Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 457: Ông Lục, Lâm Huyền Âm Mới Là Vợ Hợp Pháp Của Ông, Và Bà Ta Không Phải Là Người Sinh Ra Tôi
Đường Hải liếc Tần Nhã Văn trước khi ánh mắt dán chặt vào mặt Đường Mạt Nhi.
- Mạt Nhi…
Cố Mặc Hàn nhướng mày, tỏa ra khí chất áp đảo, khóe môi cong lên thành nụ cười mỉa mai.
- Ồ? Thị trưởng Đường định bênh vực Tần Nhã Văn, kẻ g.i.ế.c ?
Đường Mạt Nhi ngẩng đầu về phía Tần Nhã Văn, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở, giọng nói nhẹ nhàng.
- Ai cũng trả giá cho lỗi lầm của . kh thánh nhân, và việc đưa bà ta đến đồn cảnh sát mà kh tra tấn sẽ là lòng nhân từ lớn nhất của . Nếu định bênh vực bà ta, thì đừng hòng.
- Mạt Nhi. - Đường Hải lắc đầu kh đồng tình.
- Bố kh định bênh vực Tần Nhã Văn.
Cái gì?
Tần Nhã Văn thở hổn hển, Đường Hải lại kh định cầu xin cho bà chứ.
Bà đã đặt tất cả hy vọng vào Đường Hải. Ông là đàn kh thể cưỡng lại được bản thân, nhưng lại sẽ gục ngã trước bà mỗi khi bà quyến rũ . Bà kh thể tưởng tượng nổi đàn này lại thể bỏ rơi bà vào thời ểm nguy hiểm đến tính mạng này.
đàn từng yêu bà say đắm giờ đã đẩy bà xuống vực sâu.
Chân tay Tần Nhã Văn lạnh toát, bà muốn lao vào Đường Hải, nhưng nh chóng bị hai vệ sĩ lực lưỡng ngăn lại. Bà bị giữ lại và chỉ thể hét lên.
- Đường Hải, tại ? Tại kh cứu ? Mau cứu , cầu xin !
Đường Hải c.h.ế.t lặng trước những lời lẽ cay nghiệt của Tần Nhã Văn.
Tần Nhã Văn chỉ thể quay lại và đặt hy vọng vào Lục Kỳ Nhi.
- Kỳ Nhi, cứu mẹ! Mẹ là mẹ ruột của con, mẹ làm tất cả những ều này vì con!
Ước nguyện duy nhất của Lục Kỳ Nhi là cắt đứt mọi mối quan hệ với Tần Nhã Văn, cô kh muốn dính líu đến một phụ nữ n cạn, thậm chí kh làm nổi việc đơn giản.
Kh những Tần Nhã Văn kh đ.â.m c.h.ế.t được Đường Mạt Nhi, bà ta còn tự chuốc l rắc rối.
Nghe th tiếng bước chân nặng nề, Lục Kỳ Nhi ngẩng đầu lên và th Lục Cẩn Văn và Lục Yến đang tiến lại gần.
Cô vội vàng sửa lời Tần Nhã Văn.
- Tần Nhã Văn, im miệng! Bà kh mẹ , sẽ kh bao giờ thừa nhận bà là mẹ . là con gái của gia tộc họ Lục, kh liên quan gì đến bà!
Tần Nhã Văn sững sờ, bà chằm chằm vào Lục Kỳ Nhi. Kỳ Nhi của bà đang nói cái gì vậy?
Cô kh muốn thừa nhận bà.
Bà là mẹ ruột của cô.
Bà sẽ làm bất cứ ều gì vì Lục Kỳ Nhi, kể cả g.i.ế.c . Ước nguyện duy nhất của bà là Lục Kỳ Nhi gọi bà là “Mẹ”.
Nhưng Lục Kỳ Nhi kh hề nao núng, cô kh thể từ bỏ thân phận con gái nhà họ Lục.
Mặt Tần Nhã Văn tái mét. Kh chỉ bị Đường Hải ruồng bỏ, Lục Kỳ Nhi còn kh muốn thừa nhận bà. Bà bị xa lánh và sắp sống cả đời trong một nhà tù vô hồn.
Cuộc đời bà kh nên kết thúc như vậy, bà đã trở thành một nữ diễn viên đoạt giải thưởng ở tuổi 16 và là một nữ thần vào thời ểm đó.
Bà đáng lẽ được mọi chú ý và đạt được tất cả vinh quang, đáng lẽ được thần tượng hóa.
bà lại rơi vào tình trạng đáng thương như vậy?
Lục Kỳ Nhi bước đến chỗ Lục Cẩn Văn, ngọt ngào gọi .
- Bố ơi, bố đâu vậy? Con tìm khắp nơi mà vẫn kh th bố, con nhớ bố lắm…
Lục Kỳ Nhi còn bĩu môi, cư xử như một đứa trẻ hư. Cô rõ ràng kh quan tâm đến việc mọi sẽ ghê tởm hành động của như thế nào.
Nhưng cô rơi vào tình thế khó xử, trước khi kịp đến bên Lục Cẩn Văn, hai vệ sĩ đã xuất hiện và chặn cô lại.
Họ kh cho cô qua.
Lục Kỳ Nhi nhận ra tình hình kh lợi cho . Cô nh chóng cố gắng lay động tình cảm của Lục Cẩn Văn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-457-ong-luc-lam-huyen-am-moi-la-vo-hop-phap-cua-ong-va-ba-ta-khong-phai-la-nguoi-sinh-ra-toi.html.]
- Bố, bố định bỏ rơi Kỳ Nhi ? Con là con gái của bố và đã là như vậy suốt 21 năm qua. Con sẽ kh bao giờ quay về nhà họ Đường, bố là bố của con và sẽ mãi mãi là như vậy!
