Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)

Chương 437: Lấy Lại Thị Lực

Chương trước Chương sau

Tiếng chu ện thoại vang lên một lần trước khi cuộc gọi được kết nối. Giọng của Hoắc Diễm Mai vang lên.

- Chào Mặc Hàn…

Khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai, giọng nói hơi cao lên.

- Mau đến đây và đuổi phụ nữ mà mẹ đã sắp xếp . Đừng làm bẩn nhà con.

Hoắc Diễm Mai thở hổn hển.

- Mặc Hàn, mẹ cũng bất lực trong tình huống này. Đường Mạt Nhi đã bị trúng độc và kh thể sinh con cho con. Ai biết cô cần bao lâu để hồi phục hoàn toàn. An An kh thể chờ đợi thêm nữa. Bác sĩ nói với mẹ rằng chỉ số bệnh bạch cầu của An An đã tăng cao và con bé cần m.á.u cuống rốn. Con kh định sinh con với phụ nữ khác ? Tất cả là vì An An. Con thực sự thể kh làm gì mà em gái c.h.ế.t ? Con bé là em gái của con!

Hoắc Diễm Mai van xin, bà là một mẹ và bà đơn giản là kh thể đứng tính mạng con gái bị đe dọa.

Cố Mặc Hàn đưa ếu t.h.u.ố.c lên miệng và hút thêm một hơi. Sau đó, khịt mũi.

- Mẹ cũng biết Mạt Nhi đã bị trúng độc, khả năng cô sẽ kh bao giờ hồi phục. Mẹ chỉ quan tâm đến con gái , còn mạng sống của Mạt Nhi trong mắt mẹ chẳng đáng giá gì. Mẹ bao giờ thương hại cô kh? Mẹ thậm chí còn đe dọa và ép buộc cô , đừng tưởng con kh biết những việc làm của mẹ. Con cũng biết rằng nội đã gọi ện cho cô vào đêm con bị bắt, cô đã trong tình trạng đáng thương như vậy , tại các vẫn còn bắt nạt cô thêm nữa? Việc này khác gì ném đá vào đã ngã kh?

- Trước đây, khi con chưa xuất hiện trong cuộc đời cô , cô cũng sẽ trốn vào một góc mà khóc sau khi bị bắt nạt. Ngay cả sau khi con xuất hiện trong cuộc đời cô , cô vẫn sẽ trốn và khóc thầm sau khi bị bắt nạt. Cho dù là ai, dù là mẹ hay nội, mục đích của các là khiến con vất vả cả đời vì gia tộc họ Cố. Chỉ Mạt Nhi, chỉ mới hy sinh cả mạng sống của vì con.

- Mẹ, đây là lần cuối cùng con gọi mẹ như vậy. Đừng ép con. Sau ba mươi năm sống, mục tiêu duy nhất của con trong đời là bên cạnh. Cô là cả cuộc đời con. Nếu cô bị hủy hoại, con sẽ theo cô đến sự diệt vong của chính , và con sẽ kéo tất cả các xuống cùng. Các sẽ kh thể thoát được đâu.

Sau khi nói hết những gì cần nói, Cố Mặc Hàn cúp máy.

Nửa tiếng sau.

Trong phòng dành cho khách, Đường Mạt Nhi nằm trên chiếc giường êm ái, toàn thân được đắp chăn lụa. Chỉ đầu cô là lộ ra.

Cô nằm nghiêng và ngủ . Thân hình mảnh mai của cô cuộn tròn như bào t.h.a.i dưới chăn, vết thương trên trán được dán hai miếng băng cá nhân. Khuôn mặt xinh đẹp của cô hoàn toàn sạch sẽ, chỉ ều da mặt vẫn còn tái nhợt và những mạch m.á.u nhỏ li ti thể th dưới làn da mịn màng, mỏng m.

Cô ngủ ngon giấc vì đã kiệt sức và chìm vào giấc mơ hạnh phúc.

Cố Mặc Hàn ngồi bên giường, nắm l bàn tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay to lớn của . Mặc dù đã bôi t.h.u.ố.c lên tay cô, nhưng vẫn còn những vết rách thể th.

nhíu mày, nhẹ nhàng hôn lên lòng bàn tay cô.

Ngày hôm sau.

Trong phòng ăn, Cố Mặc Hàn đã đưa Đường Mạt Nhi đến ăn sáng. Khi Đường Mạt Nhi th mâm dimsum bày trên bàn, cô nở một nụ cười. Khẽ nói, khóe môi cô hé mở.

- Bữa sáng hôm nay thịnh soạn quá.

Dì Dư sững sờ.

- Thiếu phu nhân, cô đã l lại được thị lực ?

Đôi mắt trong veo của Đường Mạt Nhi tràn đầy niềm vui khi cô gật đầu.

- Vâng!

Dì Dư vui mừng khôn xiết, bà đặt cốc sữa ấm bên cạnh tay Đường Mạt Nhi như thường lệ.

- Thiếu phu nhân, mời uống sữa.

Đường Mạt Nhi ngẩng đầu lên dì Dư với vẻ nghi ngờ.

- Nhưng bà là ai, một giúp việc chúng thuê ?

