Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 637: Khó Thoát Khỏi Xiềng Xích Tình Yêu (14)
Vị kim loại thoang thoảng của m.á.u dường như bùng lên trong miệng cả hai .
- Em yêu, nếu em muốn gặp thằng khốn đó thì cũng được thôi, nhưng em biết muốn gì mà…
Nói xong, bàn tay to lớn của vén chiếc váy đỏ của bà lên.
- Từ khi em sinh ra thằng khốn đó, em kh cho chạm vào em nữa. Mỗi khi chạm vào em, em lại nổi ên. Bác sĩ nói em bị rối loạn tâm thần, nếu ép buộc em lần nữa, chắc c em sẽ phát ên. Sau đó, em thực sự trở nên hơi mất trí. Thực ra, cảm th sẽ tốt nếu em lại phát ên, để lẽ chúng ta thể quay lại những ngày hạnh phúc đó, nhưng…
Cơ thể bà bắt đầu suy yếu.
Dưới sự giám sát của , mỗi ngày, bà ăn một bát cơm đầy nhưng lại nôn hết ra ngay lập tức.
lần bà đứng trên ban c và nhảy xuống trong trạng thái hoang mang. Ông đã kéo bà dậy và khóa cửa ban c lại để bà kh thể tắm nắng nữa.
Mỗi ngày trôi qua, bà càng gầy . Ngay cả đôi mắt sáng ngời của bà cũng mất vẻ lấp lánh…
Chính lúc đó mới thực sự hiểu thế nào là ên.
Lâm Huyền Cơ đang phát ên.
Ông vô cùng tức giận. Làm tình với tệ đến mức bà liên tục đẩy ra xa ?
Ông tức giận đến nỗi kh quay trở lại căn nhà nhỏ đó suốt nửa năm.
Nửa năm sau, vào một ngày nọ, bác sĩ gửi đến báo cáo y tế. Cơ thể bà đang hồi phục tốt, quá trình hồi phục khả quan.
Trong phòng camera giám sát, thậm chí cả trong phòng tắm. Đêm đó, lén bật camera. Bà vừa tắm xong và đang đứng bên bồn rửa mặt, dùng khăn lau những giọt nước trên làn da mỏng m của .
Tất cả ham muốn t.ì.n.h d.ụ.c của trỗi dậy trong khoảnh khắc đó.
Ông đã nhờ bác sĩ kê đơn t.h.u.ố.c Đ y trộn vào thức ăn của bà. Khi màn đêm bu xuống, đặt phụ nữ đang ngây ngất lên giường. Mặt bà đỏ bừng, và tác dụng gây mê của t.h.u.ố.c khiến bà choáng váng. Bà kh thể phân biệt được đó là thực hay chỉ là một giấc mơ.
Ông đẩy cửa bước vào, kéo cà vạt qu cổ và nằm lên giường. Ông hôn bà một cách mãnh liệt. Ham muốn cuồng nhiệt dâng trào trong huyết quản khiến kh thể kìm nén được những d.ụ.c vọng bị dồn nén.
Đó là một đêm của sự vướng mắc.
Bà nhận thức được ều đó. Bà là một tinh ý và bà thể cảm nhận một cách nhạy bén những thay đổi trong cơ thể khi bị xâm chiếm. Bà bắt đầu cảnh giác.
Ông kh cần lén lút nữa vì bà đã biết. Ông đè bà xuống giường và đổ thẳng t.h.u.ố.c vào miệng bà.
Khi bà trừng mắt với vẻ căm hận và thở hổn hển dưới với khuôn mặt đỏ bừng, thích thú khi th khuôn mặt đau khổ của bà. Ông sẽ kh để bà vui vẻ trong khi bản thân đang đau khổ.
Nhưng biết rằng ều đó vẫn chưa đủ. Khi sự hưng phấn lắng xuống, tất cả những gì còn lại chỉ là bóng tối vô tận và sự hoang tàn.
- Em yêu, sẽ đưa em gặp tên khốn đó. Để đưa em nhé? Đêm qua kh nỡ chạm vào em.
Lâm Huyền Cơ kh phản ứng gì ngoài một cái giật nhẹ ở ngón tay.
Lục Cẩn Văn nhíu mày đẹp trai và hôn bà từ môi đến mái tóc mềm mượt. Ông lẩm bẩm một , như thể đang nói chuyện với bà hoặc đang tự nói với chính .
- Em nghĩ em thể khiến bất lực ? Thật đáng tiếc. bất lực trước mặt những phụ nữ khác, nhưng khi th em, lại bị kích thích.
Ông đã cho bà uống t.h.u.ố.c vài lần. Đêm đó, sau khi thân mật tưởng chừng như vô tận, chỉ ngủ vào khoảng nửa đêm. Ông ôm bà vào lòng và nh chóng chìm vào giấc ngủ.
Nhưng đột nhiên tỉnh dậy ngay sau đó.
