Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 547: Mưu Kế Của Phụ Nữ
Song Song đứng một bên bà Phó và Lâm Thi Vũ nắm tay nhau. Trong đôi mắt xinh đẹp, ngây thơ của cô lóe lên ánh hiểm ác. Tay cô cong lại, và con d.a.o gọt trái cây lập tức cứa vào tay cô.
Xoẹt.
Song Song rên lên vì đau.
- À, Song Song, con vậy? - Bà Phó vội vàng bu tay Lâm Thi Vũ ra và ấn vào vết thương của Song Song.
- Song Song, con lại bất cẩn thế? Máu chảy nhiều quá. Mau l hộp cứu thương!
hầu nh chóng mang hộp cứu thương đến. Bà Phó vội vàng băng bó vết thương cho Song Song.
- Mẹ, con kh , con kh đau. - Song Song ngoan ngoãn bà Phó. Mặc dù cô nói kh đau, nhưng mắt cô rưng rưng nước mắt, tr đau đớn.
Bà Phó đau lòng.
Lâm Thi Vũ đứng dậy. Đôi mắt hình quả hạnh xinh đẹp của cô dừng lại trên vết thương của Song Song. Nếu vừa nãy cô kh nhầm, thì Song Song đã tự cắt vào .
phụ nữ này thật độc ác.
Một như cô ta chắc c vấn đề về tâm lý và đầu óc lệch lạc.
Lâm Thi Vũ quay vào nhà vệ sinh.
…
Trong nhà vệ sinh.
Lâm Thi Vũ đứng bên bồn rửa tay. Lúc này, tiếng động mạnh khi ai đó bước vào.
Lâm Thi Vũ ngước mắt lên. Đó là Song Song.
Song Song bước vào nhà vệ sinh. Khuôn mặt xinh đẹp của cô vẫn ngoan ngoãn và ngây thơ như mọi khi.
- Chị dâu, chị khỏe kh, em là Song Song.
Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Thi Vũ kh biểu lộ cảm xúc gì. Cô đưa tay vuốt mái tóc mềm mượt, giọng nói pha chút lười biếng.
- chuyện gì muốn nói với kh?
- Chị dâu, chị kh thích em ?
Lâm Thi Vũ cong đôi môi đỏ mọng đáp trả.
- Tại thích cô?
Khuôn mặt Song Song lộ rõ vẻ tổn thương. Cô bước vào và nói nhỏ.
- biết chị dâu kh thích . kh giống chị dâu, được sinh ra trong gia đình họ Lâm. Dù chị bị đuổi khỏi nhà từ nhỏ, chị vẫn một mẹ yêu thương chiều chuộng. Còn thì chẳng gì cả.
- được cha mẹ nuôi đưa về nhà, kh để làm con gái mà để làm vợ trẻ con. Họ một đứa con trai bị thiểu năng trí tuệ, và họ nuôi nấng để làm vợ cho tên ngốc đó và sinh con cho . nhớ hồi còn tuổi thiếu niên, cha mẹ nuôi đã bắt ngủ với tên ngốc đó. Tên ngốc đó hơn bảy tám tuổi, và khi màn đêm bu xuống, ta sẽ luồn tay vào trong quần áo để sàm sỡ . Mỗi khi chống cự, tên ngốc đó lại đ.á.n.h tàn bạo, còn cha mẹ nuôi thì nhốt cả ngày, kh cho ăn uống gì.
- Họ kh cho học hành đến nơi đến chốn, vì sợ bỏ nhà theo đàn khác. kh được vào đại học. Ha, hóa ra chính là c chúa của gia tộc Phó quyền lực ở Diệp Thành, nhưng cuộc đời thật khốn khổ và bất hạnh.
Nói xong, Song Song ngẩng đầu Lâm Thi Vũ trong gương. Một nụ cười nham hiểm hiện lên trên môi cô.
- Bây giờ đoàn tụ với gia tộc Phó thì ích gì? Ai sẽ bù đắp cho tất cả những năm tháng đã qua? Nhưng… bất cứ ều gì muốn trong tương lai, nhất định sẽ khiến họ cho , kể cả…
Song Song chưa nói hết câu, nhưng Lâm Thi Vũ đã đoán được, kể cả… Phó Th Luân, kh?
Lâm Thi Vũ liếc Song Song. Cô đã xác định rằng cô gái này vấn đề về tâm lý do lớn lên trong một môi trường kh lành mạnh và đầy bạo lực.
Và lúc này, cô gái kia lại mỉm cười với cô, khiến cô dựng tóc gáy.
Lâm Thi Vũ tắt vòi nước. Cô l khăn gi lau khô tay.
- Cô nói xong chưa? Xin lỗi, nhưng kh hề quan tâm đến câu chuyện của cô. Nếu cô muốn tiếp tục kể chuyện buồn của , e rằng cô nhầm .
Nói xong, Lâm Thi Vũ quay định bỏ .
