Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 541: Một Bàn Tay To Lớn, Rõ Nét Vươn Tới Và Nắm Lấy Cổ Tay Mảnh Mai Của Cô
Biểu cảm của Quân Hi Nghiên thay đổi. Từng lời Đường Mạt Nhi nói ra đều như cứa vào tim cô.
Đường Mạt Nhi vứt chiếc khăn gi vừa dùng để lau tay vào thùng rác, duyên dáng chỉnh lại quần áo và rời .
Cô đã .
Nói xong những lời đó, cô rời với vẻ th lịch và duyên dáng của một nữ hoàng.
Tay Quân Hi Nghiên nắm chặt bồn rửa mặt đến nỗi các khớp xương trắng bệch.
…
Tại sảnh tiệc.
Đường Mạt Nhi trở lại bữa tiệc. Thành thật mà nói, cô đã quá đủ . Tất cả những gì cô muốn là rời .
Lúc này, một sự náo động. Các tiểu thư đến từ những gia tộc d giá đang hò reo phấn khích.
- kìa, Chủ tịch Cố đến !
Đường Mạt Nhi ngước mắt . Cố Mặc Hàn quả thật đã đến.
Cố Mặc Hàn cởi áo khoác. mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần tây đen. Bước chân của đầy tự tin, phong thái oai vệ và quý phái, khiến tr như một vị Hoàng đế đứng trên tất cả mọi . lập tức thu hút sự chú ý của mọi và trở thành tâm ểm của cả bữa tiệc.
Những tiểu thư đến từ các gia tộc d giá như thể bị si mê.
Đôi mắt sâu thẳm và sắc sảo của Cố Mặc Hàn dừng lại trên khuôn mặt của Đường Mạt Nhi. Dường như kh ngờ cô lại đến.
Hình dáng quen thuộc đang đứng ngay trước mặt cô, vẫn cao lớn và đẹp trai như xưa. Đường Mạt Nhi kh tránh mặt . Cô bước đến và đứng trước mặt .
Cô biết rằng mọi đang chờ đợi cô tự làm trò cười bằng cách tr giành Cố Mặc Hàn với Quân Hi Nghiên, nhưng cô kh làm gì cả.
Cô chỉ ngẩng đầu lên khuôn mặt đẹp trai đến c.h.ế.t của đàn , cong đôi môi đỏ mọng và khẽ nói.
- Chủ tịch Cố, nghe nói sẽ kết hôn vào tháng tới. xin chúc mừng . Chúc hạnh phúc mãi mãi.
Cô chúc mừng và chúc hạnh phúc.
kh là ai khác. vẫn là Cố.
Cô hy vọng Quân Hi Nghiên thể mang lại hạnh phúc cho Cố.
Kết hôn vào tháng tới ?
Cố Mặc Hàn nhíu mày khi nghe những lời này. Ánh mắt sâu thẳm và sắc bén của lia qua Quân Hi Nghiên, đang đến từ phía sau.
Quân Hi Nghiên bắt gặp ánh mắt của và cúi đầu vẻ áy náy.
Cô cảm th lỗi vì Cố Mặc Hàn đã kh nói rằng họ sẽ kết hôn vào tháng tới.
Đó chỉ là một câu chuyện mà cô và Cố đã bịa ra để lừa Đường Mạt Nhi.
Cố Mặc Hàn chỉ cần suy nghĩ một lúc trước khi nhận ra chuyện gì đang xảy ra. Nét mặt ển trai của trở nên trầm ngâm và u ám.
Đường Mạt Nhi kh còn gì để nói, và vì vậy cô rời .
Cô vô tình chạm vào khi bước . Cố Mặc Hàn kh nhúc nhích, nhưng mùi hương thiếu nữ từ cơ thể cô thoang thoảng đến mũi , vô cùng quyến rũ.
Nhưng, mùi hương nh chóng biến mất.
Cô đã rời .
…
Sau khi rời bữa tiệc, Đường Mạt Nhi đứng bên vệ đường bấm số taxi để đến sân bay.
Nhưng đúng lúc này, một sinh vật l xù chạy ra. Nó đứng bên chân cô và liên tục cọ vào cô.
Đường Mạt Nhi xuống. Đó là Bluse.
Bluse lại đến đây?
Đường Mạt Nhi nh chóng cúi xuống và đưa tay ra vuốt ve đầu Bluse.
- Bluse, mày lại ở đây, chủ nhân của mày mang mày đến đây à? Về ngay , đừng lạc đường nhé. Tao đây. Nhớ đừng kéo váy con gái nữa nhé. Kh lịch sự đâu.
Gâu gâu.
Bluse sủa vài tiếng và đôi mắt sáng long l Đường Mạt Nhi.
Đúng lúc này, một chiếc taxi dừng lại trước mặt cô. Đường Mạt Nhi lại đứng dậy.
- Bluse, tao đây, tạm biệt.
