Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 476: Nhìn Chiếc Xe Của Anh Phóng Đi
Sáng hôm sau.
Đường Mạt Nhi bước ra khỏi biệt thự và th một chiếc xe đậu trên bãi cỏ bên ngoài.
Lục Cẩn Văn cũng đã thức dậy và dừng lại bên cạnh cô. Ông mặc một chiếc áo sơ mi màu xám, tay áo xắn lên để lộ cánh tay vạm vỡ và một chiếc đồng hồ sang trọng trên cổ tay.
- Mạt Nhi, bố sẽ cho đưa đón con đến trường.
Đường Mạt Nhi quay lại, đôi mắt sáng ngời của cô dừng lại trên khuôn mặt của Lục Cẩn Văn.
- Bố kh cần làm vậy đâu, con sẽ ở lại trường.
Lục Cẩn Văn nhướng mày nhưng kh nói gì.
- Con đã hứa sẽ ở lại thủ đô nhưng ều đó kh nghĩa là con đã trở về nhà họ Lục. Đây kh là nhà của con. Cũng kh cần bố tổ chức tiệc sinh nhật cho con đâu.
Ánh mắt của Đường Mạt Nhi sau đó chuyển sang Lâm Huyền Âm và cô mỉm cười.
- Với lại, con chỉ một mẹ. Con sẽ kh gọi bất kỳ phụ nữ nào khác là Mẹ.
Lâm Huyền Âm xuất hiện th lịch, mặc một chiếc váy dài màu trắng với áo choàng l màu x nhạt.
Sau khi nghe những lời của Đường Mạt Nhi, bầu kh khí trở nên vô cùng khó xử và bà lên tiếng.
- Mạt Nhi, dì…
Rõ ràng là phớt lờ bà ta, Đường Mạt Nhi quay và lên xe.
- Khởi động xe.
Chiếc xe phóng .
…
Lục Cẩn Văn theo chiếc xe chạy khuất. Lâm Huyền Âm bước đến và dừng lại bên cạnh .
- Cẩn Văn, ngay từ đầu đã kh định bắt Mạt Nhi gọi em là Mẹ, kh?
Lục Cẩn Văn đút cả hai tay vào túi quần, liếc Lâm Huyền Âm một cách dịu dàng.
- Mạt Nhi đã lớn , kh ai thể ép buộc con bé làm bất cứ ều gì nếu nó kh muốn.
- Thật vậy ? Chẳng 21 năm trước đã hứa giao Mạt Nhi cho em nuôi nấng ? Chẳng con bé gọi em là Mẹ ? lại gửi con bé đến nhà họ Lâm? - Lâm Huyền Âm hỏi .
Lục Cẩn Văn mím môi, vuốt nhẹ mái tóc của Lâm Huyền Âm. Khóe môi nhếch lên và nói.
- Huyền Âm, em nên biết nên nói gì và kh nên nói gì chứ?
Mặc dù nói chuyện vẻ thân thiện, nhưng bà thể nhận th một tia nguy hiểm trong ánh mắt , cảnh báo bà rằng kh là bà nên chọc giận.
Hai tay bà nắm chặt thành nắm đ.ấ.m bên h, nhưng bà nh chóng mỉm cười.
- Em xin lỗi về hành vi của vừa .
- Kh . - Lục Cẩn Văn mỉm cười với bà.
- Lần sau đừng phạm sai lầm như vậy nữa.
Nói xong, bước vào nhà và quản gia Diệp theo sau.
th bóng dáng oai vệ của , mặt Lâm Huyền Âm cứng lại, nụ cười vụt tắt. Lục Cẩn Văn là như vậy, thể chiều chuộng và đáp ứng mọi nhu cầu của bà nhưng kh thể chịu đựng được nếu bà quá tò mò. Ông hống hách theo cách đó.
Thực ra, bà kh cần nói cho bà biết câu trả lời, bà đã biết .
Theo thỏa thuận của họ, Lục Cẩn Văn sẽ giao Đường Mạt Nhi cho Lâm Huyền Âm để bà nuôi nấng bé Mạt Nhi. Tuy nhiên, Lâm Huyền Cơ đã tuyệt thực.
Lâm Huyền Cơ từ chối ăn và theo lời những giúp việc, Lục Cẩn Văn sẽ về nhà sớm mỗi ngày để tự tay đút cho bà ăn.
Nhưng bà kh biết ơn những nỗ lực của , thậm chí còn khóa cửa phòng mỗi ngày sau khi bà xuất viện.
Và vì vậy, cuối cùng cũng nhượng bộ.
Ông đã gửi Lục Kỳ Nhi, được cho là Đường Mạt Nhi, đến nhà họ Lâm ở Diệp Thành.
Lục Cẩn Văn luôn yêu cầu Lâm Huyền Âm giữ im lặng, nhưng mặt khác, mỗi khi Lâm Huyền Cơ im lặng, lại hoảng sợ. Ông kh thể chờ đợi Lâm Huyền Cơ làm ồn và qu rầy thêm nữa.
…
Đại học A.
Đường Mạt Nhi đang vội vã đến lớp học. Trước đó đã xảy ra một vụ tắc đường kinh khủng và cô suýt nữa thì muộn giờ học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-476-nhin-chiec-xe-cua--phong-di.html.]
