Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1291: Con Sẽ Cưới Cô Ấy
Lục Dạ Minh khoác trên bộ âu phục màu đen. Bộ lễ phục được may từ chất liệu thượng hạng nhất, được là ủi phẳng phiu hoàn hảo, kh hề vương chút nếp nhăn nào. Cúi mắt xuống, cài những chiếc khuy măng sét bằng vàng lên ống tay áo, toát lên một khí chất uy nghi, trang trọng.
Là nắm giữ Long Đồ, cuối cùng cũng đã chạm tới đỉnh cao trong sự nghiệp chính trị của . Giờ đây, sắp sửa chính thức cai trị Quốc gia A.
- Chủ thượng, đã đến giờ khởi hành ạ. - Phan Mân lên tiếng nhắc nhở.
Lục Dạ Minh cúi đầu đồng hồ đeo tay, đáp lời.
- Hãy đợi thêm một lát nữa.
Phan Mân thầm tự hỏi đang đợi ai, nhưng chỉ lặng lẽ lùi sang một bên mà kh nói thêm lời nào, kiên nhẫn chờ đợi.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên dọc hành lang; một vội vã chạy tới, trán lấm tấm mồ hôi.
- Thưa Điện hạ, thần xin lỗi vì đã đến muộn.
Phan Mân ngẩng đầu lên và nhận ra đó chính là vị quan ngoại giao, Ngụy Diên.
Chủ thượng vẫn luôn đợi Ngụy Diên ?
Lục Dạ Minh đưa mắt sang, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Ngụy Diên.
- Kh cả.
Sau đó, đưa mắt ra phía sau lưng Ngụy Diên.
- Thưa Điện hạ, thần đã gửi thiệp mời, nhưng C chúa của Quốc gia Z vẫn chưa xuất hiện.
Lục Dạ Minh thu hồi ánh mắt.
- Cô n gửi lời nào cho ta kh?
Ngụy Diên tỏ vẻ ngạc nhiên. Làm Điện hạ thể đoán được rằng C chúa đã để lại lời n cho chứ? Tuy nhiên, ta lại chẳng dám thuật lại những lời mà cô đã để lại đó cho Điện hạ nghe.
Hôm nay là ngày diễn ra đại hỷ sự, ta nào dám thốt ra những lời lẽ đầy ềm gở mà cô đã n gửi kia.
Dường như cảm nhận được sự do dự , Lục Dạ Minh liếc Ngụy Diên.
- Cứ nói .
- Vâng ạ. - Ngụy Diên vội lau những giọt mồ hôi trên trán tiếp lời.
- Thưa Điện hạ, C chúa n rằng... chúc Điện hạ sống thọ...
Ngay sau khi những lời vừa dứt, cả kh gian bỗng chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối, tĩnh mịch đến mức dường như thể nghe th cả tiếng kim rơi.
Phan Mân: "..."
Phan Mân và Ngụy Diên cùng đưa mắt về phía Lục Dạ Minh, chờ đợi phản ứng của . Tất cả những gì họ th chỉ là Lục Dạ Minh khẽ nhướng mày, khóe môi khẽ cong lên.
mỉm cười. Ngụy Diên há hốc mồm trước cảnh tượng đó; Điện hạ kh hề tức giận, mà ngược lại... dường như đang tâm trạng tốt?
- Đi thôi.
Lục Dạ Minh bước tới, leo vào chiếc xe c vụ của quốc gia.
theo Chủ nhân của , Phan Mân thầm nghĩ: đây là nụ cười đầu tiên của Chủ nhân kể từ khi Đại tiểu thư qua đời.
…
Những chiếc xe c vụ nối đuôi nhau tiến vào Hoàng cung. Dưới sự dõi mắt của truyền th và c chúng, Lục Dạ Minh đứng trên tháp cao, chính thức nắm quyền cai trị Quốc gia A.
