Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 710: Bố Ơi, Mẹ Có Đẹp Không?
đã 33 tuổi, ba năm qua đã giúp ổn định cuộc sống, trưởng thành hơn và bớt bốc đồng hơn. Địa vị và sự giàu càng làm tăng thêm sức hút của , Cố Mặc Hàn đã đáp ứng mọi ều kiện mà một phụ nữ thể mong muốn ở một đàn .
Ba năm qua, nhiều phụ nữ đã tự nguyện đến với .
Những cô hầu gái trẻ tuổi thầm đỏ mặt khi th nhấc chân đá tung cửa, tr cực kỳ nam tính và quyến rũ khi làm ều đó. Mặc dù hành động của khiến họ sợ hãi, nhưng trái tim họ đập loạn nhịp vì họ kh thể kh bị thu hút bởi hơn.
Ầm!
Cố Mặc Hàn đá cửa lần thứ hai và cánh cửa phòng bật tung.
dùng một tay đẩy cửa và bước vào. bé Lùn nằm trên giường, cuộn tròn trong chăn, cả đầu vùi vào trong.
- Cố Dạ Trầm, da con ngứa muốn bị đ.á.n.h à?
Cố Mặc Hàn quỳ xuống giường và nh chóng vén chăn lên. Sau đó, túm l cổ áo sau của bé và nhấc bổng lên.
đã dùng hết kiên nhẫn của trong ngày hôm nay. Ba năm nuôi nấng bé này, biết bao việc làm.
Nhưng hôm nay lại gặp phụ nữ đó, khuôn mặt quyến rũ của cô càng đẹp hơn, cô thậm chí còn tán tỉnh khác, sống cuộc sống sung túc nhất.
Điều đáng chú ý duy nhất là cô chẳng đạt được gì đáng kể sau khi rời bỏ .
Cố Mặc Hàn ném bé xuống giường một cách thô bạo, lòng bàn tay định đ.á.n.h vào m.ô.n.g .
- Ôi, tr của con!
Bức tr của bé rơi xuống ga trải giường.
Tay Cố Mặc Hàn lơ lửng giữa kh trung, mắt vào bức tr và sững lại.
- Cái gì thế này?
bé Cố Dạ Trầm ngước đôi mắt long l bố.
- Đây là bài tập về nhà cô giáo giao hồi mẫu giáo. Cô muốn chúng con vẽ gia đình .
Gia đình .
Cố Mặc Hàn liếc bức vẽ, toàn là hình vẽ từ phía sau. một phụ nữ với dáng th tú và mái tóc dài mượt mà đang nắm tay một đứa trẻ. Họ đang dạo bước dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, một cảnh tượng ấm lòng.
Đứa trẻ trong bức vẽ chính là Cố Dạ Trầm bé nhỏ, và phụ nữ là mẹ mà bé đã tưởng tượng.
- Đây là mẹ của con, mẹ của con chắc c xinh đẹp, giống như chị Tiên mà con đã nhắc đến. Chị mặc một chiếc váy đẹp và mái tóc dài mượt mà. Điều quan trọng nhất cần lưu ý là mẹ của con dịu dàng, kh giống như một số nhà độc tài tàn bạo! - Cố Dạ Trầm bé nhỏ ngồi kho chân trên giường, vừa càu nhàu vừa lòng bàn tay Cố Mặc Hàn với vẻ lo lắng.
- Nhà độc tài tàn bạo? - Cố Mặc Hàn sững sờ, rụt tay lại.
- Còn bố thì ? Chẳng đây là bức vẽ gia đình chúng ta ?
phụ nữ trong bức tr đang nắm tay đứa trẻ, và bên trái là… Bluse.
Bluse đang dạo cùng hai mẹ con này, tr họ vô cùng hạnh phúc.
Chỗ của đã bị Bluse chiếm mất!
Thật là nực cười.
bé Cố Dạ Trầm nhỏ xíu duỗi ngón tay ra, chỉ vào góc bức tr.
- Bố ơi, bố ở đây này.
Cố Mặc Hàn lập tức nhíu mày. bị dồn vào góc, hai tay đút trong túi quần, miễn cưỡng theo sau họ.
Cái quái gì vậy? Thằng nhóc này!
vươn tay ra, với l bức tr nhưng bé Cố Dạ Trầm còn nh hơn, nhặt bức tr lên và nhét dưới gối.
- Bố ơi, con kh cho bố nắm tay mẹ đâu. Khi mẹ về, bố đứng sang một bên và ra hành lang mà suy nghĩ xem .
Hừ!
Cố Mặc Hàn giơ tay lên và đ.á.n.h vào m.ô.n.g bé, vừa mắng vừa giận dữ.
- Con là thằng nhóc hư hỏng, dám phản bội đã nuôi nấng con!
Họ đã sống cùng nhau suốt ba năm trời nhưng thằng nhóc này dường như chỉ nhớ mẹ mà thôi.
- Ôi, m.ô.n.g con đau như ngàn mũi tên b.ắ.n vào vậy. - Cố Dạ Trầm ôm m.ô.n.g ngã xuống giường, la hét đau đớn.
