Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 606: Chúc Mừng, Mạt Nhi, Chúng Ta Đã Chia Tay!
Đường Mạt Nhi nh chóng phản ứng, chủ động tránh xa vị đạo diễn, nhưng đã quá muộn. kéo vạt áo ngủ của cô và nói.
- đẹp Đường, đừng tránh mặt nữa. Vì cô kh còn muốn làm phụ nữ của Chủ tịch Cố nữa, từ hôm nay trở cô chỉ cần theo . Chỉ cần cô trung thành với , hứa sẽ cho cô một cuộc sống xa hoa trong tương lai!
Đường Mạt Nhi cố gắng giật vạt áo ra khỏi tay .
- ên ! Tại lại cần hứa hẹn một cuộc sống xa hoa khi thể tự lo cho bản thân tốt?
“…”
Một giọng nói trầm vang lên bên tai cô.
- Mạt Nhi, em đã suy nghĩ kỹ chưa? Em sẽ thuộc về chứ, hả?
Đường Mạt Nhi quay đầu lại đàn đang ngồi trên ghế sofa. Đôi mắt Cố Mặc Hàn nheo lại, phả một ếu thuốc, ánh mắt sắc bén như chim ưng chằm chằm vào cô, chờ đợi câu trả lời.
ngồi đó, toát lên vẻ lạnh lùng nhưng kiêu ngạo. dường như sẵn sàng giao cô cho những tên đó nếu cô kh chịu nhượng bộ.
Cắn chặt môi dưới, cô quyết tâm trả lời.
- Cố Mặc Hàn, sẽ kh bao giờ đồng ý thuộc về . Cứ việc cho m tên đó đến hãm h.i.ế.p nếu thực sự khả năng làm vậy!
Mặt Cố Mặc Hàn tối sầm lại, toàn bộ thái độ của trở nên hung dữ.
Vị đạo diễn dường như kh thể kìm nén được nữa.
- đẹp Đường, vậy thì sẽ tự giúp . Mau lên, để hôn cô một cái.
Vị đạo diễn tiến lại gần, muốn đặt một nụ hôn lên cô.
Đường Mạt Nhi chớp chớp đôi mắt quyến rũ, chờ đợi câu trả lời. Cô cá cược rằng Cố Mặc Hàn sẽ kh cho phép đạo diễn làm những ều như vậy với .
Đó là một c bạc, kẻ nào liều lĩnh hơn sẽ tg.
Đạo diễn từ từ tiến lại gần mặt cô, chỉ còn một bước nữa là hôn cô…
Nhưng cô nghe th tiếng bước chân đều đều đang đến gần. Đó là Cố Mặc Hàn, bước tới và dập tắt ếu t.h.u.ố.c đang ngậm trong miệng. dập tắt ếu t.h.u.ố.c ngay trên mặt đạo diễn.
- Á! - Đạo diễn kêu lên, ôm mặt ngã xuống sàn trải thảm.
Đường Mạt Nhi mở mắt ra, Cố Mặc Hàn đang đứng ngay bên cạnh chiếc ghế dài cô vừa ngồi. cúi đầu cô, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười gượng gạo.
- Mạt Nhi, em tg .
Cô đã tg cược, thực sự kh thể chịu đựng được việc th đàn khác hôn cô.
Cô quả thật liều lĩnh.
Tầm của cô tối sầm lại. Cố Mặc Hàn đã cúi xuống, đưa tay ra đỡ cô dậy.
- Mạt Nhi, lúc đầu khi em nói em kh còn yêu nữa, kh tin. Nhưng giờ thì tin . Em kh còn tình cảm gì với nữa, chúc mừng nhé, từ giờ trở sẽ kh làm phiền em nữa.
Từ giờ trở sẽ kh làm phiền em nữa…
Đường Mạt Nhi được ôm trong vòng tay, cô thể cảm nhận được lồng n.g.ự.c rắn chắc của và thậm chí ngửi th mùi hương cơ thể nam tính, sảng khoái của . Nhưng cảm giác kh còn như trước nữa, sự ngọt ngào đã biến mất.
Mọi thứ giữa họ cuối cùng cũng đã kết thúc.
Đường Mạt Nhi khẽ chớp mắt.
- Cố, sống thật tốt. Cuộc sống chỉ tốt đẹp khi sống tốt.
Đường Mạt Nhi kh nói một lời, cũng kh ngăn bế cô trở lại phòng.
…
Trong phòng.
Cố Mặc Hàn đặt cô lên giường và khi Đường Mạt Nhi định cử động, một bàn tay to lớn đã ấn mạnh vào vai cô, giữ chặt cô lại.
Tim Đường Mạt Nhi đập thình thịch, cô nh chóng ngước mắt . quỳ một gối trên giường, chân còn lại đặt dưới đất. cô bằng ánh mắt say đắm, đôi mắt đỏ ngầu.
