Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1284: Hóa Ra Cô Chính Là Phong Linh Tuyết
Tình thế thật vô cùng gượng gạo.
Hóa ra Sử Tiểu Kiều chính là vị hôn thê của Huyền Ảnh. Hai họ vốn thân thiết, thậm chí đã đính hôn với nhau. Thế mà cô lại từng lên giường với Huyền Ảnh.
Khi nhớ lại cái ngày cô đến hiệu t.h.u.ố.c mua t.h.u.ố.c tránh thai, Hạ Linh càng cảm th tồi tệ hơn. d.ư.ợ.c sĩ hôm đó đã nói cô là kẻ lẳng lơ, rằng cô chẳng khác nào một gã đàn trăng hoa, chỉ biết ngủ bừa bãi cho vui vì thậm chí còn chẳng thèm dùng biện pháp bảo vệ nào.
Sử Tiểu Kiều đắc ý giơ tay lên.
- chiếc nhẫn đính hôn mà Ảnh tặng này.
Hạ Linh ngước mắt lên . Trên ngón tay của Sử Tiểu Kiều là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
Vậy thì cô là ai đây? Mới m đêm trước thôi, cũng đã tặng cô một chiếc nhẫn mà.
đã nói rằng yêu cô và muốn cưới cô làm vợ.
Giờ đây, khi ngẫm lại, những lời nói nghe thật mỉa mai và nực cười đến ngớ ngẩn.
- Cô Hạ à, cô đừng lo, kh ý làm hại cô đâu. biết hiện giờ Ảnh đang thích cô và muốn cưng chiều cô. Suy cho cùng thì cũng chỉ là đàn thôi mà; gã đàn nào chẳng thỉnh thoảng thèm “đổi gió” một chút. Đây là quy định ở Quốc gia A, nơi cho phép chế độ đa thê. Một khi và Ảnh kết hôn, sẽ cho phép cô làm của .
Sử Tiểu Kiều nói ra tất cả những lời này mà chẳng hề mang chút ác ý nào, thế nhưng ều đó lại khiến Hạ Linh cảm th vô cùng bẽ bàng.
Đặc biệt là câu nói cuối cùng của cô ta - làm của .
Gương mặt xinh đẹp của Hạ Linh bỗng trở nên tái nhợt. Cô cảm th như thể vừa bị đẩy xuống một vực sâu thăm thẳm.
Đúng lúc đó, Sử Tiểu Kiều bước lại gần và hạ giọng xuống.
- Cô Hạ này, cô biết một phụ nữ tên là... Phong Linh Tuyết kh?
Phong Linh Tuyết.
Cái tên dường như xuyên thấu tâm can Hạ Linh, khiến cô lại cảm th cơn đau nhói đột ngột nơi lồng ngực. Cô vội vàng đưa tay lên ôm chặt l chỗ đau . Đau quá...
Đau đến mức cô chỉ muốn x.é to.ạc lồng n.g.ự.c ra.
Phong Linh Tuyết...
Tại lồng n.g.ự.c cô lại đau nhói ngay khi vừa nghe th cái tên đó?
Phong Linh Tuyết...
Rốt cuộc thì cô là ai?
- Cô Hạ, đây là ảnh của Phong Linh Tuyết, mời cô xem qua. - Sử Tiểu Kiều đưa cho cô một tấm ảnh.
Hạ Linh cúi mắt xuống, đồng t.ử cô chợt co rút lại.
Phong Linh Tuyết tr giống cô như đúc. Nhưng trên má của cô lại bị khắc một chữ “Nô”.
Nô.
Mắt Hạ Linh đỏ hoe, cô cảm th thứ gì đó nóng hổi đang lăn dài trên má. Khi cô đưa tay lên chạm vào mặt, tay cô ướt đẫm nước mắt.
Cô đang khóc.
Nhưng tại chứ?
Sử Tiểu Kiều Hạ Linh, mỉm cười và chậm rãi nói.
- Cô Hạ à, Phong Linh Tuyết là phụ nữ mà Ảnh yêu thương nhất trong cả cuộc đời . Nhưng giờ cô đã c.h.ế.t , nên hoàn toàn hiểu tại Ảnh lại thích cô. đang lợi dụng cô để làm vật thế thân cho Phong Linh Tuyết đ thôi.
