Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 749: Cút Đi, Đừng Động Vào Tôi!
Bị bịt mắt bởi mảnh vải đen, Đường Mạt Nhi kh thể th gì. Nhưng vì tầm hoàn toàn bị che khuất, tất cả các giác quan của Đường Mạt Nhi đều được tăng cường.
đang leo lên ngựa, ngay phía sau cô. Thân ngựa chùng xuống, đàn phía sau cô hẳn vóc dáng to lớn.
Một cánh tay cơ bắp vòng qu eo thon của cô, kéo cô về phía và cô ngã lên một lồng n.g.ự.c rộng.
Hít.
Đau nhói và cô lập tức nhíu mày. Ngực đàn cứng như thép. Cú ngã lên n.g.ự.c khiến cô đau nhói.
- Cút , bỏ bàn tay bẩn thỉu của ra và đừng động vào ! Nếu dám động vào , sẽ g.i.ế.c ! - Đường Mạt Nhi hét lên trong cơn thịnh nộ.
đàn nhấc cằm cô lên, xoay mạnh mặt cô lại trước khi đặt môi lên đó.
Chân tay Đường Mạt Nhi lạnh toát khi nhận ra lạ đang hôn . Cô hét lên vùng vẫy đẩy ra.
- Cút , đừng động vào ! Đừng động vào , thể hứa với tất cả những gì muốn. sẽ cho một khoản tiền, một khoản tiền khổng lồ…
Mặt Đường Mạt Nhi tái mét, kh còn chút sắc màu nào. Cô chưa bao giờ bị xâm phạm như thế này và nỗi sợ hãi lập tức bao trùm l cô, cô bắt đầu run rẩy.
Nhưng đàn kh dừng lại, ngay lập tức, hôn lên môi cô.
Ưm!
Đồng t.ử của Đường Mạt Nhi co lại, thật kinh tởm, thực sự kinh tởm.
Cô mở miệng, c.ắ.n mạnh vào môi .
Mùi và vị m.á.u lan tỏa trong miệng cả hai và đàn lập tức dùng ngón tay cái và ngón trỏ bóp chặt má cô, buộc cô bu môi ra.
Lưỡi luồn qua môi cô và quấn l lưỡi cô.
Đường Mạt Nhi bắt đầu giãy giụa và cố gắng đ.á.n.h đàn như một ên, nhưng vô ích. Tay cô bị trói chặt. Cô tràn ngập giận dữ, kinh hoàng và sợ hãi. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên má, cô chìm trong bóng tối và sự bất lực.
Đừng… Đừng!
- Đừng chạm vào , làm ơn… cầu xin … sẽ kh bao giờ tha cho , sẽ g.i.ế.c hết bọn !
…
Một giờ sau.
Đường Mạt Nhi bị ai đó khống chế xuống ngựa và ném xuống một bãi cỏ.
Tay cô vẫn bị trói và mắt vẫn bị bịt kín. Khuôn mặt nhỏ n của cô đẫm mồ hôi, mái tóc nâu gợn sóng rối bời qu cổ, tr như một con búp bê rách nát.
Sự kiện đau thương nhất mà một phụ nữ thể gặp lẽ là bị xâm hại tình dục. Cô đã trải qua một giờ tra tấn khủng khiếp.
Một cơn rùng chạy dọc cơ thể cô khi cô cố gắng cởi những sợi dây trói tay . Cô muốn tự giải thoát.
Cô sẽ kh bao giờ tha cho đàn này!
Cô g.i.ế.c !
Hết lần này đến lần khác, cô cảm th bàn tay chạm vào , cô giống như một chú thỏ con sợ hãi co rúm lại. Giọng nói mềm mại, quyến rũ của cô trở nên khàn khàn và giọng ệu gần như đầy sát khí.
- Nếu sống sót qua ngày hôm nay, hứa với , sẽ tìm ra . Ngày mai sẽ là ngày giỗ của .
- Ha. - đàn cười khẩy.
Đường Mạt Nhi c.h.ế.t lặng, giọng nói đó… quá quen thuộc.
Nó thực sự quen thuộc.
Đó là… Cố Mặc Hàn?
Chiếc bịt mắt của cô đột nhiên được tháo ra và cuối cùng cô cũng th được chút ánh sáng. Khẽ chớp mắt, cô từ từ ngước mắt đàn trước mặt. Một khuôn mặt ển trai hiện ra trước mắt cô.
Đúng là Cố Mặc Hàn!
Cố Mặc Hàn mặc áo sơ mi và quần tây đen, dù vừa mới gây ra những chuyện kinh khủng, nhưng bộ quần áo của kh hề nhăn nhúm. quỳ một gối, cô chằm chằm kh chút cảm xúc.
Thật sự là ta!