- Minh nhi. - Mộ Dung Kiến Thành bước tới, đứng bên cạnh Lục Dạ Minh và nói.
- Đất nước này cùng muôn dân giờ đây nằm trong tay con. Con luôn khắc cốt ghi tâm rằng: quyền lực luôn kèm với những trách nhiệm nặng nề.
Mộ Dung Kiến Thành sinh ra vốn dĩ để lãnh đạo đất nước này. So với vẻ uy nghi đầy mị lực của Lục Dạ Minh, Mộ Dung Kiến Thành toát lên sự đáng kính, đầy trách nhiệm và dường như là hiện thân hoàn hảo của một bậc quân vương.
Lục Dạ Minh gật đầu.
- Con hiểu .
- Minh nhi à, khi nào con định cưới Nhược Ly đây? Bất kỳ vị Hoàng đế nào cũng đều cưới một vị Thánh nữ và sinh hạ Thái tử. Đó là chân lý kh thể chối cãi. Ngay từ ngày con mang họ Mộ Dung, con đã đồng ý sẽ cưới Nhược Ly , chẳng ?
Lục Dạ Minh khẽ cau mày; sau vài khoảnh khắc trầm ngâm, cất lời.
- Mọi vị Hoàng đế đều cưới một Thánh nữ. Nhưng nếu họ cưới một phụ nữ khác ngoài Thánh nữ, phụ nữ đó sẽ bị đưa vào d sách t.ử và bị bí mật thủ tiêu. Vậy thì, làm thế nào mà năm xưa, khi cưới Hoàng hậu, lại thể đảm bảo an toàn cho bà ?
Mộ Dung Kiến Thành mím chặt môi, nét mặt trở nên nghiêm nghị.
- Đừng nhắc lại những chuyện quá khứ đó nữa.
Suốt bao năm qua, Mộ Dung Kiến Thành luôn từ chối nói về những chuyện liên quan đến Hoàng hậu. Bất cứ khi nào tên bà được nhắc đến, thậm chí còn tỏ ra giận dữ.
Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên gương mặt Lục Dạ Minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1291-con-se-cuoi-co-ay.html.]
- Hãy chuẩn bị hôn lễ , con sẽ cưới Đ Phương Nhược Ly.
Nói xong, quay bước . …
Khi Lục Dạ Minh đang trên đường trở về, một nữ hầu chạy tới và thì thầm.
- Điện hạ, xin hãy theo nô tỳ. Hoàng hậu đang chờ tại thư phòng riêng.
Hoàng hậu - chính là mẹ ruột của Lục Dạ Minh.
Cuối cùng bà cũng đã đến!
Ánh mắt Lục Dạ Minh khẽ biến đổi. Cung ện này được c phòng nghiêm ngặt, Mộ Dung Kiến Thành đã bố trí bẫy rập khắp nơi, thế mà bà lại chẳng hề tỏ ra sợ hãi chút nào. Thậm chí, bà còn chờ đợi ngay tại nơi cơ mật nhất - thư phòng riêng.
từng nghe đồn rằng bà chính là sáng lập ra "A Kiều Phòng" và là một trong những tuyệt sắc giai nhân quyến rũ bậc nhất. Quả nhiên, bà thật sự phi phàm.
Lục Dạ Minh theo nữ hầu vào thư phòng riêng.
- Điện hạ, xin mời lối này.
Cánh cửa phòng được đẩy mở, Lục Dạ Minh bước vào bên trong.
Một bóng đang đứng đó, diện chiếc y phục màu đỏ rực, sở hữu một thân hình vô cùng thon thả, uyển chuyển. Với mái tóc dài bồng bềnh được vén gọn ra sau tai, để lộ một nửa khuôn mặt, bà tr chẳng giống chút nào với một phụ nữ đã bước sang tuổi tứ tuần; trái lại, bà tựa như một thiếu phụ đang ở độ tuổi xuân thì rực rỡ nhất. Toàn thân bà toát lên một vẻ quyến rũ đầy mê hoặc.