- Chẳng thích gọi cô là “Linh Linh” ? kh đang gọi cô đâu, mà là đang gọi Phong Linh Tuyết đ; cô hiểu chứ?
Thì ra là vậy ?
Vậy đây chính là sự thật ư?
Ngực Hạ Linh đau thắt lại, khiến cô chẳng thể suy nghĩ th suốt nổi nữa. Vậy rốt cuộc, cô chỉ là kẻ thế thân cho Phong Linh Tuyết thôi ?
vào bức ảnh, cô thể nhận th Phong Linh Tuyết kh là hay cười. Nét mặt cô lạnh lùng, nhưng lại vô cùng xinh đẹp và đầy ấn tượng.
Phong Linh Tuyết hoàn toàn khác biệt so với cô.
Đột nhiên, Hạ Linh cảm th một cảm giác nhói đau trên gò má , cô đưa tay lên chạm thử. Bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi, trên mặt cũng chẳng hề vết thương nào, thế nhưng cô vẫn cảm th như lửa đang đốt cháy da thịt. Cảm giác tựa như ai đó đang khắc tên lên khuôn mặt cô vậy.
…
Sau khi đã nói xong những lời cần nói, Sử Tiểu Kiều liền rời . Vì Hạ Linh vẫn cảm th trong kh khỏe, nên cô đã xin nghỉ và trở về phòng để nghỉ ngơi.
Thật bất ngờ, cửa phòng cô lại đang mở toang.
Y Hiểu Tuệ đã đâu mất , lẽ ra trong phòng kh còn ai nữa mới .
Cô đẩy cửa bước vào. Trong phòng đang đứng một bóng hình tuyệt mỹ. Đó chính là Bạch Tuyết.
Nghe th tiếng cô bước vào, Bạch Tuyết liền quay lại. Với làn da trắng ngần, đôi mắt linh động cùng nụ cười rạng rỡ, cô tr vô cùng xinh đẹp.
Bạch Tuyết từ trước đến nay vẫn luôn được coi là nữ thần của trường Đại học A. Cô sinh ra trong một gia đình truyền thống làm nghề y và bản thân cũng vô cùng tài năng trong lĩnh vực y học. Khí chất lạnh lùng, xa cách cùng với gương mặt th thoát tựa tiên nữ đã đưa cô lên vị thế của một nữ thần trong lòng toàn thể sinh viên trong trường.
- vui được gặp , tên tớ là Bạch Tuyết. - Bạch Tuyết cất lời chào một cách thân thiện.
Đôi môi đỏ mọng của Hạ Linh khẽ cong lên.
- Xin chào, tớ là Hạ Linh.
Bạch Tuyết cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1284-hoa-ra-co-chinh-la-phong-linh-tuyet.html.]
- Hạ Linh, tr kh được khỏe lắm. th khó chịu ở đâu à?
Đôi tay lạnh ngắt đưa lên, Hạ Linh chạm vào khuôn mặt .
- Mặt tớ đau quá.
Bạch Tuyết gật đầu.
- Lại đây nào, để tớ xem thử.
Hạ Linh bước tới và ngồi xuống ghế. Cô Bạch Tuyết khi cô cởi chiếc áo khoác ngoài ra. Bên trong là một chiếc áo len dệt kim màu trắng, để lộ chiếc cổ cao th thoát tuyệt đẹp tựa thiên nga. Những ngón tay cô thon dài, mảnh mai - đúng là đôi tay của một nữ bác sĩ.
Bạch Tuyết toát lên một khí chất vô cùng chuyên nghiệp. Dù năm nay mới chỉ 21 tuổi, nhưng vẻ ềm tĩnh và tài năng thiên bẩm khiến cô trở nên vô cùng cuốn hút.
Trong lúc kiểm tra khuôn mặt Hạ Linh, Bạch Tuyết hỏi.
- đã từng phẫu thuật thẩm mỹ bao giờ chưa?
- Phẫu thuật thẩm mỹ ư? - Hạ Linh ngỡ ngàng.
- lại hỏi vậy? Kh, tớ chưa từng làm bao giờ cả.
Bạch Tuyết đưa tay lên, vẽ một vòng tròn trên gò má của Hạ Linh.
