Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 661: Hãy Nói Về Tình Yêu (20)
An An từ từ mở mắt.
Khi chỉ th một căn phòng nhỏ, cô mất vài giây mới nhận ra đang ở trong phòng và nằm trên giường.
- An An, em tỉnh ? - Một giọng nói quyến rũ vang lên bên tai cô.
An An sang bên cạnh, đó là Đường Mạt Nhi.
- Chị dâu, em ngủ bao lâu ?
- Bây giờ là buổi chiều
Cái gì?!
Cô ngủ từ sáng sớm đến tận chiều ?
Lục Yến!
Đ trùng hạ thảo đâu ?
An An tìm ví, nhưng kh th. Cô đã thay quần áo xong.
Ví của cô đâu ?
An An ngồi dậy và hỏi một cách hoảng loạn.
- Chị dâu, ví của em đâu?
- An An, đây này. - Đường Mạt Nhi đưa ví cho An An.
An An mở túi ra và thở phào nhẹ nhõm khi th cây đ trùng hạ thảo nằm an toàn trong đó. May quá, cô kh làm mất nó.
- An An, em bị thương khắp chỉ để tìm loại thảo d.ư.ợ.c này ? - Đường Mạt Nhi hỏi.
An An đã ngất xỉu bên ngoài cửa phòng và được Đường Mạt Nhi phát hiện. Trên cô nhiều vết thương, tất cả đều do gai nhọn gây ra. May mắn thay, tất cả đều là vết thương ngoài da và Đường Mạt Nhi đã băng bó cho cô.
An An vén chăn lên và xuống giường.
- Lục Yến, loại thảo d.ư.ợ.c này thể cứu sống Lục Yến. Em cần tìm ngay lập tức.
- An An. - Đường Mạt Nhi lập tức nắm l tay An An, bàn tay lạnh như băng.
An An dừng lại một lát, cô quay đầu lại Đường Mạt Nhi, chỉ nhận th vẻ mặt của Đường Mạt Nhi nghiêm nghị.
Tim cô đập thình thịch, cô ngất xỉu kh rõ lý do và đó là dấu hiệu báo trước.
- An An, bệnh bạch cầu của em tái phát .
An An sững một lúc, nhưng nh chóng l lại bình tĩnh và mỉm cười.
- Chị dâu, em biết mà. Thuốc dạo này kh còn tác dụng nữa. Em hay bị chóng mặt và em biết là do bệnh bạch cầu của em tái phát .
- Chị dâu, đừng buồn quá. Em sinh ra đã bị bệnh bạch cầu , em đã th mãn nguyện khi được sống tốt đến giờ này. Dù thì em cũng đã 18 tuổi .
Mắt Đường Mạt Nhi đỏ hoe, cô nh chóng chạy đến ôm l thân thể yếu ớt của An An.
- Tại ? Tại lại xảy ra vào lúc này?
Bệnh của An An tái phát đúng lúc kh ngờ. Đường Mạt Nhi đã mang thai.
Cô thể dùng m.á.u cuống rốn để cứu sống An An sau khi em bé chào đời.
Cô đã m.a.n.g t.h.a.i được ba tháng , chỉ cần thêm bảy tháng nữa thôi.
Nhưng tại ?
An An đã sống sót qua 18 năm chống chọi với bệnh bạch cầu, tại cô lại kh được cho thêm bảy tháng đó?
An An vươn tay vỗ nhẹ lưng Đường Mạt Nhi, an ủi cô.
- Chị dâu, đừng buồn vì em. Em kh hề sợ hãi chút nào, bởi vì… em đã chuẩn bị tinh thần từ lâu .
Cô đã chuẩn bị tinh thần… để đối mặt với cái c.h.ế.t.
- An An, đừng nói linh tinh nữa, sẽ kh chuyện gì xảy ra với em đâu! - Đường Mạt Nhi nói với vẻ chắc c.
Cốc cốc.
Cửa được đẩy mở và xuất hiện bên cạnh. Đó là Cố Mặc Hàn.
Đường Mạt Nhi nh chóng bu An An ra và lau nước mắt trên mặt cô.
Cố Mặc Hàn bước vào phòng, liếc Đường Mạt Nhi trước khi ánh mắt chuyển sang An An.
- An An, tình trạng của em ngày càng xấu và t.h.u.ố.c em đang uống kh đủ để kiểm soát bệnh bạch cầu. Nhưng đừng lo lắng, đã sắp xếp cho em ều trị tại bệnh viện , em chỉ cần ở lại đó để hóa trị. Hãy cố gắng chịu đựng trong bảy tháng, khi hết thời hạn, chúng ta sẽ cách cứu em bằng m.á.u dây rốn.