Lục Cẩn Văn Lục Kỳ Nhi bằng ánh mắt lạnh lùng trước khi bước đến chỗ Đường Mạt Nhi và khoác chiếc áo khoác đen của lên vai cô.
Nhưng Đường Mạt Nhi kh hài lòng với hành động của , cô hất chiếc áo khoác của xuống đất.
Kh khí trở nên căng thẳng và khó xử.
- Mạt Nhi, dù chú Cẩn cũng là bố của em, em kh muốn nhận cha mẹ và quay về nhà họ Lục ? - Lục Yến nói.
Đường Mạt Nhi cười cay đắng, ánh mắt sắc bén chằm chằm vào mặt Lục Cẩn Văn, vẻ mặt cứng rắn và vô cảm.
- Ông Lục, Lâm Huyền Âm mới là vợ hợp pháp của , bà kh sinh ra . kh?
Lục Cẩn Văn vào mắt Đường Mạt Nhi và cảm th một cảm giác quen thuộc ập đến. Ông sững sờ.
Sau khi chứng kiến cảnh tượng đó, Lục Kỳ Nhi cảm th một cơn ghen tu dữ dội. Cô đã mang thân phận con gái của Lục Cẩn Văn suốt 21 năm qua, vậy mà trước đây cô chưa từng nhận được sự âu yếm nào từ ! Ông chưa bao giờ khoác áo choàng lên cô để giữ ấm cho cô.
Ngay cả sau khi Đường Mạt Nhi phớt lờ bằng cách ném áo khoác xuống đất, cũng kh hề cảm th tức giận.
Tại lại đối xử với Đường Mạt Nhi khác biệt như vậy?
Cô cảm th phẫn nộ, thực sự phẫn nộ!
- Bố! - Lục Kỳ Nhi kh bỏ cuộc và cố gắng lao về phía Lục Cẩn Văn.
Nhưng vệ sĩ nhận th hành động của cô và đẩy cô ra, cô ngã xuống đất với một tiếng động lớn. Cô ngước lên một cách đau khổ và cố gắng cầu xin Lục Cẩn Văn giúp đỡ, đôi mắt đẫm lệ.
- Bố.
Lục Cẩn Văn kh hề để ý đến cô và thậm chí kh buồn liếc cô. Ngược lại, trái tim Đường Hải đau nhói khi Lục Kỳ Nhi.
- Mạt Nhi, bố đã sai. Nhưng làm ơn hãy tha cho Kỳ Nhi vì bố được kh? Xin đừng làm khó Kỳ Nhi nữa, bố thừa nhận tất cả là lỗi của bố. Giá như hồi đó bố kh đ.á.n.h tráo hai đứa con vì lòng tham quyền lực, thì hai đứa con đã kh trải qua tất cả những ều này. Mạt Nhi, dù Kỳ Nhi cũng là con gái ruột của bố, bố kh thể đứng con bé như thế này được.
Mắt Đường Hải đỏ hoe, tràn đầy đau khổ, tội lỗi và hối hận sâu sắc.
Ông đã sẵn sàng từ bỏ Tần Nhã Văn nhưng cần cầu xin cho Lục Kỳ Nhi và đảm bảo rằng cô sẽ kh bị tổn thương.
Ánh mắt Đường Mạt Nhi dừng lại trên khuôn mặt Đường Hải trước khi cô xuống và nhận th vết thương trên cánh tay . Ông đã bị thương khi che chở cho cô và cố gắng bảo vệ cô.
Mặc dù kh là cha tốt nhất trong suốt những năm qua, nhưng kh thể phủ nhận rằng đã đóng một vai trò trong việc nuôi dạy cô. Suốt những năm qua, cô được biết đến là con gái của Thị trưởng.
Cô gắn bó với Đường Hải, thực sự coi như cha .
Cố Mặc Hàn vuốt nhẹ mái tóc mềm mượt của cô, hiểu rõ suy nghĩ của cô.
- Thưa Thị trưởng Đường, kh bằng chứng nào về những hoạt động phi pháp của Kỳ Nhi nên sẽ kh gây khó dễ cho cô ta theo yêu cầu của .
Đường Hải thở phào nhẹ nhõm.
- Cảm ơn , Chủ tịch Cố.
- chưa nói xong, thưa Thị trưởng Đường. Vì đã tha cho Lục Kỳ Nhi, đó sẽ được coi là trả ơn vì đã nuôi dạy Mạt Nhi. Lần tới chúng ta gặp nhau, sẽ kh còn liên quan gì đến Mạt Nhi nữa, sẽ bị coi là lạ đối với Mạt Nhi.
Đường Hải sững sờ.
- Mạt Nhi…
Cố Mặc Hàn ôm l eo Đường Mạt Nhi và nhẹ nhàng nhắc nhở cô.
- Mạt Nhi, chúng ta lên xe thôi.
Đường Mạt Nhi lên xe và chiếc xe sang trọng phóng .
Khi chiếc Rolls-Royce Phantom khuất dạng, Lục Cẩn Văn mím môi và cũng lên xe.
- Bố ơi, bố ơi, xin đừng . Xin hãy đưa con cùng! - Lục Kỳ Nhi hét lên trong hoảng loạn.
Cô bị bỏ rơi như vậy, liệu cô bị đuổi khỏi nhà họ Lục kh?
Liệu cô kết thúc cuộc đời mà kh gì?
Cô đứng dậy và cố chạy đến nhưng vệ sĩ lại ngăn cô lại, quật cô xuống đất.
Lục Kỳ Nhi th một đôi giày da sáng bóng, cô ngước mắt lên và th khuôn mặt ển trai của Lục Yến hiện ra trước mặt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.