Hóa ra là ta!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-749-cut-di-dung-dong-vao-toi.html.]
Đường Mạt Nhi kh thể giữ bình tĩnh được nữa và cô nổi ên.
- Cố Mặc Hàn, lại làm thế? ên ! là đồ khùng! Đồ khốn! Đồ ch.ó c.h.ế.t!
Cố Mặc Hàn vươn một tay ra và vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của cô. Khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ chế giễu.
- Kh trách yêu cô nhiều đến thế, cái vẻ mặt này của cô, cái cảm giác khoái lạc lúc nãy, chậc chậc…
ta đang nói cái gì vậy?
Đường Mạt Nhi bối rối trước lời nói của , nhưng cô cảm nhận được ều gì đó khác lạ ở . Ánh mắt kh hề chút cảm xúc nào, cô gần như với vẻ khinh miệt.
mặc toàn đồ đen, toàn bộ khí chất lạnh lùng và nguy hiểm. Những ngón tay vừa vuốt ve khuôn mặt cô cũng lạnh lẽo kh kém, đủ để khiến ta rùng .
Cô cởi trói tay và giơ một tay lên tát mạnh vào mặt .
Tiếng tát vang lên khắp nơi.
Cố Mặc Hàn bị tát ngã sang một bên, mắt đỏ hoe khi trừng mắt cô đầy căm hận.
Đường Mạt Nhi giơ tay lên, muốn tát thêm một cái nữa.
Nhưng nắm chặt cổ tay cô, nhếch khóe môi lên thành một nụ cười nham hiểm.
- Đường Mạt Nhi, cô được nu chiều đến mức dám đ.á.n.h vào mặt à? Nếu cô dám đ.á.n.h thêm một lần nữa, sẽ thực sự cho m tên kia cưỡng h.i.ế.p cô đ.
M tên kia…
ta đang ám chỉ bọn trộm lúc nãy kh?
Thì ra ta đã thuê m tên đó để diễn kịch?
- Cố Mặc Hàn, thậm chí còn tìm cả diễn viên quần chúng để đảm bảo cảnh cưỡng h.i.ế.p này hoàn hảo ? C.h.ế.t tiệt, nói đúng, kh đời nào chúng ta thoát khỏi nhau trong kiếp này! - Đường Mạt Nhi rụt tay lại trước khi đứng dậy.
Nhưng vừa đứng dậy, một cơn đau nhói chạy dọc cơ thể, cô suýt ngã quỵ xuống đất.
Một giọng nói mỉa mai vang lên từ phía sau.
- Đau à? Cô cần cõng kh? Đường Mạt Nhi, cô dùng chiêu trò này để quyến rũ đàn à?
Hàng mi khẽ rung, Đường Mạt Nhi hít một hơi thật sâu cúi xuống nhặt một hòn đá dưới đất.
Cô quay lại, ném hòn đá về phía , nhắm thẳng vào mặt .
Cố Mặc Hàn đút cả hai tay vào túi quần và né được hòn đá một cách dễ dàng.
- Đường Mạt Nhi, đừng giở trò gì…
Một thân hình mảnh mai c đường , đè lên vai và với tốc độ như chớp, cô tung một cú đá thẳng vào hạ bộ .
Mặt Cố Mặc Hàn nhăn nhó vì đau đớn. C.h.ế.t tiệt, đúng lúc nhân cách chính của vừa chiếm l tâm trí, phụ nữ này lại đá vào hạ bộ !
Đau quá.
Cô ta đá vào hạ bộ một cú thật đau.
C.h.ế.t tiệt!
nghe th một giọng nói quyến rũ chế nhạo .
- Chủ tịch Cố, đau kh? xin lỗi, cú đá chắc hẳn đau. chỉ thể tự trách vì đã nói năng hỗn xược. hoàn toàn xứng đáng bị ăn đòn! Hãy tự th may mắn , đồ khốn nạn!
“…”
Toàn bộ vẻ mặt trở nên lạnh lùng đáng sợ, bàn tay to lớn của siết chặt l chiếc cổ mảnh mai của cô.
Ưm!
Đường Mạt Nhi kh thể thở được khi tay siết chặt cổ cô, khuôn mặt tái nhợt của cô lập tức đỏ bừng vì thiếu oxy.
Cô kh thể thở.
Nhưng ngay cả bây giờ, cô cũng kh hề cầu xin tha cho dù chỉ một lần, cô chỉ chằm chằm kh chút cảm xúc.
Nghĩ lại thì lúc đầu cô còn tình cảm với ta. Ai ngờ hôm nay ta lại giở trò làm nhục cô như vậy?
ta đúng là một tên khốn nạn! Cô sẽ kh bao giờ tha thứ cho ta!
Chưa có bình luận nào cho chương này.