Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)

Chương 1463: Đánh Thức Bạch Linh

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trong căn phòng, Đông Phương Vũ lặng lẽ bên giường, một tay đút túi quần. cúi mắt dáng vẻ ngoan ngoãn và chút nũng nịu cô. Đôi mắt hoa đào đầy mị lực dần ánh lên một nét dịu dàng hiếm thấy.

Sáu năm , cô thuần khiết và xinh . Giờ đây, cô thậm chí còn hơn, càng thêm phần lay động lòng .

- A Vũ… A Vũ , em nhớ nhiều lắm… - Cô khẽ thầm thì trong giấc mộng. Cô rằng, cô nhớ .

Ký ức Đông Phương Vũ vẫn còn vương vấn mãi trong căn phòng màu vàng rực rỡ sáu năm về . Cô tựa đầu vai và khẽ bên tai : “A Vũ, ?”

Khi , cô tròn mười tám tuổi. thể cô mềm mại tựa như một thiếu nữ cứng cáp xương cốt, đôi mày và ánh mắt tuyệt tinh xảo tựa như một bức tranh vẽ. Cô say. Khi , cô thực sự say .

Suốt những năm qua, Đông Phương Vũ từng quên cô. quên… ly rượu mà cô trao cho . Chính ly rượu khiến A Đại, A Nhị, A Tam, A Tứ, A Ngũ, A Lục và tất cả những cùng kề vai sát cánh vượt qua sinh tử, lượt ngã xuống ngay mắt .

Chính ly rượu đẩy thẳng chốn ngục tù tăm tối chút ánh mặt trời Thanh Đảo. Nó chôn vùi vinh quang, hào quang thế hệ "con cái chốn U Minh" như . Chính ly rượu khiến và cô… trở thành dĩ vãng.

- A Vũ, em thực sự nhớ nhiều lắm… đang ở

Đông Phương Vũ cảm thấy đầu ngón tay nóng bừng lên. thấy hai giọt lệ nóng hổi lăn dài từ khóe mắt Mộ Ngọc Đường. Cô đang .

Đông Phương Vũ vươn tay , dùng đầu ngón tay khẽ chạm làn da mềm mại gương mặt cô, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt giúp cô.

- A Vũ… - Cô vẫn ngừng gọi tên .

Chính vì hành động lau nước mắt , cô càng dữ dội hơn. Lòng cô chất chứa bao nỗi tủi hờn.

Đông Phương Vũ đôi môi đang run rẩy cô, ánh mắt trở nên thâm trầm. di chuyển ngón tay xuống , khẽ đặt ngón cái lên đôi môi cô. Đôi môi cô thật mềm mại và tinh tế.

cảm nhận hương vị chúng nơi đầu lưỡi. chẳng liệu chúng thơm ngát như những gì từng tưởng tượng . khẽ dùng chút lực, và nhận thấy sắc đỏ đôi môi cô nhạt nhòa ngón tay .

...

Các chuyên gia y tế từ nước ngoài vội vã chạy tới. Phong Tư Niên đẩy cửa bước , và các chuyên gia bắt đầu tiến hành điều trị. Một lát , họ ngước Phong Tư Niên.

- Thưa Phong, cơn sốt cao Mộ tiểu thư hạ ạ.

Cái gì? Sốt cao hạ ư?

Các bác sĩ phiên khám chữa mấy lượt, khiến cả tòa lâu đài trở nên náo loạn; cơn sốt Mộ Ngọc Đường vẫn chẳng hề thuyên giảm. mà giờ đây, nó bất ngờ hạ xuống ?

Đôi mắt tuấn tú, cao quý Phong Tư Niên khẽ lay động. cúi xuống Mộ Ngọc Đường – lúc chìm giấc ngủ bình yên. chẳng đang mơ , môi cô nở một nụ ngọt ngào.

- Thưa . - lúc đó, quản gia bước tới và khẽ khàng báo cáo.

- Đông Phương Vũ mới ghé qua ạ.

Đông Phương Vũ.

Đông Phương Vũ đến, và cơn sốt cao Mộ Ngọc Đường liền nhanh chóng hạ xuống. Một nét u tối, trầm trọng hiện lên gương mặt tuấn tú Phong Tư Niên.

...

Ngày hôm . Đông Phương Vũ mở cửa phòng bước . Một bóng hình tuyệt mỹ đang ngay cửa phòng - Mộ Ngọc Đường. Mộ Ngọc Đường đợi ở đó suốt nãy giờ, chẳng dám gõ cửa.

Hôm nay, cô diện một chiếc váy tua rua, thoang thoảng hương thơm dịu nhẹ. Mái tóc dài đen nhánh, bồng bềnh tựa rong biển cô xõa xuống bờ vai.

Đêm qua cô trải qua một trận ốm thập t.ử nhất sinh; giờ đây, đôi lông mày thanh tú, tựa tranh vẽ cô nhuốm chút vẻ yếu mềm, khiến cô trông càng thêm mảnh mai, mong manh - một vẻ dễ khiến phái mạnh xiêu lòng.

Thấy bước , Mộ Ngọc Đường khẽ cong môi, dịu dàng cất tiếng gọi.

- A Vũ.

Đông Phương Vũ liếc cô một cái, chẳng thèm để tâm, cứ thế bước thẳng .

- A Vũ! - Mộ Ngọc Đường vội vươn bàn tay nhỏ nhắn , nắm lấy bàn tay to lớn .

Đông Phương Vũ khựng .

- Buông .

Mộ Ngọc Đường vội vàng rụt tay .

