Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 529: Không Chịu Buông
Chát.
tát mạnh vào m.ô.n.g cô.
Đường Mạt Nhi bám chặt l thân cây, nước mắt lập tức trào ra vì đau.
Cô c.ắ.n chặt môi dưới đến chảy máu. Tại ta lại cởi quần cô ra để đ.á.n.h m.ô.n.g chứ?!
Cô chưa bao giờ bị ai đ.á.n.h m.ô.n.g trong đời.
À, đợi đã. ta đã từng đ.á.n.h m.ô.n.g cô trước đây, thậm chí còn dùng cả thắt lưng.
Nhưng bây giờ, ta lại dùng tay, thậm chí còn cởi cả quần cô ra.
- Cố Mặc Hàn, đồ biến thái!
Chát.
Cố Mặc Hàn lại đ.á.n.h m.ô.n.g cô lần nữa, giọng nói khàn khàn của vang vọng bên tai cô.
- Đường Mạt Nhi, giờ cô chịu nhận lỗi kh?
kh lỗi!
- Cố Mặc Hàn, làm gì sai chứ? Chính mới là nổi ên và tố cáo là gái gọi. chỉ đá vì đe dọa thôi, kh làm gì sai cả! - Đường Mạt Nhi khăng khăng nói.
Chát.
Cố Mặc Hàn lại đ.á.n.h vào m.ô.n.g cô.
Mặt Đường Mạt Nhi đỏ bừng, cô chắc c rằng trên m.ô.n.g ba vết đỏ. kh hề nương tay mà đ.á.n.h mạnh.
ta muốn cô nhận lỗi, thậm chí còn dùng bạo lực để ép cô khuất phục. ta là một tên biến thái, dâm đãng, độc đoán!
Thân phận là do nhân giàu nhất thủ đô cũng kh thể cứu ta khỏi mớ hỗn độn này. Hàng ngày ta ăn mặc chỉnh tề, với những chiếc áo sơ mi và quần tây may đo riêng, tỏ ra lịch lãm trước mặt mọi . Nhưng thực tế, chỉ cô mới biết rằng bên trong ta vô cùng bẩn thỉu.
- Cố Mặc Hàn, làm ơn đừng đ.á.n.h nữa, đau quá… - Đường Mạt Nhi run rẩy vì đau. Đôi mắt cô đỏ hoe và đẫm lệ, cô run rẩy như một chú thỏ bị bắt nạt.
ôm l vòng eo thon thả của cô, vòng tay ôm cô từ phía sau và ghé sát tai cô khi hỏi.
- Cô thừa nhận lỗi lầm của kh?
Đường Mạt Nhi gật đầu một cách khổ sở.
- thừa nhận…
cô đưa tay ra, muốn mặc quần vào.
Nhưng giữ c.h.ặ.t t.a.y cô, kh cho phép cô làm vậy. Ngực phập phồng và tiếp tục hỏi cô.
- Cô đã làm gì sai?
Đường Mạt Nhi bối rối, cô kh thể nghĩ ra đã làm gì sai nhưng cô lại sợ . Cô run rẩy và trả lời một cách sợ hãi.
- Tất cả… tất cả là lỗi của …
Chỉ sau khi cô khuất phục trước những lời đe dọa của , Cố Mặc Hàn mới thở phào nhẹ nhõm. Giọng khàn khàn và tiếp tục dò hỏi.
- Cô cần nhắc lại chỗ cô vừa đá kh?
“…”
- Dù cô tức giận đến m, cô cũng kh được phép đá vào chỗ đó của nữa. Nếu cô lỡ làm bị thương, sau này, cô sẽ hối hận và khóc lóc mỗi ngày đ.
Đường Mạt Nhi nh chóng bĩu môi, phản bác.
- sẽ kh rơi một giọt nước mắt nào nếu bị thương!
- Ha. - Cố Mặc Hàn cười gượng.
- cách để làm cô khóc nếu bị thương.
“…”
Cô đã đúng khi nói là một kẻ biến thái!
- Cố Mặc Hàn, làm ơn bu ra được kh? Thật sự lạnh, muốn mặc quần vào. - Đường Mạt Nhi cảm th cơn gió lạnh trên chân .
Cố Mặc Hàn vẫn ôm chặt l cô, dường như đã nghiện việc ôm cô và kh bao giờ muốn bu ra.
Chỉ sau vài khoảnh khắc, mới nới lỏng vòng tay.
Đường Mạt Nhi nh chóng quay lại, kéo quần lên.
Họ đang đối mặt với nhau, kh hề tránh ra mà kẹp cô giữa thân cây và lồng n.g.ự.c vạm vỡ của . Cô thì tóc tai bù xù trong khi quần áo của vẫn thẳng tắp. Đúng là một tên sở kh.
- Chủ tịch Cố, … ghen ?
Ghen ư?
Cố Mặc Hàn nhíu mày khi nghe th từ đó. phủ nhận.
- kh ghen.
Đường Mạt Nhi bĩu môi đỏ mọng, ngẩng đầu vào mắt .
