Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 754: Cú Vặn Tay Đó Quá Ngầu
Cố Dạ Trầm bĩu môi khi nhận ra cô đã phát hiện ra .
- Chị Tiên…
- Nữu Nữu, chuyện gì vậy? em lại khóc? - Đường Mạt Nhi lo lắng hỏi.
Cố Dạ Trầm cúi xuống chân, nước mắt rơi thành từng giọt dày đặc.
- Chị Tiên, chị thể với em một lát được kh?
…
Trong văn phòng.
Mẹ của Cầu Cầu ngồi bên cạnh, bế Cầu Cầu trên tay, cười lạnh lùng và nói.
- Cố Dạ Trầm, bố mẹ đến kh? Đừng nói là cả hai đều kh đến nhé?
Cố Dạ Trầm phớt lờ họ và chờ đợi.
Chị Tiên nhất định sẽ đến!
Lúc này, nghe th tiếng giày cao gót quen thuộc và du dương đang đến gần. Một bóng mảnh mai xuất hiện trong tầm mắt .
Đường Mạt Nhi đã đến.
Hôm nay, Đường Mạt Nhi mặc một chiếc váy bó sát tua rua, dài đến trên đầu gối, tôn lên vòng eo nhỏ n của cô. Đôi chân cô được bao bọc trong một đôi giày cao gót đính pha lê, mái tóc gợn sóng bu lơi trên vai. Cô đẹp như những đóa hoa mùa xuân.
- Chị Tiên, chị đến . - Cố Dạ Trầm nh chóng chạy đến và lao vào ôm chầm l cô, siết chặt l đôi chân cô.
Đường Mạt Nhi cúi xuống và đưa tay vuốt ve khuôn mặt bé.
- Nữu Nữu, chuyện gì vậy?
Khuôn mặt xinh đẹp của bé ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt đỏ hoe. Rõ ràng là bé vừa khóc.
Hít.
bé đột nhiên kêu lên đau đớn khi Đường Mạt Nhi chạm vào cánh tay .
- Nữu Nữu, em bị thương à?
Đường Mạt Nhi kéo tay áo sơ mi của bé lên, để lộ vài vết bầm tím trên cánh tay nhỏ bé của .
Cô thể th những vệt m.á.u đỏ chảy qua các vết bầm tím.
Tim Đường Mạt Nhi thắt lại vì đau đớn, như thể bị kim đ.â.m xuyên.
- Nữu Nữu, ai đ.á.n.h em vậy?
Cố Dạ Trầm về phía mẹ của Cầu Cầu.
- Chị Tiên, chính là phụ nữ đó.
Đường Mạt Nhi lập tức đứng dậy và chằm chằm về phía Cầu Cầu và mẹ ta như một con sư t.ử mẹ bảo vệ con .
Cầu Cầu giật kinh ngạc khi th Đường Mạt Nhi.
- Bà là mẹ của Cố Dạ Trầm ? Bà xinh đẹp quá.
Mẹ của Cầu Cầu đ.á.n.h con trai khi nghe th ta khen ngợi vẻ đẹp của một mẹ khác.
- Ý con là cô ta xinh đẹp à? Chẳng cô ta tr giống như một con cáo cái ?
Nói xong, mẹ của Cầu Cầu quay sang Đường Mạt Nhi và nói với giọng đầy quyết tâm.
- Con trai cô là đ.á.n.h con trai trước. muốn nó xin lỗi con trai .
Đường Mạt Nhi xuống Cố Dạ Trầm bên cạnh .
- Nữu Nữu, em đ.á.n.h trước à?
Cố Dạ Trầm gật đầu.
- Vâng, em đã đ.á.n.h , nhưng…
- Nữu Nữu, chị muốn em xin lỗi thằng bé này trước. Em thể làm ều đó cho chị được kh?
Chị Tiên muốn xin lỗi Cầu Cầu?
Cố Dạ Trầm cảm th oan ức, và từ chối xin lỗi. Đường Mạt Nhi nắm l bàn tay nhỏ bé mềm mại của và với ánh mắt đầy khích lệ và an ủi.
- Nữu Nữu, nghe chị nói này.
Cố Dạ Trầm Cầu Cầu.
- Cầu Cầu, tớ xin lỗi.
Mẹ của Cầu Cầu ngẩng cao đầu một cách kiêu ngạo.
- Cô nên học cách kiểm soát con trai tốt hơn.
- Được Nữu Nữu, giờ em thể nói cho mọi biết tại em đ.á.n.h được kh? - Đường Mạt Nhi ngắt lời mẹ của Cầu Cầu.
Mắt Cố Dạ Trầm sáng lên.
- Là vì Cầu Cầu nói em là đứa trẻ mồ côi mẹ. thậm chí còn nói em là quái vật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-754-cu-van-tay-do-qua-ngau.html.]
Lòng Đường Mạt Nhi đau nhói. Cô mẹ của Cầu Cầu, giọng nói dịu dàng nhưng lạnh lùng, chứa đựng sự giận dữ kìm nén.
- Con trai bà là nổi nóng trước. Nữu Nữu chỉ đẩy nó vì nó trêu chọc thằng bé. Chẳng lẽ con trai bà kh nên xin lỗi con trai ?
- Chuyện này… - Mẹ của Cầu Cầu kh nói nên lời.
