Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 634: Khó Thoát Khỏi Xiềng Xích Tình Yêu (11)
phụ nữ trên giường khó nhọc cử động, cô vươn một tay với l con d.a.o trên tủ đầu giường.
Cô l khăn bịt miệng và cầm dao, rạch một vết sâu trên bụng.
Máu.
Toàn là máu.
Máu nh chóng nhuộm đỏ tấm ga trải giường trắng, bụng cô giờ một vết rạch sâu, dù trước đó nó mịn màng và kh hề một vết rạn da nào.
hầu gái vào phòng kiểm tra và hét lên.
- A!
hầu gái ngất xỉu vì quá sốc. Kh ai kinh nghiệm đối phó với một cảnh tượng kinh hoàng như vậy, Lâm Huyền Cơ đã với l con d.a.o và rạch bụng cô.
Cô ném con d.a.o dính m.á.u xuống sàn trải t.h.ả.m và l đứa bé ra.
Đó là một bé trai.
Da của đứa bé hồng hào và nhăn nheo, nhưng đứa bé kh khóc.
Đứa bé đã mở mắt, đôi mắt hình quả hạnh.
Đứa bé cô, kh khóc cũng kh cười, cô kh thể hiểu được chuyện gì đã xảy ra với nó. nó bị thiểu năng trí tuệ?
Cô đã bị ép uống t.h.u.ố.c phá t.h.a.i trong thời kỳ mang thai, con cô chắc c sẽ bị thiểu năng trí tuệ hoặc khuyết tật.
Mặt Lâm Huyền Cơ tái nhợt và đẫm mồ hôi, mồ hôi cứ chảy xuống, cô run rẩy vì đau đớn tột cùng. Cô đưa tay ra, vuốt ve khuôn mặt đứa bé.
- Con yêu, con kh… khóc?
Đứa bé nằm im lặng trong vòng tay mẹ, cô mà kh hề phát ra tiếng động.
Lâm Huyền Cơ ôm đứa bé trong vòng tay, giọng cô khàn đặc và run rẩy nói.
- Con yêu, con… kh nói được ? Mẹ xin lỗi, là lỗi của mẹ, mẹ đã sai với con…
Cô kh thể ngừng nói lời xin lỗi và cảm th tội lỗi với đứa bé. Dù yếu ớt nhưng cô vẫn tiếp tục cúi đầu, muốn quỳ lạy đứa con bé bỏng của .
Nước mắt kh ngừng rơi.
- Con yêu, mẹ xin lỗi. Tất cả là lỗi của mẹ. Mẹ đã sai với con, con vô tội, mẹ xin lỗi…
cô nghe th tiếng bước chân, đứa con của cô đã bị đưa .
Hai tay cô trống kh và cô ngẩng đầu đàn bên cạnh giường. Bác sĩ và hầu gái đã đến. hầu gái nh chóng kéo rèm ra và ánh nắng mặt trời chiếu xuống khuôn mặt ển trai của đàn .
Bế đứa bé trong vòng tay, đàn cúi đầu nó. ta vuốt ve khuôn mặt đứa bé bằng những ngón tay chai sạn của .
- Các đang làm gì vậy? Trả lại con , trả lại nó cho ! - Cô kích động và muốn trèo xuống khỏi giường.
Nhưng một y tá đã giữ cô lại và bác sĩ bắt đầu băng bó vết thương trên bụng cô. ta sẽ kh bao giờ để cô c.h.ế.t, ta quyết tâm tiếp tục hành hạ cô.
đàn liền giao đứa bé cho quản gia Diệp.
- Đưa nó ra đường, số phận nó sống hay c.h.ế.t là do ý trời.
- Hiểu . - Quản gia Diệp bế đứa bé trên tay quay lưng bỏ .
Con của cô đã bị mang .
Con của cô đã biến mất.
- Trả lại con ! Trả lại con cho !
Mắt cô đỏ hoe, cô lên cơn cuồng loạn ngay trên giường, cô muốn đứng dậy nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Toàn thân cô tê liệt vì cơn đau dữ dội, cô thậm chí kh thể nhấc nổi một ngón tay dù đã dồn hết sức lực.
Y tá giữ cô nằm xuống và bác sĩ tiêm cho cô một mũi t.h.u.ố.c cầm m.á.u và gây mê.
Mắt cô tối sầm lại và cô ngất xỉu.
Trước khi cô ngất , ta bước đến bên cạnh cô và cười nhếch mép.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-634-kho-thoat-khoi-xieng-xich-tinh-yeu-11.html.]
- Huyền Cơ, đây là hậu quả của việc em kh ngoan ngoãn. Em kh còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận hình phạt của .
Đôi mắt đẹp đẽ của cô khẽ nhắm lại và cô bất tỉnh.