Sau nhiều năm tháng sóng gió trong thế giới do nghiệp, đã hứng chịu biết bao máu, và nhiều kẻ thù muốn hãm hại . Ông vô cùng cảnh giác và sắc sảo, như thể khả năng dự đoán và cảm nhận nguy hiểm là một bản năng bẩm sinh.
Ông cảm nhận được một luồng sát khí dữ dội, và mở mắt.
Ông mở đôi mắt sâu thẳm hình quả hạnh. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, bà đứng trước giường, mặc một chiếc váy đỏ. Trong tay bà cầm một con d.a.o sắc bén.
Bà giơ tay lên, và con d.a.o sắc bén đ.â.m thẳng vào hạ bộ của .
Ông nắm l cổ tay mảnh mai của bà, nhưng con d.a.o sắc bén đã đ.â.m vào một chút, m.á.u đỏ nh chóng lan ra ga trải giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-637-kho-thoat-khoi-xieng-xich-tinh-yeu-14.html.]
Ông th đang chảy m.á.u dưới lớp áo và vẻ mặt vô cùng kinh hãi. Ông ném bà xuống thảm.
Con d.a.o dính m.á.u rơi xuống tấm t.h.ả.m l dê.
Bà ngã xuống thảm, nhưng đôi mắt sáng ngời vẫn , nụ cười nở trên đôi môi đỏ mọng.
- Lục Cẩn Văn, đã khiến bất lực . Giá mà một cái kéo, thể cắt bỏ cái thứ bẩn thỉu đó của !
Ông bước xuống giường, vẻ mặt hung ác như vua địa ngục. Ông nắm l mặt bà và cười lạnh lùng.
- Nếu em làm bất lực, vẫn còn hàng vạn cách để vui vẻ với em. Còn nếu kh bất lực, thì lần sau em chỉ thể dùng miệng c.ắ.n nó và làm bất lực thôi!
- Đồ biến thái!
Ngay lúc đó, cánh cửa bị đẩy mở. Bác sĩ đã đến để chữa trị cho .
Bác sĩ kh chắc bị bất lực hay kh. Đây là ều chỉ trong cuộc mới biết rõ nhất.
Dĩ nhiên là biết. Ông kh bất lực.
Ông hoàn toàn khỏe mạnh.
- Em yêu, giờ muốn em. sẽ chiều chuộng em hết mực. Suốt bao năm qua, chưa từng phụ nữ nào khác… luôn nghĩ về em…
Suốt bao năm qua, chưa từng phụ nữ nào khác.
luôn nghĩ về em.
Hai câu nói đó được thốt ra bằng giọng gần như khàn đặc, tạo cho ta ảo giác rằng đang say đắm và yêu thương.
Ông lăn , đè Lâm Huyền Cơ xuống dưới, giật mạnh chiếc thắt lưng da trên eo săn chắc của …
…
Cánh cửa chính của bàn thờ được đẩy mở và một hàng bước vào.
Quản gia Diệp kêu lên.
- Ông Quân, đại tiểu thư, hai lại ở đây? Hai kh được phép ở đây.
- Quản gia Diệp, bàn thờ là nơi linh thiêng của bộ tộc Miêu. Nếu chúng kh được phép vào đây, vậy thì làm các lại vào được đây? Tại các lại ở đây? Lục Cẩn Văn đâu? - Quân Mặc Thành gay gắt hỏi.
Quản gia Diệp biết rằng kh thể giữ vững lập trường, nên gọi.
- Thưa .
Đôi mắt hình quả hạnh nhân hiền lành của Quân Mặc Thành quét qua chiếc quan tài pha lê vừa được hạ xuống. Ánh mắt lập tức trở nên sắc bén và bước tới.
Những gì th trong chiếc quan tài pha lê khiến gần như mù quáng vì tức giận.
- Lục Cẩn Văn, đồ súc vật! - Quân Mặc Thành túm l cổ áo Lục Cẩn Văn và lập tức đẩy ta ra ngoài.
Trên khuôn mặt ển trai, góc cạnh của Lục Cẩn Văn kh hề dấu hiệu hoảng sợ hay xấu hổ. Ông lịch lãm thắt dây lưng và mỉm cười với Quân Mặc Thành.
- Quân nhị thiếu gia, đang tức giận chuyện gì vậy? gì khó hiểu khi ngủ với Lâm Huyền Cơ ? là của cô , và đã ngủ với cô vô số lần. Dấu vết của đầy trên cơ thể cô .
Đường Mạt Nhi nh chóng bước tới và xuống chiếc quan tài pha lê.
Lâm Huyền Cơ vẫn nằm trong quan tài pha lê, nhưng váy của bà đã bị cởi ra, để lộ làn da trắng mịn. Tóc bà rối bù và khóe môi nứt nẻ. Rõ ràng là bà đã bị một đàn xâm hại.
Nhưng bên trong bà hoàn toàn bình thường. Lục Cẩn Văn đã kh cơ hội cướp đoạt bà.
Mẹ…
Đường Mạt Nhi nh chóng chỉnh lại chiếc váy đỏ của Lâm Huyền Cơ. Cô liếc Quân Mặc Thành lắc đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.