Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)

Chương 453: Mẹ Ơi, Mẹ Ở Đâu…

Chương trước Chương sau

Một mũi tên trúng ba đích.

Tên đàn đó thật độc ác.

Tần Nhã Văn tràn đầy căm hận. Tại một như Cố Mặc Hàn lại kh thích Kỳ Nhi? Cố Mặc Hàn đáng lẽ thuộc về Kỳ Nhi chứ!

Đường Mạt Nhi đã cướp đoạt tất cả mọi thứ từ Kỳ Nhi của bà!

- Mạt Nhi, chúng ta về thôi. - Cố Mặc Hàn ôm l vòng eo thon thả của Đường Mạt Nhi và rời .

Tại căn hộ Champagne.

Trong phòng, Đường Mạt Nhi đang ngủ trên giường. L mày cô nhíu lại và trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Cô đang gặp ác mộng.

Trong giấc mơ, cô trở về những ngày thơ ấu. Hàn Tiểu Vãn vừa mới chào đời và Tần Nhã Văn đang ở trong phòng bế Hàn Tiểu Vãn và ngân nga ru ngủ. Cô đứng chân trần bên ngoài cửa, quan sát cảnh tượng này.

Sau đó, cô lén lút vào phòng. Cô yêu thương em gái hết mực, nhưng em gái cô bắt đầu khóc nức nở. Đúng lúc đó, Tần Nhã Văn lao vào phòng. Kh nói lời nào, Tần Nhã Văn nắm chặt l cánh tay nhỏ bé của cô và ném cô ra khỏi phòng.

Cảnh tượng thay đổi. Cô đang mặc một chiếc váy trong phòng khách. Kh ai chơi với cô. Lúc này, Hàn Đ say xỉn bước tới, bế cô lên đùi và thò tay vào váy cô.

Cảnh tượng lại thay đổi. Hàn Tiểu Vãn đang mừng sinh nhật lần thứ ba. Đường Mạt Nhi bị nhốt trong thang máy cả ngày. Cô cuộn tròn trong thang máy tối om và khóc một . Cô chỉ được thả ra vào ban đêm.

Gia đình họ Hàn tổ chức một bữa tiệc sinh nhật xa hoa cho Hàn Tiểu Vãn. Hàn Tiểu Vãn úp một miếng bánh kem lên mặt cô và tất cả bọn trẻ cười phá lên, gọi cô là một chú hề ngốc nghếch.

Cuối cùng, Hàn Tiểu Vãn lao về phía cô một cách hung bạo.

- Đường Mạt Nhi, lẽ ra nên g.i.ế.c cô khi chúng ta còn nhỏ!

Hàn Đ đè cô xuống sàn và vén váy lên.

- Đường Mạt Nhi, để chú chơi với cháu, chú đã nhớ cháu nhiều năm .

Tần Nhã Văn giơ con d.a.o sắc nhọn lên và đ.â.m cô.

- Đường Mạt Nhi, cô c.h.ế.t !

Lục Kỳ Nhi cười ên cuồng.

- Nh g.i.ế.c nó , nh g.i.ế.c nó !

- Kh… kh… làm ơn đừng làm hại … - Trên trán Đường Mạt Nhi lấm tấm mồ hôi lạnh, toàn thân run rẩy. Cô muốn trốn thoát. Cô muốn tỉnh dậy, nhưng cô kh thể tỉnh dậy. Cô bị mắc kẹt trong chính cơn ác mộng của .

Cô lắc đầu mạnh. Những giọt nước mắt nóng hổi, ​​long l rơi xuống mặt. Cô cảm th đau đớn đến mức toàn thân co giật.

- Bu ra… đau quá… đau đớn quá…

Trong giấc mơ, cô vòng tay mảnh mai ôm l . Cô rên rỉ vì đau đớn.

- Mẹ… mẹ…

- Mẹ ơi, mẹ ở đâu… Mạt Nhi đang đau… con muốn được ôm… Mạt Nhi sẽ ngoan, xin đừng bỏ con lại…

Mẹ?

Cô cứ gọi mẹ…

Giọng nói yếu ớt của cô đầy khao khát và van xin. Mạt Nhi bé nhỏ muốn mẹ.

Cố Mặc Hàn đứng bên giường cô. Thân hình ển trai của khom xuống khi phụ nữ đang đau đớn. Kh biết khuôn mặt xinh đẹp của cô ướt đẫm nước mắt hay mồ hôi. Toàn thân cô run rẩy. Hàng mi cong vút của cô rung lên kh ngừng, nhưng cô vẫn kh tỉnh dậy.

- Mạt Nhi, Mạt Nhi, nh lên, tỉnh dậy … kh sợ cả. Chỉ là một cơn ác mộng thôi! - Cố Mặc Hàn lay mạnh cô, cố gắng kéo cô ra khỏi cơn ác mộng.

Cô kh thể tiếp tục ở trong tình trạng này nữa.

Cố Mặc Hàn nhướn mày, cảm th vô cùng hối hận. kh nên để cô gặp bộ mặt hung dữ của Tần Nhã Văn.

Tần Nhã Văn đã nuôi nấng cô suốt hai mươi mốt năm. Suốt những năm tháng đó, Lâm Huyền Cơ chưa từng xuất hiện trong cuộc đời cô. Cho dù Tần Nhã Văn độc ác đến đâu, Đường Mạt Nhi vẫn sẽ coi bà ta là mẹ .

