Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 312: Em Có Nên Sinh Con Gái Cho Anh Không?
Nhận th cô đang trượt chân, Lục Yến nh chóng giữ l vòng eo nhỏ n của cô, đảm bảo cô kh bị ngã.
Đồng thời, cũng l lại được lý trí.
Mở mắt ra, đôi mắt nâu của chăm chú vào khuôn mặt trẻ trung trước mặt. Khuôn mặt nhợt nhạt của cô ửng hồng như một nụ sen trong ao sắp nở.
Mắt An An vẫn nhắm nghiền, nụ hôn của họ kết thúc đột ngột và môi kh chạm vào môi cô nữa dù cô đã kiên nhẫn chờ đợi, vì vậy cô từ từ mở mắt.
Đưa tay vuốt ve những đường nét lạnh lùng, sắc sảo trên khuôn mặt , cô hỏi.
- A Yến, chuyện gì vậy?
A Yến.
Cô gọi là A Yến.
Chú Cẩn thường gọi là A Yến, mặc dù kh là cha ruột của , nhưng đã nuôi dạy tốt hơn và Lục Yến kính trọng . Nếu kh chú Cẩn, lẽ đã c.h.ế.t đói trên đường phố.
Chính chú Cẩn đã đưa trở về gia đình Lục, tài trợ cho việc học hành của . Chú Cẩn đã lên kế hoạch cho học quản lý kinh do để thể trở thành kế thừa đế chế kinh do của , nhưng lại kh phù hợp với ều đó.
tính cách bốc đồng và kh hứng thú với việc học, kh thể trở thành một do nhân lịch lãm, vì vậy đã bước vào xã hội từ năm 16 tuổi và bị lạc lối, chiếm đoạt bến cảng của khác.
Chú Cẩn giống như một bạn hơn là một cha, kh gây áp lực hay kỳ vọng bất cứ ều gì từ . cũng kh là vô ơn, biết nợ gia đình Lục.
Đó là lý do tại ngay cả khi biết Lục Kỳ Nhi là một trường hợp vô vọng, vẫn sẽ giúp cô tr giành bất cứ ều gì cô muốn. thừa nhận rằng cô là con gái yêu quý của gia đình Lục.
Cô gái này cũng gọi là A Yến.
Quần áo của Lục Yến ướt sũng vì nước nóng nhỏ xuống, làn da rám nắng hoàn hảo và cơ bụng sáu múi của lộ ra khi cô với ánh mắt cảnh cáo.
- Em kh được phép gọi như vậy nữa.
vẻ mặt lạnh lùng của , má An An dần hết đỏ, lộ ra vẻ tái nhợt, cô một cách bướng bỉnh.
- Vậy thì em nên gọi là gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-312-em-co-nen-sinh-con-gai-cho--khong.html.]
- Em thể gọi là chú, hoặc lẽ… khi đưa em về, đã nuôi em như con gái.
Con gái?
An An cười khẩy, chế giễu .
- A Yến, dám gọi em là… con gái của ? thể cương cứng khi con gái ?
Lục Yến cau mày.
An An ôm l , vuốt ve khuôn mặt một cách gợi cảm, ánh mắt cô vừa đau khổ vừa yêu thương.
- A Yến, em nên sinh con gái cho kh?
Em nên sinh con gái cho kh?
Thân hình cao lớn và mạnh mẽ của Lục Yến lập tức run lên, An An, ánh mắt lạnh lẽo.
- Em kh được nói như vậy nữa. Nếu nghe th em nói như vậy lần nữa, sẽ lập tức đưa em về nhà họ Cố.
Đưa cô về nhà họ Cố?
Mắt An An đỏ hoe, cảm giác cay xè nơi khóe mắt khiến cô muốn khóc.
Lục Yến nhận ra đã quá khắc nghiệt khi th đôi mắt ngấn lệ của cô. Trong suốt 13 năm chăm sóc cô, chưa từng th cô khóc. Mặc dù từ nhỏ cô đã chịu đựng căn bệnh bạch cầu, trải qua những giờ dài ở bệnh viện, hóa trị, vô số mũi tiêm và rụng tóc, cô chưa bao giờ khóc.
Nhưng ngay sau khi nói những lời tàn nhẫn đó, cô , cố gắng kìm nén nước mắt, và Lục Yến cảm th trái tim đau nhói.
kh thể hiểu tại lại quyết định đưa cô về và nuôi dưỡng cô. lẽ ra nên sống cả đời một .
Sống một , sẽ được tự do tự tại và kh lo lắng về bất cứ ều gì khác. Điều đó thật tuyệt vời.
- A Yến, xin đừng giận, xin đừng đuổi em . Em sẽ kh dám làm vậy nữa. - An An sụt sịt mũi đỏ hoe và tiến lại gần , muốn hôn bằng đôi môi xinh đẹp của .
Mục đích nụ hôn của cô kh rõ ràng, liệu đó là để an ủi hay để tìm kiếm sự an ủi cho chính .
Chưa có bình luận nào cho chương này.