Thằng nhóc này đúng là thích diễn kịch.
- Đừng giả vờ nữa, dậy tắm ! - Cố Mặc Hàn kh bị lừa, bực bội đá vào góc giường.
Cố Dạ Trầm nh chóng lăn ra khỏi giường, chạy vào phòng tắm, chuẩn bị tắm.
- Nhờ dì Tô giúp con tắm nhé. - Cố Mặc Hàn bé.
Cố Dạ Trầm phản đối, vô cùng xấu hổ.
- Kh, con là con trai! Dì Tô là con gái. Làm con thể để một con gái th trần của con được chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-710-bo-oi-me-co-dep-khong.html.]
- …Vậy con biết tự tắm kh?
- Con biết mà bố, đừng coi thường con chứ!
Một tiếng hét trẻ con vang lên.
Cố Mặc Hàn: “…”
…
Trong phòng tắm.
Cố Mặc Hàn bước vào phòng tắm, bế Cố Dạ Trầm bé nhỏ đang ngã trên t.h.ả.m lên.
Cố Dạ Trầm bé nhỏ lúng túng ôm đầu.
- Bố ơi, vừa nãy chỉ là sơ suất một chút thôi mà.
Khuôn mặt ngượng ngùng của bé Cố Dạ Trầm tr vô cùng đáng yêu, đôi l mày cau của Cố Mặc Hàn giờ đã giãn ra, nói với vẻ cam chịu.
- Cởi quần áo ra và vào tắm , bố tắm cho con.
Hả? Bố tắm cho ?
Chỉ trong vài giây, bé Cố Dạ Trầm cởi hết quần áo và đứng dưới vòi hoa sen, mắt vẫn bố đầy mong đợi.
Lúc đó, Cố Mặc Hàn cũng đã cởi áo sơ mi trắng của trước khi bước vào phòng tắm.
Hai bố con cùng đứng trong phòng tắm.
Bé Cố Dạ Trầm cố gắng hết sức để ngẩng đầu bố. Bố cao quá! Cao 1,9 mét, bố cao như một cái cây vươn tới trời.
Ánh sáng chiếu xuống khuôn mặt ển trai của bố, những đường nét trên khuôn mặt bố dường như được tạo nên một cách hoàn hảo. Đẹp trai là từ thích hợp nhất, kh? Bố đẹp trai quá. Tại bố lại đẹp trai đến vậy?
Mặc dù bé Cố Dạ Trầm luôn nói rằng bé muốn mẹ, nhưng thực ra bé cũng yêu bố.
Cố Mặc Hàn quỳ xuống, thoa một ít sữa tắm lên . Bé Cố Dạ Trầm do dự một chút, trước khi l hết can đảm hỏi.
- Bố ơi, mẹ đẹp kh ạ?
Mí mắt Cố Mặc Hàn khẽ rung lên, nhưng kh nói gì.
Trong khi bé Cố Dạ Trầm xoa , bé tạo bọt xà phòng cho đến khi nổi bong bóng, bé đột nhiên ôm l cổ bố, làm ệu bộ đáng yêu và nói bằng giọng trẻ con.
- Bố ơi, mẹ đẹp kh ạ?
Bé Cố Dạ Trầm vẫn kiên trì hỏi lại câu hỏi đó.
Cố Mặc Hàn mím môi.
- Ừm.
Ừm? Ý là mẹ đẹp ?
Cuối cùng bố cũng trả lời câu hỏi!
Bé Cố Dạ Trầm cười tươi như nắng hè.
- Mẹ là phụ nữ đẹp nhất mà bố từng gặp kh ạ?
Đôi mắt bé Cố Dạ Trầm long l, Cố Mặc Hàn chợt nhớ lại đôi mắt long l . chỉ đáp lại.
- Ừm.
Kh phụ nữ nào đẹp hơn cô .
Bé Cố Dạ Trầm che miệng cười khúc khích.
- Con đã phát hiện ra một bí mật của bố .
- Bí mật gì?
- Con kh nói đâu.
Cố Mặc Hàn đứng dậy, dùng chân huých nhẹ vào m.ô.n.g bé Cố Dạ Trầm.
- Ái chà! Bố ơi! - Bé Cố Dạ Trầm hét lên.
Cố Mặc Hàn nhếch môi, vẫn biết ơn bé Cố Dạ Trầm. cảm th biết ơn sự tồn tại của , vì đã ở bên cạnh suốt ba năm qua.
…
Sau khi tắm xong, Cố Mặc Hàn bế bé Cố Dạ Trầm ra khỏi phòng tắm và đặt lên giường.
- Tự mặc quần áo , bố tắm đây.
Sau khi tắm cho bé, quần của Cố Mặc Hàn ướt sũng. Ngực lấm tấm những giọt nước nhỏ giọt xuống tận eo thon, khiến tr vô cùng quyến rũ.
- Được , bố cứ tắm . Nhớ giữ gìn sức khỏe và đừng để bị cảm nhé! - Bé Lùn cất tiếng nói đầy quan tâm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.