Bà ngước bức chân dung đang treo trên tường, khẽ tặc lưỡi.
- Chà chà, bức chân dung giả này vẫn còn ở đây nhỉ? Bức chân dung thật ta đã mang từ hơn hai mươi năm trước cơ mà.
hầu gái g giọng.
- Hoàng hậu.
Nghe th tiếng động bên cửa, Bắc Nguyệt Vũ vội vàng quay mặt lại. Bà sở hữu đôi mắt tuyệt đẹp, khiến ngay cả những đóa hoa kiều diễm nhất cũng lu mờ khi đứng cạnh.
Bà về phía Lục Dạ Minh, hào hứng chạy tới.
- Con trai của ta!
Bà dang tay ra, véo nhẹ vào đôi má của Lục Dạ Minh, mãi sau mới tỏ vẻ hài lòng mà nói.
- Con trai à, con lớn lên thật tuấn tú. Ta cứ lo con sẽ giống cha con, nhưng xem ra con đã thừa hưởng được những gien di truyền ưu việt từ ta . Kh tồi chút nào!
- Ta nghe nói hồi nhỏ con từng bị thất lạc. Chắc hẳn con đã chịu đựng nhiều khổ cực lắm. Đừng lo, ta sẽ bù đắp cho con tất cả những gì con đã trải qua. Suốt bao năm qua, ta đã làm việc vất vả đ. Đừng dính líu vào chuyện chính sự làm gì, hãy theo ta và trở thành một thiếu gia thừa kế giàu sang .
"..."
Lục Dạ Minh im lặng một lúc, mới gỡ tay bà ra khỏi mặt .
- Mộ Dung Kiến Thành sắp phát hiện ra việc mẹ đã đến đây đ. Mau rời ngay .
Vừa dứt lời, hầu gái đã vọng tiếng báo cáo từ bên ngoài.
- Hoàng hậu, Mộ Dung Kiến Thành đang dẫn theo của x tới ạ.
- Ôi chà, ta nh thật đ. - Bắc Nguyệt Vũ bình thản nhận xét, lại mỉm cười với Lục Dạ Minh.
- Kh đâu, ta chỉ là một trong số những kẻ si mê ta thôi mà. Ta đã đá ta , thế mà ta vẫn cứ bám đuôi theo ta như một kẻ biến thái vậy.
"..."
Lục Dạ Minh liếc Bắc Nguyệt Vũ một cái quay bước .
- Giờ thì mẹ tự lo liệu l nhé, con kh giúp mẹ được nữa đâu.
- Con trai! - Bắc Nguyệt Vũ vội vàng túm l tay áo Lục Dạ Minh.
- Đừng bỏ mẹ lại mà chứ, hãy đưa mẹ theo cùng với.
Lục Dạ Minh nhướng mày.
- Con đưa mẹ theo bằng cách nào đây?
Hai phút sau, Bắc Nguyệt Vũ bước ra sau khi đã thay đổi y phục. Giờ đây, bà khoác trên bộ trang phục của một nam gia nh, mái tóc dài được giấu gọn trong chiếc mũ đội đầu. Một nụ cười rạng rỡ chói mắt được bà dành tặng cho Lục Dạ Minh.
- Giờ thì chúng ta thể được đ.
Kh nói một lời nào, Lục Dạ Minh chỉ mở cửa ra.
…
Ngay sau khi Lục Dạ Minh mở cửa, Mộ Dung Kiến Thành cùng đám thuộc hạ liền kéo tới. Bắc Nguyệt Vũ cúi đầu, đứng bên cạnh Lục Dạ Minh.
Mộ Dung Kiến Thành bước vào thư phòng, nhưng lại chẳng th một bóng nào bên trong. Ông quay lại Lục Dạ Minh.
- Mẹ của con đâu?
Chưa có bình luận nào cho chương này.