Đường Mạt Nhi muốn lên xe, nhưng Bluse lập tức nhảy lên và c.ắ.n vào góc quần cô, kh chịu bu ra.
- Bluse, đừng kéo tao nữa, bu ra.
Gâu gâu.
Bluse c.ắ.n vào quần Đường Mạt Nhi và kh chịu bu ra.
- Thưa cô, cô lên xe kh? Nếu kh thì đây. Đừng làm mất thời gian kiếm tiền của . - Tài xế nói một cách thiếu kiên nhẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-541-mot-ban-tay-to-lon-ro-net-vuon-toi-va-nam-lay-co-tay-m-mai-cua-co.html.]
Bluse ngoan cố kéo quần cô. Nó kh thể rời . Đường Mạt Nhi xấu hổ đóng cửa xe lại.
- Thưa tài xế, xin lỗi.
Chiếc taxi chạy .
Đường Mạt Nhi Bluse một cách bất lực.
- Bluse, mày muốn gì? Chủ của mày đâu? Về với chủ của mày ngay .
Cô kh hiểu tại Bluse lại đột nhiên xuất hiện và kh chịu bu cô ra.
Gâu gâu.
Bluse lại đứng bên cạnh Đường Mạt Nhi. Đầu nó dụi vào chân Đường Mạt Nhi, tr vô cùng ngoan ngoãn và vâng lời.
Đường Mạt Nhi kh biết nói gì.
Cô làm gì đây?
Chỉ một cách. Đường Mạt Nhi l ện thoại di động ra khỏi túi và bấm một số quen thuộc.
Tiếng chu ện thoại du dương vang lên. ở đầu dây bên kia nhấc máy một cách thong thả. Giọng nói trầm ấm và quyến rũ của Cố Mặc Hàn vang lên.
- Alo.
- Alo, Chủ tịch Cố, Bluse đang ở với . thể đến đón nó về được kh? - Đường Mạt Nhi nói.
Vài giây im lặng trôi qua, một câu được thốt ra.
- kh rảnh. Cô hãy đưa Bluse về Biệt thự Bole.
- Cái gì? …
Điện thoại lập tức cúp máy.
đàn này quả thật độc đoán.
Đường Mạt Nhi giờ. Vẫn còn sớm và cô vẫn thể kịp giờ bay.
Cô lo lắng khi để Bluse ở một nơi hoang vắng như vậy.
Đường Mạt Nhi gọi taxi và đưa Bluse về Biệt thự Bole.
…
Biệt thự Bole.
hầu mở cửa chính và Bluse chạy vào trong. Đường Mạt Nhi vẫy tay.
- Bluse, tạm biệt.
Bluse chạy vội xuống cầu thang và đang nhai thứ gì đó trong miệng. Nó lao về phía Đường Mạt Nhi và sủa inh ỏi.
Đường Mạt Nhi liếc xuống. vẻ như Bluse đang nhai một con búp bê.
Cô lên lầu.
Bluse ném con búp bê xuống thảm.
Đường Mạt Nhi xuống và hàng mi cong vút của cô rung lên. Con búp bê tr giống hệt cô.
Đây là một con búp bê được làm riêng theo khuôn mặt của cô.
Nó từ đâu mà ra?
Đường Mạt Nhi cúi xuống nhặt con búp bê. Cô phủi bụi. Con búp bê đã bị bẩn vì Bluse đã coi nó như một món đồ chơi.
Đây là món quà sinh nhật mà Cố Mặc Hàn đã chuẩn bị cho cô kh?
Nhưng… lại bị vứt ?
Những ngón tay mềm mại của Đường Mạt Nhi vuốt ve khuôn mặt nhỏ n của con búp bê, và đôi mắt cô lập tức đỏ ửng.
Đột nhiên, cô nghe th một loạt tiếng bước chân đều đều, và một đôi giày da bóng loáng xuất hiện trước mắt cô.
Hàng mi cong vút của cô khẽ rung lên và cô ngước từ đôi giày da. Ánh mắt cô dõi theo chiếc quần vừa vặn, vòng eo săn chắc, chiếc áo sơ mi trắng may đo, và cuối cùng khuôn mặt ển trai của Cố Mặc Hàn hiện ra trước mắt cô.
Đó là Cố Mặc Hàn.
Lúc này, đứng trước mặt cô, tr cao lớn và ển trai. Đôi mắt sâu và hẹp của đang xuống cô.
Tại lại quay lại?
Chẳng đã nói là bận ?
Bữa tiệc lẽ ra kh nên kết thúc sớm như vậy, kh?
Đường Mạt Nhi đặt con búp bê xuống t.h.ả.m và đứng dậy. Cô đàn và cong môi.
- Chủ tịch Cố, đã trả lại Bluse cho . Vì đã ở đây, xin phép bây giờ.
Đứng dậy, cô chuẩn bị rời .
Nhưng một bàn tay to lớn, rắn chắc vươn ra nắm l cổ tay mảnh mai của cô và ngăn cô bước tiếp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.