- Mạt Nhi, tỉnh dậy ! - Bàn tay to khỏe của Cố Mặc Hàn nắm chặt l cô, cố gắng đ.á.n.h thức cô.

- Kh, bu ra. Xin đừng bắt . Bu ra ngay!

Đường Mạt Nhi hét lên chói tai, thân hình mảnh khảnh lăn lộn và ngồi dậy. Theo sau là tiếng nôn ọe. Cô đã cúi xuống giường và nôn mửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-453-me-oi-me-o-dau.html.]

Cô kh ăn gì cả và những gì cô nôn ra toàn là mật và axit dạ dày.

- Mạt Nhi! - Cố Mặc Hàn nh chóng đỡ l thân thể cô trên đùi săn chắc của và nhẹ nhàng xoa lưng cô.

Lòng bàn tay to lớn của chạm vào trán cô. Trán cô nóng bừng dưới lớp mồ hôi lạnh.

Cô đang bị sốt.

- Dì Dư! - Cố Mặc Hàn hét lên.

- Thưa , đến đây! - Dì Dư nh chóng chạy từ phòng khách đến. Nhưng bà kh thể vào phòng vì hai bóng to lớn đang đứng bên ngoài.

- Thưa các ngài, xin vui lòng tránh đường? - Dì Dư nói.

Lục Yến lùi sang một bên. ngẩng mặt lên đàn trước mặt. Từ khi Lục Cẩn Văn vào nhà, luôn giữ tư thế đứng cạnh cửa. Đôi mắt sâu thẳm hình quả hạnh của dán chặt vào phụ nữ đang nằm trên giường.

Ông kh hề nhúc nhích.

- Chú Cẩn. - Lục Yến lên tiếng, đặt lòng bàn tay to lớn của lên cánh tay Lục Cẩn Văn.

Khuôn mặt ển trai của Lục Cẩn Văn khẽ nhúc nhích. Ông l lại bình tĩnh và lùi sang một bên.

Dì Dư bước vào phòng. Bà chạy vào phòng tắm, đổ đầy bồn nước nóng đặt một chiếc khăn nóng lên trán Đường Mạt Nhi.

- Thưa , trán thiếu phu nhân nóng quá. Sốt cao, lên tới 41 hoặc 42°C. Mau lên, chúng ta gọi bác sĩ đến khám.

Cố Mặc Hàn phụ nữ trên giường. Khuôn mặt cô tái nhợt đến mức gần như trong suốt. Cô vừa nôn mửa và toàn thân bị mất nước.

Mặc dù vậy, cô vẫn chưa tỉnh dậy. Đôi l mày th tú của cô nhíu chặt. Cô kh thể ngủ yên giấc.

Lòng bàn tay to lớn, chắc nịch của Cố Mặc Hàn đút vào túi quần. l ện thoại ra và bấm số.

- Nhan Đ, gọi bác sĩ cho .

Nửa tiếng sau.

Trong phòng thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c sát trùng và dây truyền dịch cắm vào tay cô. Lần này, cô thực sự đã ngủ .

Cố Mặc Hàn cúi đắp chăn cho cô.

Lúc này, tiếng bước chân nặng nề. đang bước tới.

Cố Mặc Hàn liếc sang. Đó là Lục Cẩn Văn.

Hai đàn xuống Đường Mạt Nhi. Cố Mặc Hàn nói nhỏ.

- Cuộc sống của cô kh hề dễ dàng trong những năm qua.

Lục Cẩn Văn mím môi. Ông kh nói một lời.

Cố Mặc Hàn bước .

Lục Cẩn Văn đứng một bên giường. Ông khuôn mặt xinh đẹp của Đường Mạt Nhi và nhớ lại chuyện cũ.

Khi Lâm Huyền Cơ m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng, bác sĩ đã siêu âm cho bà. Ông đã vội vã từ c ty đến và đứng bên ngoài.

Bác sĩ nữ siêu âm xong và nhận xét với Lâm Huyền Cơ.

- Thưa bà, con của bà xinh đẹp giống bà. Hiện giờ bé cũng đang mút ngón tay cái. Sau này, bé sẽ yêu thương bà mực.

Ông biết rằng t.h.a.i kỳ của bà khó khăn. Bà nôn mửa dữ dội và nằm trên giường mỗi ngày, kh cảm giác thèm ăn.

Thêm vào đó, bà kh muốn đứa bé này.

Khi mới thụ thai, bà đã dùng nhiều phương pháp để gây sảy thai. Nhưng đứa bé khỏe mạnh và phát triển đều đặn trong bụng bà.

Sau khi nghe lời bác sĩ, Lâm Huyền Cơ đặt tay lên bụng bầu. Lần đầu tiên, khuôn mặt nhợt nhạt và th tú của bà hiện lên niềm tự hào và sự dịu dàng của mẹ. Nước mắt tuôn rơi trên má bà ngay lập tức.

Đã nhiều năm trôi qua nhưng vẫn nhớ rõ cảnh tượng đó – bà ngồi một trên giường, hai tay ôm l bụng và khóc nức nở kh kiểm soát.

Sau đó, bà quyết định giữ lại đứa con.

Đứa con này đã cho bà động lực và hy vọng. Bà bắt đầu ăn uống đầy đủ và tham gia các khóa học giáo d.ụ.c tiền sản. Khi rảnh rỗi, bà thường đan quần áo cho em bé như một sở thích.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...