Đột nhiên, Song Song vươn tay ra và nắm l cánh tay mảnh mai của Lâm Thi Vũ.
- Chị dâu, cho phép chị kh? chưa cho phép chị , vậy chị lại tự ý bỏ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-547-muu-ke-cua-phu-nu.html.]
Song Song kéo Lâm Thi Vũ một cách hung hăng, khiến cô kh thể cử động.
Con ên này!
Lâm Thi Vũ cảm th như thể bị rắn độc cắn. Cô lập tức đẩy tay Song Song ra.
- Á! - Song Song hét lên một tiếng chói tai ngã xuống sàn.
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn và cửa phòng tắm mở ra. Bà Phó xuất hiện ở cửa.
- Song Song, con hét lên kh… À, Song Song, con bị vậy?
Th Song Song ngã xuống sàn, bà Phó vội vàng chạy vào và đỡ Song Song dậy với vẻ lo lắng.
Song Song chớp mắt, những giọt nước mắt lớn tuôn rơi trên má. Cô bà Phó với vẻ đáng thương.
- Mẹ, đừng hiểu lầm. Kh chị dâu đẩy con, con tự ngã.
“…”
Lâm Thi Vũ lập tức trợn mắt. Lực mà cô vừa dùng kh đủ để đẩy Song Song ngã xuống sàn. Song Song đã giả vờ tự ngã.
Bà Phó sững những giọt nước mắt kh ngừng của Song Song và lập tức cảm th muốn bảo vệ cô. Bà trách mắng Lâm Thi Vũ.
- Thi Vũ, con lại đẩy Song Song? Chúng ta thể nói chuyện t.ử tế mà. con lại hung hăng thế? Song Song, con bị thương ở chỗ nào kh? đau kh?
Bà Phó lo lắng kiểm tra vết thương trên Song Song.
Song Song ngẩng đầu Lâm Thi Vũ. Trên mặt cô ta nở một nụ cười chế nhạo và mãn nguyện.
Lâm Thi Vũ đang đứng khi Song Song ngã. Cô liếc Song Song từ trên cao. Đối mặt với những trò hề và vẻ mặt chế giễu của Song Song, Lâm Thi Vũ kh nỡ đầu hàng. Cô từ từ cong đôi môi đỏ mọng, giơ tay lên và mạnh mẽ véo vào cổ tay thon thả của trước mặt Song Song.
Làn da Lâm Thi Vũ mỏng m và trắng trẻo, lập tức đỏ ửng sau cú véo.
Song Song c.h.ế.t lặng.
Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Thi Vũ kh biểu lộ cảm xúc. Cô bà Phó.
- Mẹ, con xin lỗi vì đã gây ra chuyện này. Con sẽ kh ăn tối với mẹ nữa. Con xin phép bây giờ.
Bà Phó lập tức ngẩng đầu lên và kéo tay Lâm Thi Vũ.
- Thi Vũ, mẹ kh cố ý…
Hít.
Lâm Thi Vũ nhíu mày và rên lên vì đau.
Bà Phó lập tức th vết đỏ trên cổ tay Lâm Thi Vũ. Bà kêu lên kinh ngạc.
- Thi Vũ, chuyện gì đã xảy ra với con vậy? lại đỏ thế? Ai đã làm con bị thương?
Bà Phó đột nhiên ngừng nói. Chỉ Thi Vũ và Song Song trong phòng tắm.
Câu trả lời đã quá rõ ràng.
Bà Phó Song Song, vẫn đang nằm trên sàn, ngước mắt Lâm Thi Vũ.
Đôi mắt hình quả hạnh xinh xắn của Lâm Thi Vũ trong sáng và tinh khiết. Cô rụt tay lại khỏi tay bà Phó.
- Mẹ, cứ coi như con đã đẩy Song Song vào thế khó. lẽ con kh còn được chào đón ở đây nữa. Con đây.
Cô rời .
Trước khi , Lâm Thi Vũ liếc Song Song, một nụ cười lạnh lùng nhưng ềm tĩnh hiện lên trên đôi môi xinh xắn, toát lên vẻ khinh miệt. Chiếc váy duyên dáng của cô lướt qua thân hình vụng về của Song Song.
Suốt những năm qua, cô là một chính trực và nguyên tắc cao, nhưng ều đó kh nghĩa là cô kh biết gì. Cô đã chứng kiến nhiều mưu mô xảo quyệt từ phụ nữ.
Cô hát hay và chút năng khiếu diễn xuất. Nếu Song Song muốn đối đầu với cô, thì phụ nữ đó xem liệu đủ khả năng làm đối thủ của cô hay kh.
- Thi Vũ! - Bà Phó gọi với giọng buồn bã.
Lâm Thi Vũ kh quay đầu lại mà cứ tiếp tục bước . Lúc này, cánh cửa chính của biệt thự mở ra, một cơn gió lạnh ập vào. Một bóng cao ráo và ển trai xuất hiện trước mắt cô.
Phó Th Luân đã đến.
Chưa có bình luận nào cho chương này.