Cô giáo, luôn đứng về phía Cố Dạ Trầm, lập tức đứng dậy và nói.
- Cầu Cầu, em nên xin lỗi Nữu Nữu ngay bây giờ.
Lúc này Cầu Cầu lại rơi vào thế bất lợi. mẹ với vẻ mặt tủi thân, và miễn cưỡng nói.
- Tớ xin lỗi, Cố Dạ Trầm.
- Kh đâu. - Cố Dạ Trầm nói với một chút tự hào trong giọng nói.
- Được , hai đứa vẫn thể làm bạn trong tương lai. - Cô giáo nói.
Đôi môi đỏ mọng của Đường Mạt Nhi cong lên.
- Giờ chúng ta đã giải quyết xong vấn đề giữa hai đứa trẻ, đã đến lúc giải quyết vấn đề giữa lớn .
Cô giáo và mẹ của Cầu Cầu đều sững sờ.
Đường Mạt Nhi duỗi thẳng đôi chân thon thả và nh chóng bước đến chỗ mẹ của Cầu Cầu. Sau đó, cô túm l tóc phụ nữ bằng một tay, tay kia nắm l phần thịt mỡ của cô ta và vặn mạnh.
Mẹ của Cầu Cầu hét lên và quay lại định đ.á.n.h Đường Mạt Nhi.
Đường Mạt Nhi túm l cánh tay mẹ của Cầu Cầu và vặn mạnh, quật cô ta xuống đất.
Cả sàn nhà dường như rung chuyển.
Trời ơi!
Mọi đều sững sờ. Cô giáo, Cố Dạ Trầm và thậm chí cả Cầu Cầu đều Đường Mạt Nhi với vẻ kinh ngạc, và tất cả đều nghĩ cô thật ngầu.
Đường Mạt Nhi véo mẹ của Cầu Cầu thêm vài lần nữa. phụ nữ tr vô cùng t.h.ả.m hại khi kêu la như ma.
Thỏa mãn, Đường Mạt Nhi vỗ hai tay vào nhau, đôi mắt đẹp của cô lạnh lùng.
- Hãy coi đây là bài học cho cô. Bắt nạt trẻ con chỉ khiến cô bị ăn đòn thôi. Nếu còn dám động đến Nữu Nữu nữa, lần sau sẽ kh nương tay đâu.
Nói xong, Đường Mạt Nhi nắm l bàn tay nhỏ bé của Cố Dạ Trầm và nói.
- Nữu Nữu, thôi.
Đường Mạt Nhi duyên dáng bước , bế Cố Dạ Trầm trên tay, bỏ lại cô giáo, Cầu Cầu và mẹ của Cầu Cầu đang khóc nức nở dưới đất.
…
Đường Mạt Nhi vẫn nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Cố Dạ Trầm. bé ngẩng đầu cô, đôi mắt sáng vẫn còn hơi đỏ hoe. Nếu mẹ còn sống, chắc c bà sẽ bảo vệ như thế này.
Chị Tiên mùi giống mẹ .
- Chị Tiên, hôm nay cảm ơn chị.
Đường Mạt Nhi âu yếm xoa đầu Cố Dạ Trầm và nói.
- Nữu Nữu, hôm nay em làm tốt lắm. Ai cũng nên đạo đức riêng, đúng là đúng, sai là sai.
- Ừm! - Cố Dạ Trầm gật đầu lia lịa.
- Chị Tiên, để em bật mí cho chị một bí mật. Trong lúc đ.á.n.h nhau, em kh thua. Nó kh đ.á.n.h trúng em nhưng em đã đ.á.n.h trúng nó.
- Em làm tốt lắm. Chúng ta luôn đáp trả kẻ khiêu khích.
Lúc này, dì Tô chạy đến.
- Tiểu thiếu gia, chúng ta nên về nhà thôi.
Dì Tô quen Đường Mạt Nhi nên mỉm cười lịch sự và nói.
- Chào cô Đường.
Cố Dạ Trầm ôm chặt Đường Mạt Nhi.
- Chị Tiên, tối nay em về nhà với chị được kh?
- Chuyện này… - Đường Mạt Nhi đột nhiên nghĩ đến bố của bé Lùn, Cố Mặc Hàn!
- Chị Tiên ơi, bố em c tác hai ngày nữa mới về. Tối nay, em ngủ lại chỗ chị được kh ạ?
Đột nhiên, Cố Dạ Trầm kêu lên.
- Chị Tiên ơi, em đau quá.
Nghe tiếng bé con khóc lóc, tim Đường Mạt Nhi mềm nhũn. Kh hiểu nhưng cô kh thể từ chối bé Lùn.
- Dì Tô, hôm nay sẽ đưa Nữu Nữu về. Dì giúp báo với bố Nữu Nữu nhé. Nếu bố bé kh đồng ý, tối nay sẽ đưa Nữu Nữu về chỗ dì.
- Vâng. - Dì Tô gật đầu nói.
…
Khi Đường Mạt Nhi đưa Cố Dạ Trầm rời , dì Tô l ện thoại ra gọi cho Cố Mặc Hàn.
Điện thoại reo một hồi lập tức nhấc máy. Một giọng nói trầm ấm, cuốn hút vang lên.
- Alo?
Chưa có bình luận nào cho chương này.