Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 22: Sao Em Dám Khóc Khi Em Lại Vô Dụng Đến Vậy?
Một đàn đẹp trai đứng trước đám đ và bước vào đồn cảnh sát, nhóm vội vã theo . mặc một chiếc áo sơ mi màu x hải quân với quần tây đen, bộ trang phục được hoàn thiện bằng một chiếc áo khoác đen vừa vặn.
Đôi giày da bóng loáng của phản chiếu sự uy nghiêm trong kh khí. toát ra khí chất quyết đoán và mạnh mẽ, là hiện thân của một vị vua cao quý và kh thể chạm tới đối với những bình thường.
Cảnh sát trưởng chạy theo sau , lau mồ hôi lạnh trên trán. Ông kh biết lý do tại một quyền lực như vậy lại đến thủ đô nhỏ bé Diệp Thành này.
- Cố, lại thời gian đến thăm đồn cảnh sát của chúng ? Thật là vinh dự lớn lao khi được đón tiếp ở đây. – Cảnh sát trưởng bắt đầu nịnh nọt , phòng khi cần sự giúp đỡ hoặc sự tha thứ của trong tương lai.
Cố Mặc Hàn liếc cảnh sát trưởng một cách lạnh lùng trước khi bước vào mà kh trả lời.
ngay lập tức th một phụ nữ yếu ớt đang co ro trong một góc. Cô úp mặt vào đầu gối và thân hình mảnh mai của cô bị che khuất bởi ánh đèn mờ ảo. Toàn bộ dáng vẻ của cô toát ra sự cô đơn rõ rệt, khiến ta cảm th xót xa.
Vai cô run rẩy, dường như cô đang khóc.
- mới kh gặp em vài giờ mà vị hôn phu cũ và em kế của em đã đưa em vào đồn cảnh sát ?
Đường Mạt Nhi sững sờ khi nghe th một giọng nói trầm ấm vừa quen thuộc vừa bất ngờ.
Cô từ từ ngẩng đầu lên và khuôn mặt quyến rũ của Cố Mặc Hàn hiện ra trước mắt cô, đôi mắt cô đẫm lệ.
Tại lại ở đây?
th một vết đỏ tươi trên má của cô, hình dạng bàn tay. Cô kh kịp lau mặt, vì vậy khi cô ngẩng đầu lên, th khuôn mặt lấm lem nước mắt và nước mũi. Khuôn mặt cô vô cùng bẩn thỉu.
Cố Mặc Hàn lập tức nhíu mày tỏ vẻ ghê tởm.
quỳ xuống một gối và giữ l khuôn mặt bẩn thỉu của cô bằng lòng bàn tay to lớn của .
Đôi môi mỏng của mím chặt, những đường nét trên khuôn mặt ển trai lạnh lùng và sắc bén. mắng cô.
- em dám tiếp tục khóc khi em chỉ toàn làm những chuyện ngu ngốc? Nước mắt của em đáng giá gì ?
“…”
Đường Mạt Nhi vốn đã cảm th tủi thân, giờ lại bị mắng, nước mắt cô kh thể ngừng rơi. Môi cô chu ra, run rẩy, cô bật khóc nức nở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-22--em-dam-khoc-khi-em-lai-vo-dung-den-vay.html.]
- … mắng … - Cô nấc lên và những giọt nước mắt mặn chát lại tuôn rơi, chảy dài trên má khi một làn sóng buồn bã khác ập đến.
Khuôn mặt ển trai của Cố Mặc Hàn càng trở nên lạnh lùng hơn. l một chiếc khăn tay từ túi áo khoác và giữ l khuôn mặt nhỏ n của cô. lau nước mắt và nước mũi cho cô một cách cẩn thận.
chạm vào vết đỏ trên má cô nơi bị tát, Đường Mạt Nhi rụt lại vì cảm th đau.
- Đau quá…
Cố Mặc Hàn thở dài một hơi.
- Tại em lại để khác đ.á.n.h , ngay cả khi em biết hậu quả sẽ như thế nào?
giữ chặt khuôn mặt cô hơn nữa khi nói và kéo cô lại gần .
Cô được chiều chuộng hết mực, kh nỡ đ.á.n.h hay mắng cô. Cô lại cư xử như một hoàn toàn khác khi ở bên ngoài. Cô kh chỉ ngu ngốc và để khác bắt nạt, mà còn lén lút khóc một . làm gì với cô đây?
Cố Mặc Hàn lau sạch mặt cho cô trước khi vứt chiếc khăn tay vào thùng rác. Sau đó, đỡ cô dậy bằng cách giữ l cánh tay mảnh khảnh của cô, như thể đang đỡ một chú gà con và dạy nó những bước chập chững đầu tiên.
Đường Mạt Nhi trượt xuống đất ngay sau khi đứng dậy, đầu gối cô khuỵu xuống ngay khi bu tay.
Cố Mặc Hàn cau mày và cô một cách thiếu kiên nhẫn.
- chuyện gì vậy?
phụ nữ này thật phiền phức.
Đường Mạt Nhi cảm nhận được sự khó chịu của và cảm th mắt lại cay xè. Tại lại tức giận khi kh là bị đánh, bị đau khắp và bị bỏ rơi ở đồn cảnh sát? Cô mới là đang chịu đựng.
- Chân… chân tê…
Cố Mặc Hàn cô cởi áo khoác và khoác lên cô. Sau đó, cúi xuống và bế cô lên như một nàng c chúa, đôi chân cô bu thõng trên cánh tay mạnh mẽ của và cơ thể cô tựa vào n.g.ự.c .
Đường Mạt Nhi hít hà mùi hương trên cơ thể , đó là mùi hương nam tính, dễ chịu và mang lại cho cô cảm giác an toàn. Cô cảm th được che chở trong vòng tay .
Cô từ từ vươn hai tay ôm l cổ , vùi mặt vào lồng n.g.ự.c rắn chắc của . Giống như một chú mèo con, cô dụi mặt vào và nhắm mắt lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.