- A Vũ, em đến đây chỉ để hỏi một chuyện thôi. Đêm qua... chính cứu em khỏi hồ nước ? Em nghĩ… em thấy . đến cứu em, và thậm chí… thậm chí còn hôn em nữa… - Mộ Ngọc Đường khẽ c.ắ.n đôi môi đỏ mọng bằng hàm răng trắng ngần, hồi tưởng nụ hôn làn nước.

- . - lúc , giọng êm tai vang lên ngay đỉnh đầu cô. phủ nhận điều đó.

Sắc mặt Mộ Ngọc Đường bỗng trở nên tái nhợt. rằng hề cứu cô. , tất cả chỉ ảo giác cô thôi ? Giờ đây căm ghét cô đến thế, làm thể tay cứu cô chứ?

- Chị Ngọc Đường ơi! - lúc , một giọng lanh lảnh vang lên, và Quân Hi Thanh chạy ùa tới.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/co-thieu-gia-xin--nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1463-danh-thuc-bach-linh.html.]

Mộ Ngọc Đường khẽ cong môi .

- Thanh Thanh .

Quân Hi Thanh nắm lấy cánh tay thon thả Mộ Ngọc Đường, tay che miệng khúc khích.

- Chị đừng lời bậy bạ . Chính cứu chị đêm qua đấy!

Đông Phương Vũ khựng phía , về phía Quân Hi Thanh. Đôi mắt đào hoa đầy vẻ mê hoặc lúc tràn ngập sự bất mãn.

- Thanh Thanh!

Con bé dám bán chính trai ruột dễ dàng như thế ? cưng chiều nó bấy lâu nay, mà hóa vô ích cả !

Đôi mắt hình hạnh nhân Mộ Ngọc Đường bỗng sáng bừng lên. , cứu cô thực sự chính . Đó ảo ảnh, mà sự thật.

- A Vũ , cảm ơn .

Đông Phương Vũ về phía Mộ Ngọc Đường.

Khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ cô ngập tràn nụ tươi tắn, khiến cả cô toát lên vẻ sống động và thơm ngát. đút hai tay túi quần.

- cần cảm ơn . Cho dù một con mèo ch.ó hoang rơi xuống nước, vẫn sẽ tay cứu thôi.

Ý cô chẳng khác nào một con mèo ch.ó hoang ? Mộ Ngọc Đường bước tới hai bước, ngước khuôn mặt đến ma mị . Cô chu môi đỏ mọng.

- thì, cũng sẽ hôn một con mèo ch.ó hoang ?

"..."

- Đêm qua nước, hôn em đấy. định giải quyết chuyện thế nào đây? - Mộ Ngọc Đường ngẩng cao cái đầu nhỏ, chằm chằm đầy táo bạo. khuôn mặt mềm mại, ngọt ngào thiếu nữ phảng phất nét hoang dại.

Đông Phương Vũ nheo đôi mắt hoa đào , ánh mắt lướt qua đôi môi cô.

- Cô giải quyết thế nào?

- Tất nhiên ... hôn trả !

Mộ Ngọc Đường nhón chân lên, đặt một nụ hôn lên đôi môi mỏng .

Trời đất ơi. Quân Hi Thanh vội vàng dùng hai tay che mắt . Cô chẳng thấy gì hết nhé! Chị Ngọc Đường thật táo bạo quá mất. Chị dám nhào tới hôn cả trai cô cơ đấy.

Đôi môi mềm mại, thơm ngát cô áp chặt lên môi . Đông Phương Vũ khẽ nuốt khan, vươn tay đẩy nhẹ Mộ Ngọc Đường .

- Hôn chán ? - cô, hỏi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn Mộ Ngọc Đường đỏ bừng. Cô lắc đầu, khẽ đáp.

- ...

Vẫn còn hôn ? Giờ làm đây?

Đông Phương Vũ chằm chằm cô một lúc, bỏ .

...

Chẳng mấy chốc, màn đêm buông xuống. Đó một ngày yên bình, dường như luôn điều gì đó đang âm thầm nhen nhóm.

Đêm đến, Quân Hi Thanh cửa sổ.

- , ngày mai ngày Bán Nguyệt ?

Đông Phương Vũ bước tới bên cạnh Quân Hi Thanh.

- , ngày Bán Nguyệt, chúng thể đến hồ Kính Bạc để đ.á.n.h thức Bạch Linh.

- , tại chúng nhất thiết đ.á.n.h thức Bạch Linh ngày Bán Nguyệt ?

- Bạch Linh chìm giấc ngủ sâu đêm Bán Nguyệt một trăm năm về . Một trăm năm chính một kỳ tu luyện nó; vì thế, chúng buộc đ.á.n.h thức nó dậy đêm Bán Nguyệt một trăm năm . Nếu chúng cưỡng ép đ.á.n.h thức nó, cơn thịnh nộ Bạch Linh sẽ khiến sắc màu gió và mây đổi .

Quân Hi Thanh ngước bầu trời đêm bao la bên ngoài.

- Em cứ cảm giác rằng đêm nay sẽ chẳng hề yên bình.

Tại hồ Kính Bạc. Lục Minh, Phong Tư Niên và Mộ Yên Yên mặt tại hồ Kính Bạc từ đó. Môn phái Bà La Môn trao cho họ một con dao; Mộ Yên Yên liền dùng lưỡi d.a.o sắc bén rạch một đường cổ tay . Cô nhỏ từng giọt m.á.u xuống mặt hồ Kính Bạc. Dòng m.á.u đỏ tươi loang trong làn nước hồ, nhanh chóng tan biến.

- Minh, rể , liệu m.á.u em thực sự đ.á.n.h thức Bạch Linh ?


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...