .
- Bu ra! - Hạ Linh vùng vẫy, cố hất tay ra.
Huyền Ảnh kéo mạnh cô lại, lôi cô vào trong xe ấn chặt cô xuống ghế ngồi. cúi xuống, áp sát cơ thể vào cô.
Hai họ lúc này đang ở gần nhau.
- xin lỗi, Hạ Linh. - thì thầm lời xin lỗi bên tai cô, hơi thở phả nhẹ vào vành tai cô.
đã nói lời xin lỗi.
Vì vừa nãy tỏ ra quá hung dữ, Hạ Linh cứ ngỡ sắp ra tay đ.á.n.h cô. Cô hoàn toàn kh ngờ rằng lại chịu mở lời xin lỗi .
Hừ! Cô quay mặt chỗ khác.
Đôi má cô phồng lên, hàm răng c.ắ.n chặt l môi dưới - rõ ràng là cô đang vô cùng giận dỗi.
- kh cố ý đâu, thực sự đã kh thể kiềm chế được bản thân.
nghiến răng đầy phẫn nộ.
- Con nhỏ Thẩm Châu đó dám làm em bị thương ? Nó véo n.g.ự.c em mạnh đến mức sưng đỏ cả lên thế kia à? nhất định sẽ dạy cho bọn chúng một bài học nhớ đời!
Vừa dứt lời, Hạ Linh liền giơ tay lên, giáng cho một cái tát.
Bốp!
Tiếng tát khô khốc vang vọng khắp kh gian chật hẹp trong xe. Ngay sau đó, quay mặt lại, bắt gặp ánh mắt Hạ Linh đang ngấn lệ. Tr cô lúc này thật sự vô cùng đáng thương.
- Đồ khốn! - Cô mắng .
Rốt cuộc thì cái tên khốn này đã th những gì chứ?
Lòng Huyền Ảnh đau thắt lại; chỉ muốn ôm chặt cô vào lòng và cưng chiều cô hết mực. nắm l bàn tay cô.
- Hãy tát thêm lần nữa ; nếu vẫn chưa đủ, thì cứ tát hai lần cũng được. Xin em đ, đừng khóc mà.
thực sự kh thể nào chịu đựng nổi khi th cô rơi lệ.
Chỉ cần cô khóc thôi, cũng sẽ hoàn toàn sụp đổ mất.
Vốn dĩ Hạ Linh chưa hề khóc, nhưng ngay khi nghe nói những lời , nước mắt lại bắt đầu lăn dài trên gương mặt cô.
Giờ thì cô thực sự đang khóc .
Sững sờ, Huyền Ảnh cúi xuống hôn nhẹ, lau những giọt nước mắt trên má cô.
- Đừng khóc, đừng khóc nữa mà em. em khóc, lòng đau thắt lại. Tất cả là lỗi của , xin lỗi.
Hạ Linh vội vàng đẩy mạnh ra.
- Đừng hôn !
Dù trong lòng cô thực tâm muốn cự tuyệt, nhưng khi thốt lên lời bằng chất giọng đầy gợi cảm trời phú của , nghe cứ như thể cô đang làm nũng vậy.
Ngay khi đôi môi Huyền Ảnh vừa rời khỏi gương mặt cô, ánh mắt lập tức trượt xuống và dừng lại nơi đôi môi đỏ mọng kia...
Chưa có bình luận nào cho chương này.