An An liếc Cố Mặc Hàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-661-hay-noi-ve-tinh-yeu-20.html.]
- ơi, nếu c ghép tế bào gốc kh thành c thì ?
Cắn môi, Cố Mặc Hàn An An với ánh mắt nghiêm nghị.
- An An, em đang muốn nói gì?
An An cụp mi mắt và lắc đầu.
- Em kh muốn nói gì cả.
Cố Mặc Hàn nhíu mày.
- Chúng ta sẽ quay lại trong vài ngày nữa sau khi giải quyết xong chuyện này.
- Ồ. - An An đáp. Cô nắm chặt túi xách và nói.
- Vậy em làm việc vặt trước đã.
Việc duy nhất của cô là gặp Lục Yến.
…
An An đã rời và Cố Mặc Hàn liếc Đường Mạt Nhi. đưa tay lên và vuốt ve khuôn mặt cô.
- Mạt Nhi.
Những ngón tay chai sạn của lướt trên làn da mềm mại của cô và Đường Mạt Nhi cảm th da gà nổi lên ngay lập tức. Cô nh chóng lùi lại hai bước, tránh khỏi cái chạm của .
Tay Cố Mặc Hàn lơ lửng giữa kh trung, kể từ lần trước khi chứng đa nhân cách chiếm l , Đường Mạt Nhi đã bắt đầu tránh mặt .
rụt tay lại, nói bằng giọng trầm ấm và cuốn hút.
- Mạt Nhi, m ngày tới sẽ nhiều chuyện xảy ra. Em đừng chạy lung tung, nhớ ngoan ngoãn ở trong phòng, hiểu chưa?
Đường Mạt Nhi đặt tay lên bụng và gật đầu.
- Vâng ạ.
cô duỗi chân và bước .
Cứ thế, cô rời .
Cố Mặc Hàn đứng im tại chỗ, cô và kh hề rời mắt ngay cả khi cô đã khuất.
…
Chứng nghiện ma túy của Lục Yến lại tái phát khi An An rời tối qua và lại xảy ra đúng lúc An An đến thăm hôm nay.
Tình trạng của Lục Yến ngày càng tệ hơn. Toàn bộ khuôn mặt tái nhợt và mồ hôi chảy ròng ròng, tr chẳng ổn chút nào.
- Lý, đã tìm th đ trùng hạ thảo chưa? - An Hy hỏi.
Lý Tư lắc đầu.
- đã hỏi d.ư.ợ.c sĩ Đ y, bà nói rằng nó cực kỳ hiếm và chỉ tìm th ở vùng núi sâu. đã treo thưởng cho nhiều vào sâu trong núi tìm kiếm nhưng vẫn chưa tin tức gì. lẽ họ chưa tìm th.
Mặt An Hy tối sầm lại.
- Vậy thì chúng ta tìm phương án khác thôi.
An Hy đến mở cửa và th một dáng mảnh mai đứng bên ngoài. Đó là An An.
Cô đang làm gì ở đây?
- Cô An An, cô lại đến đây nữa? Làm ơn đừng đến nữa được kh. A Yến đã trong tình trạng như vậy , cô vẫn còn đến tìm ? Cô kh thể moi được gì từ nữa . - An Hy cau mày nói với An An.
Lý Tư cũng bước tới và thẳng vào mắt An An nói.
- Cô An An, hôm qua đã nói rõ mà? Cô làm ơn đừng làm phiền chúng nữa được kh? Nếu cô thực sự quan tâm đến Yến Tử, cô kh nên làm phiền , nhất là bây giờ.
Cả hai đều là bạn thân nhất của Lục Yến và cả hai đều chặn cô lại ở cửa. An An kh thể vào trong.
An An qua vai họ, họ lại trói Lục Yến vào ghế để ngăn tự làm hại .
- Hai nên ra ngoài. - An An nói.
Mặt Lý Tư và An Hy tối sầm lại. An An này lại bảo họ ra ngoài ?
- Cô An An, cô thật phiền phức.
Phiền phức?
Kệ .
Dù hai bạn thân nhất của kh ưa cô cũng kh thành vấn đề.
An An nắm c.h.ặ.t t.a.y và giơ khối đ trùng hạ thảo ra, nở một nụ cười mỉa mai đe dọa họ.
- Nếu các vẫn muốn cứu mạng Lục Yến, hãy rời ngay. Cả hai đều rời .
Chưa có bình luận nào cho chương này.