Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 450: Diệp Thành Ngập Tràn Hoa Bồ Công Anh
Lục Cẩn Văn Lục Kỳ Nhi bằng ánh mắt lạnh lùng.
- Bố, bố lại con như vậy? – Lục Kỳ Nhi cảm th bất an. Cô biết bố tinh ý và cảm th như thể sắp nhận ra ều gì đó kh ổn.
Lục Cẩn Văn kh biểu lộ cảm xúc gì mà nói.
- Đi thôi.
Họ lên máy bay.
Lục Kỳ Nhi nở một nụ cười đắc tg, cô biết rằng sẽ chiến tg một khi đưa được bố rời khỏi Diệp Thành.
Nhân viên sân bay vội vã chạy đến, mặt mũi đầy lo lắng.
- Thưa Lục, xin vui lòng chờ một chút. Do ều kiện thời tiết bất ngờ, chúng chưa thể cho phép bất kỳ máy bay nào cất cánh. Chúng trân trọng mời /bà đến phòng chờ VIP để nghỉ ngơi trước khi thể cung cấp thêm th tin.
Cái gì? Chuyến bay bị hoãn?
- Trời quang đãng thế này mà, lại thể hoãn chuyến bay chứ? m lại được trả lương khi làm việc tệ hại như vậy? – Lục Kỳ Nhi quát tháo với vẻ mặt khó chịu.
- Cái này… Lục… - Nhân viên sân bay làm vẻ mặt đáng thương và ra hiệu cho Lục Cẩn Văn cầu cứu.
Lục Cẩn Văn liếc Lục Kỳ Nhi.
- Kỳ Nhi, con vội vàng quay về thủ đô thế?
Tim Lục Kỳ Nhi đập nh, cô lắp bắp.
- Con… con kh vội…
- Vậy thì chúng ta cứ chờ th tin cập nhật vậy.
“…”
Lục Cẩn Văn quay lại, ánh mắt hình quả hạnh quyến rũ quét khắp nơi. Ông nhận th hôm nay sân bay đ nên tiến về phía phòng chờ VIP.
- Thưa , mời lối này. - Quản gia Diệp dẫn .
Lục Cẩn Văn vừa bước vào phòng chờ VIP thì một giọng nói quyến rũ vang lên bên tai.
- Cố…
Lục Cẩn Văn cảm th tai giật giật, dừng bước.
Đó là giọng nói đó.
Giọng nói quen thuộc.
Ông đã nghe th giọng nói y hệt đó ở bệnh viện hôm - yêu, yêu…
Nhưng hôm nay, cô nói khác… Cố…
- Cố, ở đâu?
phụ nữ tiếp tục nói.
Lục Cẩn Văn dừng lại, quay và qu đám đ. Ông chỉ th những gương mặt xa lạ và kh tìm th đang tìm.
- Bố ơi, chuyện gì vậy? Bố tìm ai? – Lục Kỳ Nhi nhận ra gì đó lạ với bố nên hỏi.
Lục Cẩn Văn kh muốn để ý đến Lục Kỳ Nhi, len lỏi vào đám đ.
Ông nổi bật giữa đám đ với vóc dáng cao lớn.
- Cố… Cố…
Ông lại nghe th giọng nói đó.
Mọi âm th khác tự động bị giác quan của Lục Cẩn Văn làm cho im lặng, tâm trí chỉ còn vang vọng giọng nói du dương . Ông quay và hướng mắt về phía lối vào sân bay.
Những gì th phía trước là một bóng mảnh mai, phụ nữ chậm rãi quay lại và thể th khuôn mặt nghiêng của cô …
Đồng t.ử của Lục Cẩn Văn co lại. phụ nữ mái tóc mềm mượt như lụa, đường nét khuôn mặt th tú, làn da trắng như tuyết và đôi môi đỏ mọng, chúm chím. Đã lâu kh th một khuôn mặt như vậy và nghĩ rằng đã quên mất sự tồn tại của như thế. Nhưng giờ đây, khuôn mặt cô lại quen thuộc đến lạ.
Trước khi kịp kỹ khuôn mặt cô, bóng th tú đã biến mất khỏi tầm mắt.
Cô đã biến mất.
Lục Cẩn Văn chạy đến, cố gắng đuổi theo nhưng phía trước quá đ . Ông đứng giữa đám đ, hành động vội vã và ánh mắt lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-450-diep-th-ngap-tran-hoa-bo-cong-.html.]
Cô đã đâu ?
Lục Kỳ Nhi sững sờ khi th hành vi của bố . Ngay cả quản gia Diệp cũng kinh ngạc. Ông đã phục vụ Lục Cẩn Văn lâu và đây là lần đầu tiên chứng kiến đàn này… mất bình tĩnh.
