Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)

Chương 1307: Chương 1307: Tất Cả Đã Kết Thúc Trước Khi Kịp Bắt Đầu

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

chỉ kết hôn với đàn ông quyền thế và kính trọng nhất tại Quốc gia A, cô còn sắp sinh cho một con trai. Cô sẽ hạ sinh Thái t.ử Quốc gia A.

Ngước mắt lên, Đông Phương Nhược Ly ngắm hình ảnh phản chiếu chính trong gương. Giờ đây, cô trông giống hệt như Đường Mạt Nhi.

rằng khi Đường Mạt Nhi còn sống, cô chính khao khát sâu thẳm nhất trong trái tim . Một khao khát mà mãi mãi thể nào chạm tới.

Giờ đây, cô sẽ biến bản thành hình bóng Đường Mạt Nhi và xuất hiện mặt . Cô sẽ hiện thực hóa giấc mộng trong lòng . Cô sẽ thỏa mãn những khao khát và d.ụ.c vọng .

Chẳng đó cũng một cách để khép quá khứ ?

Cánh cửa khẽ "tách" một tiếng mở , một bóng với dáng vẻ điềm đạm, cao quý bước phòng.

Lục Minh trở về.

Đông Phương Nhược Ly vội vàng bước tới, cất lời với giọng điệu dịu dàng tựa dòng nước chảy.

- Điện hạ, uống rượu ?

Lục Minh nồng nặc mùi rượu. Tất cả những quý tộc danh giá nhất tại Quốc gia A đều tham dự lễ cưới long trọng hôm nay, và tiếp đón họ.

- Ừ, uống vài ly.

Lục Minh đáp một cách nhẹ nhàng. quả thực uống nhiều rượu; đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo thường ngày giờ đây trở nên mờ ảo, nhuốm màu men say.

Khi ánh mắt chạm Đông Phương Nhược Ly, thoáng chút sững sờ bộ y phục màu đỏ rực cùng mái tóc xõa dài bồng bềnh cô. Cô nhẹ nhàng bước từ vùng sáng, tựa như một dải lụa mềm mại.

Hình bóng Đông Phương Nhược Ly đang mặt lúc bắt đầu hòa quyện, nhập làm một với gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí .

- Điện hạ, để em giúp cởi y phục. đó, hãy tắm nhé.

Đông Phương Nhược Ly đối diện Lục Minh, khẽ đưa đôi tay nhỏ nhắn lên để tháo những chiếc cúc bộ âu phục .

Đôi tay cô bỗng một bàn tay to lớn nắm chặt lấy, áp sát lồng n.g.ự.c .

Trái tim Đông Phương Nhược Ly bỗng đập thình thịch. Cô vội vàng ngước mắt lên, gương mặt tuấn tú và mỹ .

- Minh...

Cô khẽ gọi tên .

Minh.

Minh.

Khi Mạt Nhi còn sống, cô cũng gọi tên theo cách đầy thương như thế . Lục Minh đưa tay lên, nhẹ nhàng nâng niu khuôn mặt nhỏ nhắn Đông Phương Nhược Ly. khẽ thì thầm bằng giọng khàn đặc.

- Mạt Nhi...

Đông Phương Nhược Ly vươn tay ôm lấy vòng eo rắn chắc , rúc sâu lồng n.g.ự.c .

Lục Minh khẽ cứng . Vài giây , vòng đôi cánh tay mạnh mẽ ôm chặt lấy đôi vai cô, siết cô lòng .

- Mạt Nhi.

Giọng trầm khàn, ngừng siết chặt vòng tay, như hòa tan cô chính cơ thể .

thấy sự khao khát trong giọng và cảm nhận đang ở thật gần, Đông Phương Nhược Ly bỗng mềm nhũn. Cô yêu mùi hương - mùi hương nam tính đầy mạnh mẽ một đàn ông cường tráng - và kìm cảm giác chút ghen tị với Đường Mạt Nhi. Rốt cuộc, phụ nữ điều gì đặc biệt mà khiến Hoàng đế yêu thương sâu đậm đến thế?

một lúc gọn trong vòng tay , Đông Phương Nhược Ly nhẹ nhàng đẩy Lục Minh và lùi một bước. Cô đưa tay lên, tháo bỏ chiếc váy lụa đỏ mỏng manh .

đầy ẩn ý.

- Điện hạ, em ? Đêm nay, em .

Lục Minh đăm chiêu cô. ánh nến chập chờn, cô hiện lên như một ảo ảnh đầy mê hoặc. tựa một giấc mộng.

sải bước về phía cô.

Đông Phương Nhược Ly lùi dần cho đến khi đầu gối chạm thành giường, cô ngã nhẹ xuống chiếc giường rộng lớn. Hàng mi khẽ chớp, cô cảm thấy đầu óc choáng váng.

Thế , vẫn tiếp tục tiến tới, toát lên trọn vẹn khí chất uy nghi một vị Hoàng đế. Quyền uy, thâm trầm và đầy sức mê hoặc.

lúc , tầm mắt cô bỗng tối sầm khi phủ xuống cô. Lục Minh dùng đôi bàn tay rộng lớn nâng lấy hai bên thái dương cô, cúi xuống cô chằm chằm.

Trái tim Đông Phương Nhược Ly ngập tràn trong niềm hạnh phúc ngọt ngào.

- Điện hạ, em sẵn sàng. Xin hãy đến bên em.

Cô khép mắt , chờ đợi khoảnh khắc trở thành phụ nữ .

Cô chờ mãi, chờ mãi nụ hôn , vô vọng. Cảm thấy điều gì đó lạ lùng, Đông Phương Nhược Ly bèn mở mắt nữa.

Và ngay lập tức, cô bắt gặp ánh mắt sâu thẳm với đôi con ngươi dài và sắc sảo .

