Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 687: Đếm Ngược Của Yến Và An (1)
Nước mắt trào dâng trong mắt Đường Mạt Nhi, cô c.ắ.n chặt môi dưới cố gắng kìm nén. Họ mạnh mẽ và dũng cảm vượt qua những thời khắc khó khăn này.
Sau khi bình tĩnh lại, Đường Mạt Nhi giơ tay gõ cửa.
- An An, là chị đây.
Một giọng nói dịu dàng đáp lại.
- Chị dâu, vào .
Đường Mạt Nhi bước vào phòng bệnh.
- An An, chị mang cho em một ít c gà chị nấu, ăn khi còn nóng nhé.
An An trở lại giường và nói.
- Chị dâu, cứ để đó. Em sẽ ăn khi nào đói.
M tháng nay An An ngoan ngoãn, nghe lời bác sĩ và uống thuốc, tiêm đúng giờ, dù sau khi ăn cô vẫn luôn nôn hết ra.
- Chị dâu ơi. - An An nắm l tay Đường Mạt Nhi.
- Chị cho em nghe em bé kêu được kh ạ?
- Tất nhiên .
An An cúi xuống, nghiêng sát bụng bầu của Đường Mạt Nhi và áp tai vào đó. Em bé khẽ cử động.
- Ôi chị dâu ơi, em bé đang chào em kìa. - Mắt An An long l và cô mỉm cười rạng rỡ. Cô thực sự hạnh phúc.
Đường Mạt Nhi nhẹ nhàng vỗ đầu An An, cô gật đầu đồng ý.
- Ừm, em bé yêu em và đang mong sớm được gặp em!
Mắt An An nheo lại thành một nụ cười ngọt ngào.
- Em sẽ đợi em bé chào đời!
An An ôm Đường Mạt Nhi thật chặt và nhắm mắt lại. Cơ thể chị dâu cô thơm tho, mềm mại và ấm áp. Cô mùi như một mẹ, và An An thích.
Mắt Đường Mạt Nhi lại đỏ hoe và ngấn lệ, cô kh kìm được mà ôm chầm l An An.
- An An, em muốn gặp… chủ Yến kh?
L mi An An khẽ rung, cô sững lại vài giây trước khi vùi mặt vào bụng bầu của Đường Mạt Nhi. Nước mắt lăn dài trên má.
Họ đã kh gặp nhau lâu .
Hoặc lẽ, họ sẽ kh bao giờ thể gặp lại nhau nữa.
Cô đang héo mòn dần trong bệnh viện, cô biết thời gian của sắp hết. Cô càng ngày càng khó ngủ vào ban đêm, cô kh dám. Cô cố gắng mở to mắt, chờ đợi ánh sáng ban ngày. Nỗi cô đơn và cảm giác nhớ nhung đã xâm chiếm cô, nhưng cô kh thể làm gì được, cô cảm th thật bất lực.
…
Đường Mạt Nhi bước ra khỏi phòng bệnh, cô gục xuống ghế dài và l tay che miệng. Thật đau lòng khi chứng kiến An An trong tình trạng như vậy.
cô nghe th tiếng bước chân nặng nề, đến.
Đường Mạt Nhi ngước mắt , đó là Cố Mặc Hàn. vẫn mặc bộ đồ quen thuộc, áo sơ mi trắng với quần tây đen. Vài bác sĩ theo sau .
Đường Mạt Nhi sụt sịt, nh chóng lau những giọt nước mắt trên mặt.
Cố Mặc Hàn dặn dò vài ều và các bác sĩ quay rời .
Dọc hành lang, chỉ cô mà kh nói một lời. Cô đã m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng và bụng bầu đã lớn, dù tay chân vẫn gầy gò. Làn da cô vẫn mịn màng và mềm mại, nhận th những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô. Cô chỉ bằng đôi mắt long l, trái tim đập thình thịch.
Vừa duỗi chân, vừa bước đến và đưa tay lau những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô bằng những ngón tay chai sạn.
- em lại khóc?
Cô đang m.a.n.g t.h.a.i con của mà vẫn ở bên cạnh ngay cả trong những lúc khó khăn nhất của An An. Giọng Cố Mặc Hàn khàn khàn và phần dịu dàng, kh thể che giấu tình cảm của dành cho cô.
Đường Mạt Nhi quay mặt , từ chối cái chạm của .