Lục Cẩn Văn cuối cùng cũng đến được cửa ra vào, nắm l cánh tay phụ nữ, mạnh mẽ xoay bà lại.
- Thưa , chuyện gì vậy? - Một khuôn mặt lạ xuất hiện trước mặt .
Lục Cẩn Văn giật , nh chóng nới lỏng tay và rút tay lại. Kh bà .
Vừa nãy nhầm lẫn gì kh?
- Thưa , chuyện gì vậy? - Quản gia Diệp bước tới hỏi.
Lục Cẩn Văn cau mày, tay vỗ trán, lắc đầu đáp.
- kh , hình như nhầm lạ với quen.
- Thưa . - Quản gia Diệp thăm dò.
- Ông th… phu nhân Huyền Cơ à?
Suốt những năm qua, chỉ một phụ nữ trên đời này thể tác động đến cảm xúc của Lục Cẩn Văn. Bà thể khiến tức giận, căm hận, thậm chí là nổi ên.
Mắt Lục Cẩn Văn đỏ ngầu, nói với giọng kh khoan nhượng.
- nhất định sẽ tìm ra bà ta, dù bà ta trốn ở tận cùng trái đất nữa.
Quản gia Diệp nghe vậy và khôn ngoan kh nói gì.
- Đi thôi. - Lục Cẩn Văn l lại bình tĩnh và rời .
Quản gia Diệp há hốc mồm ra ngoài, vội vàng nói.
- Thưa , mau xem. Đó là… bồ c !
Hoa bồ c ?
Lục Cẩn Văn nh chóng quay lại sau khi nghe th lời ta nói. Ông ngước đôi mắt hình quả hạnh lên và th những b bồ c rơi từ trên trời xuống.
Lúc này là mùa thu, mùa hoàn hảo để bồ c nở rộ. Diệp Thành ngập tràn bồ c .
Lục Cẩn Văn bước ra khỏi sân bay, những b bồ c khẽ chạm vào má , mềm mại đến lạ thường.
Chỉ đến lúc đó mới để ý th một bóng duyên dáng đứng ở chân cầu thang. Cô xòe hai lòng bàn tay ra và những b bồ c khẽ chạm vào chúng.
Đó là Đường Mạt Nhi.
Đường Mạt Nhi đang tìm Cố, đã đưa cô đến sân bay và biến mất kh dấu vết. Cô đã tìm kiếm khắp nơi.
Cố đâu ? Tại lại bỏ cô lại một ?
Hôm nay Cố cư xử lạ. chưa bao giờ bỏ cô lại một như thế này.
Đường Mạt Nhi tìm kiếm khắp sân bay trước khi ra ngoài và th những b bồ c .
Mái tóc óng mượt như lụa được vén ra sau tai, để lộ vẻ đẹp quyến rũ. Cô vươn tay nghịch những b bồ c .
Bồ c thật đẹp.
Tuy kh rực rỡ như hoa hồng, bồ c cũng giống như những nàng tiên thể lay động trái tim ta.
Cô ngẩng đầu lên, chậm rãi ngắm những b bồ c xinh đẹp trải khắp Diệp Thành.
Đường Mạt Nhi và Lục Cẩn Văn đang đối mặt nhau, và Lục Cẩn Văn chằm chằm vào cô.
Ông hồi tưởng lại những năm tháng đã qua, giữa một biển bồ c . Lâm Huyền Cơ cầm một cành bồ c trong tay và mỉm cười ngọt ngào với .
- Lục, biết loài hoa nào em thích nhất kh? Kh hoa hồng cũng kh hoa mẫu đơn, em thích bồ c .
- Giờ em sẽ tặng loài hoa em yêu thích, bồ c . sẽ đồng ý làm chồng em chứ?
Ông khuôn mặt duyên dáng của Lâm Huyền Cơ tiến lại gần. Ông vòng tay ôm l vòng eo nhỏ n của bà và kéo bà vào lòng.
Ông cúi xuống và hôn lên môi bà.
- Này, Lục! - Lâm Huyền Cơ dùng cành bồ c trong tay chặn môi lại. Bà mỉm cười hỏi .
- Một đàn chỉ hôn một phụ nữ vì ta thích cô . Còn thì , thích em kh?
Cảnh tượng trong tâm trí tua nh đến ba tháng sau. Ông vòng tay ôm Lâm Huyền Âm, họ đứng trên ngọn tháp cao nhất thủ đô, ngắm những b bồ c . Cùng lúc đó, một bóng đứng dưới chân tháp. Khi cô ngẩng đầu bầu trời đầy hoa bồ c , vẻ mặt cô buồn rầu. Hít một hơi thật sâu, cô bỏ .
Chưa có bình luận nào cho chương này.