- Cái này… - Dì Dư Cố Mặc Hàn, chuyện gì đã xảy ra với thiếu phu nhân? Cô l lại được thị lực nhưng lại mất trí nhớ ?

Cố Mặc Hàn dừng lại một lát khi đang bóc vỏ trứng luộc nhưng nh chóng trở lại vẻ thường ngày. đặt quả trứng đã bóc vỏ vào bát của Đường Mạt Nhi và nhẹ nhàng nói.

- Đây là dì Dư, dì giúp việc mới chúng ta thuê.

- Chào dì Dư. vui được gặp dì.

Dì Dư Đường Mạt Nhi với vẻ thương cảm và đồng cảm với cô. Tình trạng của thiếu phu nhân đã xấu trong vài ngày qua.

Nghĩ đến việc thiếu phu nhân cũng bắt đầu mất trí nhớ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-437-lay-lai-thi-luc.html.]

Dingdong!

Chu cửa reo. Dì Dư ra mở cửa và đứng bên ngoài. Đó là… Đường Thần Nghị.

- Chào, cho biết là ai ạ? - Dì Dư hỏi một cách lịch sự.

- Dì Dư, mời vào. - Cố Mặc Hàn nói.

Dì Dư mở cửa và Đường Thần Nghị bước vào căn hộ.

Đôi mắt trong veo và sáng ngời của Đường Mạt Nhi , cô quay lại và hỏi Cố Mặc Hàn.

- Cố, là ai ạ?

Cố Mặc Hàn khuôn mặt xinh đẹp của cô, nhận ra rằng cô đã quên hết mọi chỉ sau một đêm.

Cô quên cả thế giới.

Kh, cô vẫn nhớ một .

, Cố.

Cố Mặc Hàn cảm th nhói đau trong ngực, tim thắt lại, chìa bàn tay to lớn ra, vuốt nhẹ mái tóc cô.

- Tên là Đường Thần Nghị, là em trai của em.

- Em trai, chào em. - Đường Mạt Nhi mỉm cười với Đường Thần Nghị.

Đường Thần Nghị Đường Mạt Nhi, đưa cho cô một thứ trong tay. Đó là sổ hộ khẩu.

đưa sổ hộ khẩu cho Đường Mạt Nhi. Thay vào đó, Cố Mặc Hàn chìa bàn tay to lớn ra và nhận l.

- Cảm ơn Thần Nghị.

Đường Thần Nghị chằm chằm vào Đường Mạt Nhi.

- Chị gái kh gì nghiêm trọng cả, cô sẽ sớm khỏe lại thôi.

Mái tóc bu lơi của Đường Thần Nghị hơi che khuất đôi mắt, liếc Đường Mạt Nhi trước khi rời . Bóng dáng trầm lặng của biến mất trong nháy mắt.

- Mạt Nhi, hôm nay là một ngày tốt lành. Chúng ta hãy ăn sáng trước khi đăng ký kết hôn nhé.

Bên ngoài Tòa thị chính.

Chiếc Rolls-Royce Phantom đã dừng lại, Cố Mặc Hàn mở cửa ghế phụ và Đường Mạt Nhi bước xuống xe.

Đôi mắt trong veo và sáng ngời của cô hướng lên, th tấm biển “Tòa thị chính”. Chỉ cần bước vào nơi này, cô sẽ trở thành bà Cố chính thức.

Bàn tay nhỏ n của cô nằm gọn trong lòng bàn tay to lớn của .

- Mạt Nhi, chúng ta vào trong thôi.

Cố Mặc Hàn nắm tay Đường Mạt Nhi khi họ bước lên cầu thang.

Đôi giày da bóng loáng của bước lên bậc thang đầu tiên thì bàn tay nhỏ bé trong lòng bàn tay to lớn của rụt lại. Một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai .

- Cố, em tiếc, em kh thể đăng ký kết hôn với được.

Cố Mặc Hàn quay lại, đứng trên cầu thang và với chiều cao của , tr cao hơn hẳn cô.

Đường Mạt Nhi mặc một chiếc áo khoác màu hồng, mái tóc dài mượt mà xõa xuống vai. Khuôn mặt cô kh tì vết, miếng băng dán trên trán thể th qua lớp tóc mái. Cô tr vừa ngây thơ vừa đáng thương.

Đường Mạt Nhi cúi đầu, xé trang gi ghi th tin của trong sổ hộ khẩu.

- Mạt Nhi, biết đã gọi ện cho em. Hãy tin , được kh?

Ánh nắng mặt trời chiếu lên Đường Mạt Nhi, cô ngẩng đầu .

- Cố, biết rằng em kh còn nhiều thời gian nữa. Hôm nay, em cuối cùng cũng l lại được thị lực, nhưng thế giới… dường như quá xa lạ với em. Em dường như kh nhận ra ai cả.

- Cố, em kh sợ của và em tin tưởng . khả năng chống lại của , thể bảo vệ những muốn bảo vệ. Nhưng em muốn nhường lại vị trí bà Cố cho .

- Bằng cách này, sẽ kh bị coi là đã ly hôn khi gặp được cô gái mà muốn dành trọn cuộc đời . sẽ kh bị hạ thấp hay phán xét.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...