- Chủ tịch Cố, đã tức giận và ghen tu khi th đút cho Quân thiếu gia ăn lúc nãy. Chính vì thế mà đã tố cáo gạ gẫm. ôm , hôn , đ.á.n.h , tất cả những hành động đó chỉ chứng tỏ tình cảm với ! đã lòng !
Giọng nói của cô thật quyến rũ, như vuốt ve trái tim như một chiếc l vũ mỏng m. Cô nói đúng ?
Cố Mặc Hàn cảm th tim đập thình thịch, thật là vậy kh? đã lòng cô ?
Dưới ánh trăng, giờ đây thể rõ từng đường nét trên khuôn mặt cô. Môi cô đỏ mọng, răng trắng như ngọc, dây áo trên vai gần như tuột xuống, tóc hơi rối. Dù vậy, cô vẫn quyến rũ và cuốn hút.
Cô bằng đôi mắt long l khả năng quyến rũ cả thế giới. Dường như cô thể hút hồn bất cứ ai khi họ vào mắt cô.
mím chặt môi, nói rõ từng chữ.
- kh tình cảm với cô.
khẳng định rằng kh tình cảm gì với cô.
đã lòng cô , chỉ là kh muốn thừa nhận ều đó.
Đường Mạt Nhi phồng má lên, đáp lại với vẻ thất vọng.
- Ồ.
cô bỏ .
Cô đã bỏ .
Cố Mặc Hàn vươn tay ra, nắm l cổ tay cô và siết chặt.
- Cô đâu vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-529-khong-chiu-buong.html.]
- Kh liên quan gì đến , vì chẳng tình cảm gì với cả!
Trời đã khuya, lại ở ngoài trời tối om, Đường Mạt Nhi dẫm đất tơi xốp và mất thăng bằng. Cô ngã xuống.
Dưới đó là một thung lũng sâu hun hút.
- Đường Mạt Nhi! - Cố Mặc Hàn nh chóng nắm chặt l cổ tay cô.
Chân tay Đường Mạt Nhi lạnh toát, cô cúi đầu xuống và nhận th dưới đó là một thung lũng tối đen. Cô sợ hãi tột độ.
Cơ thể cô lơ lửng giữa kh trung, nếu kh Cố Mặc Hàn, cô đã rơi xuống thung lũng .
- Đường Mạt Nhi, đừng sợ. Nắm c.h.ặ.t t.a.y , sẽ kéo cô lên. - Cơ mặt Cố Mặc Hàn căng cứng khi cố gắng giữ chặt Đường Mạt Nhi.
Đường Mạt Nhi nhận th đất đang đứng cũng đang mềm ra, kh thể chịu được trọng lượng của cả hai .
- Cố Mặc Hàn, chân … dừng lại, nếu cứ thế này, cả hai chúng ta sẽ rơi xuống vực mất.
- Im miệng, đừng nói nữa! - Cố Mặc Hàn nghiến răng nói, hoàn toàn nhận thức được tình hình.
tiếp tục kéo cô lên.
sẽ kh bao giờ bỏ cuộc.
Mắt Đường Mạt Nhi rưng rưng, cô thật kh may khi bị trượt chân và suýt rơi xuống vực.
Nhưng nắm chặt cổ tay cô kh bu, cho cô cảm giác rằng sẽ kh bao giờ bu tay cô. Hơi ấm từ cơ thể áp vào làn da lạnh giá của cô và ều đó an ủi cô nhiều.
Khi cô ngước mắt lên, tất cả những gì cô th là đường nét khuôn mặt kiên quyết của khi tập trung kéo cô lên.
Đó là vấn đề sống còn, nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô và kh chịu bu ra.
Nước mắt trào ra và bắt đầu rơi xuống. Chỉ vài giây sau, nước mắt đã làm nhòe tầm của cô.
Cô bắt đầu nức nở khi chằm chằm vào , hình ảnh dần trở nên mờ nhạt như một giọt nước.
- Mạt Nhi, nhắm mắt lại, chúng ta sắp chạm đất . - thì thầm bên tai cô.
Đường Mạt Nhi ôm chặt l vòng eo thon gọn của , cô mỉm cười vì biết sẽ ở bên cạnh . Cô kh còn sợ hãi nữa.
Cho dù cô c.h.ế.t ngay lập tức, cô cũng kh còn sợ hãi.
Họ rơi xuống thung lũng và chạm đất với tốc độ kinh hoàng, khiến cơ thể họ lăn lộn trên nền đất gồ ghề. Suốt quá trình đó, Cố Mặc Hàn đã dùng tay che c đầu cô, ôm chặt cô trong vòng tay, và cô hoàn toàn kh cảm th đau đớn.
Một phút sau, cuối cùng họ cũng ngừng lăn và Cố Mặc Hàn nằm dưới Đường Mạt Nhi.