Họ từng là yêu của nhau và đàn này giống như một con ch.ó săn, sẽ kh thể kiềm chế được bản thân khi màn đêm bu xuống. cô từ đầu đến chân, ánh mắt phần trưởng thành nhưng cũng đầy nguy hiểm.
Đường Mạt Nhi hiểu quá rõ, chỉ cần một ánh , cô thể biết muốn gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-606-chuc-mung-mat-nhi-chung-ta-da-chia-tay.html.]
muốn thân mật với cô.
- Mạt Nhi, vì chúng ta đã chia tay , kh làm chuyện trước khi chia tay nhỉ? - Giọng khàn đặc khi nói vậy.
Chia tay… tình dục?
Giọng khàn đặc khi cố gắng thuyết phục cô đồng ý. nói như thể đó là ều tự nhiên, giọng ệu phần áp đặt.
Đường Mạt Nhi nh chóng từ chối.
- Kh, kh muốn!
Cố Mặc Hàn cúi về phía trước, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.
- Ưm… bu ra! - L mày cô nhíu lại khi cô vùng vẫy. vẫn cố gắng đưa lưỡi vào trong miệng cô, khám phá từng ngóc ngách.
Tay cô đặt trên n.g.ự.c , muốn đẩy ra bằng tất cả sức lực nhưng cơ thể kh nhúc nhích. Cơ bắp căng cứng và nóng bừng.
Vài ly rượu tình một đêm đã phát huy tác dụng và hành hạ suốt m tiếng đồng hồ qua.
Mặt Đường Mạt Nhi đỏ bừng, cô vươn tay ôm l n.g.ự.c .
Cố Mặc Hàn vùi đầu vào chiếc cổ th tú của cô, thì thầm vào tai cô.
- ta nói phụ nữ hay nói một đằng, nghĩ một nằng. Mạt Nhi, dù em nói kh muốn, nhưng cơ thể em còn thành thật hơn cả miệng lưỡi.
Đường Mạt Nhi ngẩng đầu chiếc đèn chùm phía trên. Khóe môi cô cong lên.
- Chủ tịch Cố, đã chế giễu sau khi đang cương cứng kh?
- Cái gì?
- Tại đàn được phép cương cứng khi th một phụ nữ xinh đẹp với thân hình cân đối, nhưng phụ nữ lại kh được phép phản ứng khi đối mặt với những đàn kh chỉ đẹp trai, giàu mà còn giỏi chuyện giường chiếu. Chủ tịch Cố, kh ai sánh kịp ở khoản đó.
Kh ai sánh kịp ở khoản đó…
Cố Mặc Hàn chống hai tay lên giường để giữ thăng bằng, khuôn mặt xinh đẹp bên dưới, nhướng mày.
- Mạt Nhi, em đang đối xử với như một trai bao vậy, kh?
Đường Mạt Nhi vòng tay ôm l cổ .
- Trước đây, khi làm vui vẻ, nghĩ là như thế nào?
Quả thật cô thẳng t.
Cố Mặc Hàn cô cãi lý, quả thật cô kh là dễ bị bắt nạt.
kh thể kh muốn hôn lên môi cô để cô im miệng.
Đường Mạt Nhi đẩy ra bằng tất cả sức lực .
- Chủ tịch Cố, bu ra, đừng đè xuống nữa. Đàn nghĩ đến chuyện quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c sau khi chia tay đều là rác rưởi, sẽ kh bao giờ mắc bẫy. Tại lại muốn ngủ với khi chúng ta kh còn quan hệ gì nữa? kh là bạn tình của , càng kh là c cụ để thỏa mãn d.ụ.c vọng!
Đường Mạt Nhi ngồi dậy, muốn xuống giường.
Nhưng ngay lập tức, cổ tay cô bị nắm chặt. Thân thể mảnh khảnh của cô ngã xuống giường, trước khi cô kịp phản kháng, đã cởi thắt lưng và trói tay cô vào khung giường.
Cô bị trói chặt, kh thể cử động được nữa. Đồng t.ử của Đường Mạt Nhi giãn ra vì kinh hãi, cô duỗi chân định đá .
- Cố Mặc Hàn, đang định làm gì? Lúc nãy còn nói sẽ kh làm phiền nữa mà? kh th xấu hổ khi vừa nãy lại tự mâu thuẫn với chính ?
Cố Mặc Hàn quỳ xuống bên cạnh cô, kéo khóa quần.
- Mạt Nhi, kh làm phiền em. sẽ kh động đến em, sẽ tự giúp …
…
Hai tiếng sau.
Cố Mặc Hàn vươn tay ra, cởi chiếc thắt lưng dùng để trói cổ tay Đường Mạt Nhi.
Bốp!
Đường Mạt Nhi giơ tay lên đ.á.n.h vào mặt . Tiếng bốp vang vọng khắp căn phòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.