Tay lơ lửng giữa kh trung. Kể từ khi họ trở về từ Miêu Giang, mối quan hệ của họ chỉ ngày càng tệ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-687-dem-nguoc-cua-yen-va-an-1.html.]
- thăm An An một chút. - quay bước vào phòng bệnh.
Nhưng một giọng nói nhẹ nhàng nhưng quyến rũ vang lên từ phía sau.
- … thể cho phép An An gặp Lục Yến được kh?
Cố Mặc Hàn dừng bước, quay lại Đường Mạt Nhi.
Đường Mạt Nhi với đôi mắt ngấn lệ.
- An An nhớ Lục Yến lắm.
Cố Mặc Hàn mím môi.
- Với tình trạng hiện tại của An An, cô kh đủ sức khỏe để xuất viện. Hơn nữa, Lục Yến vẫn đang bị giam giữ…
- Vâng, biết An An hiện chưa đủ sức khỏe để xuất viện. Tuy nhiên, tình trạng của An An đã khá hơn chưa? Chưa.
Đường Mạt Nhi nức nở và tiếp tục.
- An An chỉ thể chịu đựng được đến giờ này là vì cô nhận th những nỗ lực của chúng ta. Cô đã ngoan ngoãn, nhưng nhận ra rằng cô cũng vô cùng cô đơn kh? Cô kh muốn tất cả những ều này. Các bác sĩ đã dặn chúng ta chuẩn bị cho ều tồi tệ nhất. lẽ, lần tới nếu các bác sĩ kh thể cứu sống cô , cô sẽ ra . thật sự bất c với An An, và cả Lục Yến nữa.
cô vươn tay ra, kéo tay áo .
- Cố Mặc Hàn, làm ơn.
Cô van xin .
Nước mắt làm ướt mi cô, đôi mắt run rẩy, tr cô thật đáng thương khi đôi vai run lên.
Cố Mặc Hàn cảm th tim đau nhói. bước hai bước, kéo cô vào lòng và đặt một nụ hôn lên tóc cô.
- Mạt Nhi, đừng khóc. Em làm tim đau nhói khi em khóc… hứa sẽ lắng nghe bất cứ kế hoạch nào em nghĩ ra…
…
Trong chiếc Rolls-Royce Phantom.
An An đặt chiếc gương trên tay xuống.
- Chị dâu, em đã đ.á.n.h má hồng , em xinh kh?
Mặt cô tái nhợt và cô kh muốn Lục Yến th trong tình trạng này. Cô đ.á.n.h má hồng để khuôn mặt chút sắc hồng.
Cô sắp gặp Lục Yến.
Đường Mạt Nhi nắm l bàn tay lạnh giá của An An.
- An An, em xinh đẹp.
Mắt An An lấp lánh, cô mỉm cười ngọt ngào và ngước mắt đàn ngồi ở ghế lái.
- Cảm ơn .
Cố Mặc Hàn đang lái xe và nắm chặt vô lăng. Tay áo được xắn lên và chiếc đồng hồ sang trọng trên cổ tay lộ ra. hai phụ nữ ở ghế sau qua gương chiếu hậu mà kh nói một lời.
…
Trong tù.
An An kiên nhẫn chờ đợi. Bỗng nhiên, cô nghe th tiếng bước chân đều đều. Lục Yến đã đến.
Tim An An đập thình thịch, cô nh chóng đàn qua tấm kính.
Lục Yến mặc áo ba lỗ đen với quần dài. Bốn tháng trôi qua và dường như đã trở nên vạm vỡ hơn. Cơ bắp trên khắp cơ thể được êu khắc và định hình, cánh tay, vai, eo đều săn chắc. cực kỳ nam tính.
kh thay đổi nhiều, chỉ râu mọc dài hơn và cô chằm chằm với ánh mắt sắc bén.
Ánh mắt họ chạm nhau và nước mắt lập tức trào ra trong mắt An An. Cô đã kh gặp lâu , cô thực sự nhớ .
Lục Yến nghiêng về phía trước và cô thể quan sát kỹ hơn những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt . Mặc dù kh cạo râu, nhưng vẫn lịch lãm.
Cô với tay l ện thoại và bắt đầu mỉm cười với , dù mắt cô đã ngấn lệ.
- Lục Yến, khỏe kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.