Đường Mạt Nhi cảm th tầm của mờ khi cô vừa mở mắt. Cô nhắm mắt lại và chớp mắt vài lần trước khi l lại được bình tĩnh. Khi th đàn nằm dưới , cô hoảng sợ và vội vàng đứng dậy khỏi , kinh hãi chằm chằm vào thân thể kh còn sự sống của . bất tỉnh, toàn bộ khuôn mặt tái nhợt và lạnh ngắt.
- Cố Mặc Hàn… Cố, tỉnh dậy ? Mau mở mắt ra, đừng làm em sợ…
Đường Mạt Nhi kh dám lay , cô chỉ thể chạm nhẹ vào nhưng lại cảm th một thứ dính nhớp kỳ lạ trên tay.
Tay cô đầy máu.
Là của Cố, bị thương!
Nước mắt trào ra từ khóe mắt Đường Mạt Nhi khi cô khóc.
- Cố, vậy? Mau mở mắt ra, em thực sự sợ…
Cô thực sự sợ hãi.
Cô sợ Cố c.h.ế.t.
Cố của cô kh thể bỏ cô lại.
Cô đột nhiên cảm th gì đó trên mặt , những ngón tay chai sạn của đã lướt qua mặt cô, lau những giọt nước mắt của cô. Cô nghe th một giọng nói khàn khàn, yếu ớt bên tai.
- Đừng sợ…
Đường Mạt Nhi kinh ngạc khi th Cố Mặc Hàn đã tỉnh lại.
- Cố, làm em sợ c.h.ế.t khiếp! Em cứ tưởng c.h.ế.t … - Đường Mạt Nhi bật khóc vì vui sướng. Cô nh chóng lau nước mắt bằng tay.
Tuyệt vời quá! Cố kh c.h.ế.t!
Cố vẫn còn sống!
Cố Mặc Hàn ngồi dậy. Thật ngạc nhiên, kh bị thương nặng, chỉ bị rách một vết ở cánh tay .
Ngẩng đầu lên, lên bầu trời tối đen.
- Mạt Nhi, chúng ta tìm một hang động để trú tạm đã.
…
Họ tìm được một hang động và cũng may mắn tìm được vài cành cây và vật liệu nhóm lửa để giữ ấm.
Sau khi đốt lửa, Cố Mặc Hàn ngồi trước đống lửa trong khi Đường Mạt Nhi bắt đầu băng bó vết thương cho . Cô đã xé một mảnh vải từ quần áo của . Điều tốt nhất cô thể làm là cầm máu.
- Cố, em chỉ thể làm thế thôi.
Mặt Cố Mặc Hàn hơi tái, nhưng vẫn bình tĩnh và tỉnh táo.
- Kh , chỉ là bây giờ đã quá muộn . Chúng ta chỉ thể đợi đến bình minh ngày mai mới thể tìm đường ra ngoài.
- Ừm. - Đường Mạt Nhi gật đầu và hắt hơi. Trong hang lạnh.
Mặc dù họ đã đốt lửa để sưởi ấm, nhưng trời gần chuyển sang đ, và nếu tính cả nhiệt độ lạnh trong hang, Đường Mạt Nhi th lạnh. Cô vốn dĩ kh mặc nhiều quần áo, chỉ thể ôm chặt l để giữ ấm.
Nhưng đột nhiên cô kh còn cảm th lạnh nữa, Cố Mặc Hàn đã khoác áo khoác ngoài của lên vai cô.
Chiếc áo khoác vẫn còn ấm nhờ hơi ấm cơ thể và nó đã che phủ toàn bộ cơ thể cô, bảo vệ cô khỏi cái lạnh.
- Cố, nhưng sau khi đưa áo khoác cho em, sẽ kh th lạnh ?
Cố Mặc Hàn chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng… chắc hẳn đã lạnh.
- Kh, đàn chịu được lạnh mà. Cô nên nghỉ ngơi .
Đường Mạt Nhi nằm trên đống rơm, Cố Mặc Hàn. ngồi bệt dưới đất, ánh lửa chiếu rọi khuôn mặt, vẫn giữ được vẻ lịch lãm dù tóc tai hơi rối bời sau chuyến hành trình gian khổ xuống núi.
mặc đồ mỏng, chắc hẳn cũng cảm th lạnh.
Nếu cứ tiếp tục đến sáng mai, chắc c cơ thể sẽ kiệt quệ.
- Cố… - Đường Mạt Nhi gọi .
Giọng cô dịu dàng và ngọt ngào. Cố Mặc Hàn nghe th và nh chóng quay lại xem cô thế nào.
Chiếc băng đô hình mèo con của cô đã biến mất và tóc cô bu xõa khỏi kẹp. Đôi mắt đờ đẫn chằm chằm vào khuôn mặt , cô vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh.
- Cố, lại đây ngủ . Ấm hơn. Chúng ta ngủ cùng nhau nhé.
Cô muốn lại ngủ cùng .
Cố Mặc Hàn quả thực đang cảm th lạnh và lời nói của cô như một chất xúc tác, khiến nhiệt độ cơ thể tăng lên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.