Cơn say lúc tan biến, chỉ còn ánh mắt lạnh lùng và đầy vẻ uy quyền. Mím chặt môi, lạnh lùng .

- Mặc quần áo . Hãy nhớ kỹ điều : đừng bao giờ làm thế nữa. sẽ cho phép cô x.úc p.hạ.m Mạt Nhi .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin--nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1307-tat-ca-da-ket-thuc-truoc-khi-kip-bat-dau.html.]

Đông Phương Nhược Ly cảm thấy như thể một bàn tay khổng lồ đẩy xuống vực sâu thăm thẳm. Gương mặt nhỏ nhắn cô bỗng trở nên tái nhợt.

- , cô diễn đạt, giống với Mạt Nhi - dịu dàng y hệt cô . Thế , trong ánh mắt Mạt Nhi hề cái vẻ si mê cuồng dại, cái sự tham lam và dã tâm đang hiện hữu trong mắt cô. Vì , đừng giả tạo nữa. Mạt Nhi độc nhất vô nhị. Trong mắt , cô sẽ chẳng bao giờ . Cô vĩnh viễn thể trở thành cô .

Đông Phương Nhược Ly cảm thấy lạnh toát, nhất thời quên cả việc gì.

Lục Minh bước .

- Từ nay về , chúng sẽ ngủ riêng phòng. ban cho cô danh phận Hoàng hậu . Kể từ giờ, cô chỉ cần làm tròn bổn phận một Hoàng hậu đủ.

Lục Minh lưng, bỏ thẳng.

Cái gì? bỏ ?

cứ thế mà bỏ ư?

Đêm nay chính đêm tân hôn họ. Ngày mai, một vị ma ma sẽ đến để kiểm tra tấm khăn lụa nhuốm vết chu sa đầu tiên cô. Làm thể bỏ mặc cô một như thế chứ?

Đông Phương Nhược Ly thực sự chạy theo níu giữ , dám.

Kể từ giờ, cô chỉ cần làm tròn bổn phận một Hoàng hậu mà thôi.

.

Đây điều cô mong !

Đêm về khuya, tuyết bắt đầu rơi. Những bông tuyết to tựa lông ngỗng khẽ khàng bay lả tả từ bầu trời xuống, nhanh chóng phủ lên mặt đất một lớp tuyết trắng tinh khôi.

Lục Minh bước ban công - nơi cao nhất tòa tháp. đưa mắt xuống phía . Những mảnh tuyết trắng li ti đậu bờ vai rộng , trong khi ánh mắt lạnh lùng quét khắp thế gian với vẻ đầy khinh bạc.

lúc đó, Phan Mân bước tới, khoác một chiếc áo choàng đen lên bờ vai vững chãi .

- Chủ thượng, tuyết đang rơi, trời lạnh lắm ạ.

Bầu trời đêm cô tịch bao trùm vạn vật trong một nỗi u sầu, ảm đạm. Chiếc áo choàng đen càng làm tôn lên vẻ tuấn tú, lẫm liệt Lục Minh. ngẩng đầu lên, ánh mắt dõi theo những bông tuyết đang khiêu vũ trong gió.

- Chủ thượng, ngài đang suy nghĩ gì ? - Phan Mân khẽ hỏi.

đang nghĩ gì ư?

Khóe môi Lục Minh khẽ cong lên. Những thước phim 24 năm qua chợt lướt nhanh qua mắt .

nghĩ đến Mạt Nhi.

Mạt Nhi bầu bạn cùng suốt 24 năm qua. Cô đại diện cho tất cả những gì tươi và ấm áp nhất trong trái tim . yêu cô.

, cứ thế mà .

- Bây giờ mấy giờ ? - hỏi.

- Thưa Chủ thượng, nửa đêm ạ.

Nửa đêm ư?

Phan Mân ngập ngừng một chút mới cất lời.

- Thưa Chủ thượng, đêm nay đêm Giao thừa. Chủ tịch Quân Hi Thanh đang cùng dân đón chào năm mới.

đoạn, Phan Mân chuyển một đoạn video sang cho Lục Minh xem.

Bầu trời Quốc gia Z đêm nay ngập tràn ánh . dân tụ tập tại quảng trường, cùng ngước lên màn hình khổng lồ và hào hứng đếm ngược: Năm, bốn, ba, hai, một!

Một gương mặt nhỏ nhắn, đáng yêu bỗng nhiên lấp đầy màn hình. Chiếc vương miện lấp lánh rực rỡ mái tóc dài đen nhánh Quân Hi Thanh. Cô hướng về phía ống kính và vui vẻ hô vang.

- Chúc mừng năm mới!

Cả biển bắt đầu reo hò, ngay đó, vô chùm pháo hoa bùng nổ bầu trời, những đốm lửa rực rỡ rơi xuống tựa như những vì băng.

Ánh mắt Lục Minh dán chặt gương mặt nhỏ nhắn đầy rạng rỡ . Khóe môi bắt đầu cong lên.

mỉm .

Thực , nãy cũng nghĩ đến cô.

phụ nữ đầu tiên . Và ngoại trừ Mạt Nhi, cô phụ nữ duy nhất khác mà từng khao khát.

Từ những ngày tháng xa xưa , câu nhớ em” chỉ những lời suông. Những khoảnh khắc ngọt ngào tại ngôi làng nhỏ năm xưa ùa về trong tâm trí . từng nghĩ đến việc sẽ cùng cô bước một con đường khác.

đến.

Tất cả kết thúc ngay cả khi nó kịp bắt đầu.

Rốt cuộc thì, tất cả họ đều bỏ .

Đó một đêm dài và tăm tối. mất ba năm , họ mới gặp .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...