Nhưng hai dòng nước mắt vẫn lăn dài trên má cô.
Đó là nỗi đau lớn nhất mà ta thể chịu đựng.
Đứa bé kh thể nói, nó đã trở thành nỗi đau kh thể nào quên trong trái tim Lâm Huyền Cơ. Đó là một cơn ác mộng mà Lâm Huyền Cơ kh thể tỉnh dậy, cô chìm đắm trong thế giới hối hận của riêng , tự hành hạ bản thân bằng nỗi đau đớn triền miên để trừng phạt chính .
Tích tắc.
Sư phụ Miêu Cổ đóng đồng hồ bỏ túi lại và mọi thoát khỏi thế giới mộng tưởng của Lâm Huyền Cơ.
…
Mặt Đường Mạt Nhi tái mét, cô đã tận mắt chứng kiến mẹ dùng d.a.o rạch một vết mổ sâu trên bụng để sinh con. Mồ hôi túa ra, trán cô đỏ ửng, chân cô run rẩy và cô lùi lại vài bước. Lạnh, cô lạnh ng.
Một cánh tay vạm vỡ vòng qu eo thon của cô, ai đó đã đỡ cô từ phía sau.
Đường Mạt Nhi quay lại và nhận ra đó là Cố Mặc Hàn.
Ánh mắt hướng về phía cô, cảm th thương hại cô.
cô bằng ánh mắt dịu dàng, thân thể họ chỉ cách nhau một lớp quần áo mỏng. Như vậy, chia sẻ hơi ấm cơ thể với cô.
Đường Mạt Nhi cảm th tim đập thình thịch, cô nh chóng quay đầu lại và tránh vào mắt .
Mắt Quân Mặc Thành đã đỏ hoe, tung một cú đ.ấ.m về phía Lục Cẩn Văn, nhắm thẳng vào mặt ta.
Lục Cẩn Văn kh tránh được, bị đ.ấ.m vào bên mặt, khóe môi chảy máu.
Quân Mặc Thành túm l cổ áo Lục Cẩn Văn.
- Lục Cẩn Văn, là quỷ! kh gọi bác sĩ cho Huyền Cơ khi cô sinh nở, còn ép cô tự rạch bụng ! Nếu đây được coi là tình yêu, thì mà yêu chắc hẳn đã bị nguyền rủa trong kiếp trước!
Kh ai biết được đau đến mức nào.
Lục Cẩn Văn vẫn kh biểu lộ cảm xúc, đưa tay dùng mu bàn tay lau m.á.u ở khóe miệng. Ông nói tiếp.
- Cô ta m.a.n.g t.h.a.i con của , tại gọi bác sĩ cho cô ta?
Lời nói của lạnh lùng và vô cảm.
- ! - Quân Mặc Thành muốn nói ều gì đó nhưng nhíu mày và kìm nén lại.
Huyền Cơ đã chịu đựng tất cả nỗi đau và chọn cách kh nhắc đến nó, kh thể tùy tiện tiết lộ như vậy. Và càng kh thể vì kh tư cách để nói về chuyện đó.
Đó là hình phạt lớn nhất dành cho một kẻ độc ác như Lục Cẩn Văn, nếu kh nói cho ta biết sự thật.
Lục Cẩn Văn sống trong hận thù khi kh biết sự thật đằng sau đó. Nếu một ngày nào đó ta biết được sự thật, nỗi đau khổ mà ta chịu đựng sẽ kh thể tưởng tượng nổi. Ông ta sẽ gánh chịu nghiệp chướng!
Nhưng còn đứa trẻ đó thì ? Nó vô tội.
Mối quan hệ của thế hệ trước đã tan vỡ, cả hai đều kh muốn nhượng bộ và trả giá đắt cho ều đó.
Nhiều năm đã trôi qua, nói về quá khứ kh còn ý nghĩa gì nữa.
- Ông Lục, em trai đâu? Nó thực sự đã c.h.ế.t ? - Đường Mạt Nhi đột nhiên hỏi.
Quân Mặc Thành túm l cổ áo Lục Cẩn Văn mạnh hơn nữa.
- Đứa trẻ đâu, con trai của Huyền Cơ đâu? bỏ nó ở đâu?
Cố Mặc Hàn liền nói.
- Lâm Huyền Cơ chỉ tỉnh lại nếu chúng ta tìm th đứa trẻ đó. Chú Cẩn, chú cũng mong Lâm Huyền Cơ tỉnh lại kh?
Đứa trẻ đó.
Mọi đều hỏi về đứa trẻ đó.
Lục Cẩn Văn thẳng vào mắt Quân Mặc Thành và nói rõ từng lời.
- Kh còn hy vọng hão huyền nào nữa. Đứa trẻ đó đã... c.h.ế.t .
Chưa có bình luận nào cho chương này.