Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 324: Chỉ Cần Trả Lời Anh, Em Có Nhớ Anh Không?
Giọng nói trầm ấm của vang vọng bên tai cô, khiến cô run rẩy.
Tầm của cô tối sầm lại khi tiến lại gần, che khuất cô, đôi môi mềm mại đột nhiên bao trọn l môi cô, ấn chặt với một sự kiên quyết, lưỡi luồn vào trong, quấn l lưỡi cô. tiếp tục khám phá khoang miệng cô, để lưỡi nhảy múa, nghịch ngợm và trêu chọc.
Ưm!
Mặc dù chỉ đến thủ đô vài ngày, nhưng cô cảm th như đã rời xa cô lâu . Đã lâu lắm cô mới một nụ hôn thân mật như vậy với .
Mùi hương nam tính của bao qu cô và tất cả những gì cô muốn làm là đắm chìm trong nụ hôn mãnh liệt và nồng cháy của . đàn này thể hiện tình yêu và nỗi nhớ dành cho cô một cách thẳng t.
dùng cơ thể cường tráng của áp sát vào cô, đôi môi áp lên môi cô với một sự khao khát mãnh liệt, khiến cô cảm nhận được những cảm xúc dâng trào trong cơ thể .
Chân Đường Mạt Nhi mềm nhũn như thạch. Cô vươn tay ra, nắm l vòng eo săn chắc của để giữ cho kh bị ngã.
Lúc này, đàn ngừng hôn cô, những ngón tay thô ráp nhẹ nhàng vuốt ve vết đỏ trên má của cô.
Mặc dù vết đỏ tươi đã biến mất và làn da của cô mịn màng, nhưng khuôn mặt cô vẫn còn hơi đỏ.
Chỉ cần là thể biết cô đã bị tát.
Đường Mạt Nhi từ từ mở mắt và . Mũi của họ vẫn chạm vào nhau mặc dù họ đã ngừng hôn. Hơi thở của họ hòa quyện vào nhau và đôi mắt hẹp của chằm chằm vào phía bên khuôn mặt cô.
- Cố Mặc Hàn, em nghĩ đã gặp rắc rối …
Mắt cô bắt đầu đỏ hoe, những giọt nước mắt mà cô đã cố gắng kìm nén giờ đây chảy dài trên má.
Cố Mặc Hàn vuốt ve khuôn mặt mềm mại của cô và mím môi gợi cảm.
- Ừm, biết . đã về , kh? Cho dù em gặp rắc rối gì, cũng sẽ giúp em giải quyết.
đã biết chuyện ?
đã vội vã trở về từ thủ đô, bất chấp lịch trình bận rộn?
Giống như một sợi l vũ chạm vào cảm xúc, cô cảm th một nỗi đau nhói trong lồng ngực.
- Bố và em…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-324-chi-can-tra-loi--em-co-nho--khong.html.]
Cô kh biết sẽ nghĩ gì về , giọng cô nhỏ dần vì do dự. đàn này là cha , và cô đã bước ra khỏi phòng của cha một cách kh đứng đắn.
nghĩ gì về tất cả chuyện này?
- Suỵt.
Ngón trỏ của đặt lên môi cô, kh cho cô nói thêm ều gì nữa.
Cố Mặc Hàn ôm l vòng eo nhỏ n của cô, kéo cô lại gần , một vẻ dịu dàng thoáng qua trên khuôn mặt thường ngày lạnh lùng của . Ánh mắt kh biểu lộ cảm xúc khi ôm l cô và thì thầm những lời an ủi.
- Chúng ta đừng nói về những chuyện khác nữa. Bây giờ hãy nói cho biết, em nhớ kh? nhớ em từng giây từng phút khi kh được gặp em. khao khát được hôn đôi môi đào của em và ôm em thật chặt. Em thật là một cô bé nghịch ngợm, em thậm chí còn kh trả lời tin n của !
Giọng nói trầm ấm, dịu dàng của tạo nên một cảm giác ấm áp trong lồng n.g.ự.c cô, và sự bình tĩnh của khiến những dây thần kinh căng thẳng trong cô dần được thả lỏng. Tuy nhiên, hai bàn tay nhỏ n, mềm mại lại vươn ra đẩy ra.
đàn giật và khẽ rên lên.
Đường Mạt Nhi kinh ngạc.
- Em vô tình chạm vào vết thương của ? Vết thương của vẫn còn đau à?
Cô lập tức vào vết thương của . Nó đã lành và giờ chỉ còn lại vết sẹo.
Lúc này, bàn tay nhỏ n của cô được bàn tay to lớn của nắm l, kéo xuống một cách quyến rũ và thì thầm.
- Mạt Nhi, đừng lo lắng về vết thương của . Vết thương của kh đau, nhưng trái tim đau vì nhớ em. nhớ em nhiều đến nỗi trái tim đau nhói.
“…”
Đường Mạt Nhi xúc động đến mức nước mắt lại trào ra. Cô kiễng chân lên và hôn .
Cô nhớ nhiều.
, nhiều.
Đường Mạt Nhi tiếp tục khám phá miệng một cách ngại ngùng, để lưỡi nhảy múa, tinh nghịch và trêu chọc.
- Mạt Nhi, Mạt Nhi… - Lúc này, giọng nói của Kỳ Hy đã phá vỡ kh gian riêng tư của họ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.