Đó là tiết học đầu tiên của cô và cô lại sắp muộn. Cô kh khỏi tự trách .
Sau khi đến khoa thiết kế trang sức và tìm th lớp học của , cô thẳng lưng và xin lỗi.
- Em xin lỗi vì đến muộn, thưa cô.
Một phụ nữ trung niên nghiêm nghị đứng trên bục giảng. Bà là giảng viên của khoa thiết kế trang sức và cũng là Trưởng khoa của Đại học A, Hạ Linh.
Hạ Linh quay đầu lại và Đường Mạt Nhi từ đầu đến chân. Bà nói với giọng khó chịu.
- Em là Đường Mạt Nhi, kh? Tại em lại đến muộn tiết học đầu tiên?
- Em… - Đường Mạt Nhi muốn giải thích.
- Thôi bỏ , kh cần em giải thích gì nữa. Vào , chỗ ngồi của em ở hàng cuối. - Hạ Linh đẩy gọng kính lên khi nói.
Đường Mạt Nhi bước vào lớp và các bạn cùng lớp đều đ.á.n.h giá cô từ đầu đến chân khi cô xuống và đến trước chỗ ngồi của .
Hạ Linh vẫn tiếp tục chỉ trích cô.
- Đường Mạt Nhi, hy vọng lần sau em sẽ kh đến muộn nữa. Em kh nên tự mãn chỉ vì Lục đứng ra bảo vệ. Đừng nghĩ rằng em bất kỳ đặc quyền nào trong lớp , Đại học A tiêu chuẩn nghiêm ngặt và mọi việc chúng ta làm đều dựa trên năng lực.
- Nói về tài năng và thành tích học tập trong thiết kế trang sức, em nên học hỏi Lý Phi Phi. Cô là sinh viên giỏi nhất của chúng ta.
Lý Phi Phi là cháu gái ruột của Hạ Linh, học sinh giỏi nhất lớp. Cô ta xinh đẹp và liếc Đường Mạt Nhi với vẻ mặt tự mãn.
Lúc này, Đường Mạt Nhi mới nhận ra mọi chuyện sẽ kh dễ dàng với . Dường như họ ác cảm với cô.
họ thể dễ dàng chống đối cô như vậy?
…
Sau giờ học.
Các bạn nữ cùng lớp bắt đầu la hét.
- Đi thôi! Chúng ta nh chóng rời ngay, Giáo sư Cố đã đến !
- Hôm nay Giáo sư Cố dạy kh? kh th trong thời khóa biểu?
- Hôm nay kh dạy, Giáo sư Cố ghé thăm em gái An An. Nh lên, chúng ta sẽ cơ hội gặp Giáo sư Cố!
- Nh lên, chúng ta cùng nào!
Các bạn nữ cùng lớp đều hào hứng, kể cả Lý Phi Phi.
Tim Đường Mạt Nhi đập thình thịch trong lồng ngực. Cố Mặc Hàn sẽ đến hôm nay ?
Đôi mắt cô sáng lên, quả thật cô may mắn. Mới ngày đầu tiên học mà cô đã cơ hội gặp Cố.
Cầm l cặp sách, cô lao ra ngoài và len lỏi qua đám đ học sinh.
Cô chạy lên con đường lát đá và một nhóm học sinh chạy đến vây qu cô.
- Mạt Nhi, cho chúng xin chữ ký nhé, chúng đều là fan của cô.
- Mạt Nhi, khi nào cô định trở lại? Chúng đều đang chờ đợi tác phẩm tiếp theo của cô.
Đường Mạt Nhi nhận bút và nh chóng ký tên. Cô nhón chân lên, cố gắng tìm kiếm Cố.
Cô muốn nh chóng ký xong chữ ký mới tìm Cố, nhưng hàng càng lúc càng dài ra. nhiều sinh viên đang vây qu cô.
Một chiếc Rolls-Royce Phantom phóng , chiếc xe màu đen bóng loáng toát lên vẻ uy nghi.
- Cố! - Đường Mạt Nhi hét lên trước khi l hết sức thoát khỏi đám đ. Nhưng cô đã quá muộn, chiếc Rolls Royce đã chạy mất trước khi cô kịp bước ra.
Cô thể th một bóng trang nghiêm ở ghế sau qua lớp cửa kính sáng bóng. cúi đầu, dường như đang xem xét tài liệu.
Đó là Cố.
Đúng là Cố.
- Cố, đợi em… á!
Đường Mạt Nhi hét lên, cô vấp một viên đá cuội và ngã sấp xuống đất.
Đầu gối cô bị trầy xước và rách da, m.á.u me lộ rõ.
Cố.
Cô cố gắng đứng dậy nhưng kh thành c. Ngẩng đầu lên, cô nhận th chiếc Rolls-Royce Phantom đã phóng , biến mất khỏi tầm mắt từ lâu.
Đường Mạt Nhi c.ắ.n chặt môi dưới, cụp mi xuống vẻ đáng thương. Đầu gối cô đau nhức, cô khẽ thổi vào vết thương, mắt đỏ hoe và đẫm lệ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.