- Hừm, tớ thể khẳng định chắc c rằng đã từng phẫu thuật ở vùng này . Nhưng mà... vị bác sĩ thực hiện ca phẫu thuật này thực sự cao tay. Ca phẫu thuật hoàn hảo đến mức ngay cả một trong nghề cũng khó lòng nhận ra được.
Lòng Hạ Linh chùng xuống, cô trân trân Bạch Tuyết, hoàn toàn sững sờ.
- Nhưng... tớ chẳng hề nhớ là đã từng phẫu thuật bao giờ cả.
Bạch Tuyết im lặng trong giây lát, l ra một chiếc đồng hồ quả quýt.
- cần tớ giúp kh?
Hạ Linh c.h.ế.t lặng.
- Giúp bằng cách nào?
Khóe môi Bạch Tuyết từ từ cong lên.
- Khuôn mặt đã từng trải qua phẫu thuật, vậy mà lại chẳng nhớ chút gì về chuyện đó. Chỉ một khả năng duy nhất thôi. Kh chỉ tác động lên khuôn mặt , mà kẻ đó còn can thiệp cả vào tâm trí nữa.
- Tớ thể sâu vào tâm trí và giúp khôi phục lại những ký ức đó. Chỉ ều... hầu hết những ký ức mà con ta chọn cách lãng quên lại chính là những ký ức đau thương nhất. đã sẵn sàng để đối mặt với chúng chưa? lẽ nên suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định.
Hạ Linh lại cảm th cơn đau nhói đột ngột ập đến nơi lồng ngực. Hình ảnh của Phong Linh Tuyết, tiếng gọi "Linh Linh" đầy âu yếm của Huyền Ảnh, cùng dáng vẻ th nhã của Sử Tiểu Kiều bỗng ùa về tâm trí cô.
Cô đưa tay ôm chặt l đầu .
- Hạ Linh, đừng ép bản thân quá. - Bạch Tuyết nhẹ nhàng nói.
Mở mắt ra lần nữa, Hạ Linh Bạch Tuyết với ánh mắt kiên định.
- Tớ muốn tìm lại ký ức của .
...
Sau khi nằm trên giường được một tiếng đồng hồ, Hạ Linh đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Kh.
Kh thể nào.
Cô đau đớn lắc đầu; những ký ức đã mất bỗng ùa về như những đợt sóng dữ dội, chực nhấn chìm l cô.
Mẹ cô đã ra .
Cô đã Ảnh.
Năm mười tám tuổi, cô đã bị cưỡng bức.
Cô đã sinh ra Mộ Mộ.
Năm hai mươi mốt tuổi, cô trở về bên cạnh Ảnh, nhưng lại căm ghét, giày vò và sỉ nhục cô.
Những dòng chữ đã bị khắc lên khuôn mặt cô.
Ảnh đã đem cô dâng cho Huyền Mục.
Mộ Mộ đã c.h.ế.t.
Cơ thể mềm mại của Hạ Linh vặn vẹo trên giường. Cô run rẩy từ đầu đến chân, chật vật vùng vẫy để thoát khỏi cơn ác mộng .
- Hạ Linh!
Một giọng nói dịu dàng cất lên gọi tên cô khi cô từ từ mở mắt.
Cô th Bạch Tuyết đang dõi theo với ánh mắt đầy lo âu.
- Hạ Linh, kh?
Đôi mắt tuyệt đẹp của Hạ Linh trở nên vô hồn và đầy vẻ hoang mang. Nước mắt nh chóng tuôn rơi, lăn dài trên khuôn mặt cô.
Cuộc đời cô tựa như một giấc mộng, chất chứa biết bao nỗi bi thương.
Thì ra, cô chính là Phong Linh Tuyết.
Bên cạnh cô, Bạch Tuyết tái nhợt, đôi tay lạnh ngắt. Khi cô cúi đầu xuống, một vị t nồng của kim loại chợt đọng lại nơi đầu lưỡi. Máu.
Kẻ đã phong ấn ký ức của Hạ Linh quả thực sở hữu thủ pháp vô cùng cao thâm. đã niêm phong toàn bộ ký ức của cô vào sâu trong một giấc mộng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.