Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 886: Mẹ Ơi, Nhanh Lên, Giúp Bố Thay Áo!
Cố Mặc Hàn đã quay lại!
Đôi tay nhỏ n của Đường Mạt Nhi từ từ căng cứng. Dưới ánh mãnh liệt của , tim cô bắt đầu đập nh hơn.
- Mạt Nhi. - Bà Lục đột nhiên xuất hiện phía sau cô.
- Bà ơi. - Đường Mạt Nhi nh chóng thu lại ánh mắt và đưa tay đỡ bà Lục.
- Mạt Nhi, ở thung lũng trời lạnh và đang mưa. Cháu làm gì ở đây vậy? - Bà Lục xuống lầu và th Cố Mặc Hàn.
Cố Mặc Hàn mím môi và cung kính nói nhỏ.
- Chào bà. Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, xin phép cháu tự giới thiệu. Cháu là Cố Mặc Hàn, chồng của Mạt Nhi.
Họ ở trên lầu trong khi Cố Mặc Hàn ở dưới lầu. Đối mặt với bà Lục, Cố Mặc Hàn giữ nguyên tư thế thẳng đứng, sự giáo d.ụ.c đúng mực thể hiện qua thái độ ềm tĩnh của . khiêm nhường nhưng kh hề tỏ ra yếu đuối.
Bà Lục kỹ Cố Mặc Hàn thầm gật đầu. Thành thật mà nói, bà kh ngờ gia tộc họ Cố lại thể sinh ra một tài giỏi đến thế.
Nhưng bà Lục chỉ hừ lạnh.
- Kh cần giới thiệu, vì sắp tới sẽ trở thành chồng cũ của Mạt Nhi .
Nhan Đ kh nói nên lời.
Khuôn mặt ển trai của Cố Mặc Hàn vẫn kh biểu lộ cảm xúc, khóe môi mỏng cong lên.
- Bà Lục, bà kh thể nào làm thế được.
Kh thể làm thế ?
Bà Lục hơi tò mò.
- Ý là ?
Ánh mắt sâu thẳm của Cố Mặc Hàn từ từ hướng về khuôn mặt xinh đẹp của Đường Mạt Nhi. Nét mặt ển trai của dịu lại và trở nên trìu mến.
- Bà Lục yêu Đường Mạt Nhi. Yêu một bao gồm cả việc yêu cả những khuyết ểm của đó. Cháu là tình yêu lớn nhất của Đường Mạt Nhi, vậy nên bà Lục, đương nhiên bà cũng nên yêu cháu.
Mi mắt Đường Mạt Nhi run lên. ta nói ta là tình yêu lớn nhất của cô ? Tên này vẫn trơ trẽn như xưa!
Giờ đứng dưới nhà, chằm chằm vào cô. Đường Mạt Nhi lúng túng quay mặt .
Cô chợt nhận ra bà Lục đang với nụ cười, ánh mắt đầy thấu hiểu. Dường như Đường Mạt Nhi kh thể giấu giếm bất cứ suy nghĩ nào của trước mặt bà.
- Mạt Nhi, đây là lý do tại cháu bị tên nhóc Cố Mặc Hàn lừa. Tên nhóc này cực kỳ xảo quyệt và cái lưỡi ngọt ngào như mật. Bà biết cháu kh là đối thủ của . Cháu sẽ tiếp tục bị nuốt chửng trong tương lai!
Đường Mạt Nhi đỏ mặt.
- Bà ơi!
Bà Lục thu lại ánh mắt, đập mạnh vào lan can và lạnh lùng mắng Cố Mặc Hàn.
- Cố Mặc Hàn, nói Mạt Nhi là vợ , vậy cho hỏi, đã bảo vệ con bé như thế nào?
- Thôi, đừng nhắc đến bố bẩn thỉu của nữa. vết hằn trên mặt Mạt Nhi kìa, vẫn còn đỏ. Chính mẹ , Hoắc Diễm Mai, đã tát nó. Cháu gái quý giá như báu vật, lại còn sinh Nữu Nữu cho nữa.
- Nhưng chỉ một tháng sau khi sinh, con bé lại bị chiếc xe tải mà nội cử đến t . Con bé còn chịu đựng những lời mắng mỏ, đ.á.n.h đập của , để kiểm soát cuộc sống và bắt nạt nó. Là chồng của nó, ở đâu khi nó chịu đựng tất cả những ều đó?
Bà Lục hỏi thẳng thừng, giọng ệu nặng nề và đầy phán xét. Cố Mặc Hàn cau mày, sau một hồi lâu mới trả lời.
- Cháu xin lỗi.
Bà Lục hừ lạnh, rõ ràng kh chấp nhận câu trả lời của .
- Bà ơi, bà cho cháu gặp Mạt Nhi được kh? - Ánh mắt Cố Mặc Hàn lại hướng về phía Đường Mạt Nhi.
Lúc này, Lục Cẩn Văn bước tới. Ông đứng cạnh bà Lục và xuống Cố Mặc Hàn. Ông nói.
- Mẹ ơi, ngoài trời đang mưa. Chúng ta nên cho vào trước.
Bà Lục Lục Cẩn Văn đầy ẩn ý.
Lục Cẩn Văn im lặng.
- Ta kh ngờ con lại quan hệ tốt với con rể. Con còn tệ hơn cả ta. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã!
Lục Cẩn Văn vẫn im lặng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhưng sắc mặt tối sầm lại khi bị chính mẹ quở trách. Ông liếc Cố Mặc Hàn – tất cả là lỗi của ta.
Cố Mặc Hàn lại – Bố mới là đạo đức đáng ngờ.
Lục Cẩn Văn hừ một tiếng bỏ .
Cố Mặc Hàn đẩy chiếc ô đen trên đầu ra và nói.
- Bà ơi, cháu sẽ kh cho đến khi gặp được Mạt Nhi. Cháu sẽ ở đây cả đêm. Xin bà cho cháu gặp cô .
Trời vẫn lất phất mưa và Cố Mặc Hàn đang đứng dưới mưa. Cơn mưa nh chóng làm ướt bộ vest đang mặc.
Tim Đường Mạt Nhi nhói lên như bị ong đốt. Cô kh kìm được mà bước tới.
Lúc này, bà Lục nắm l cổ tay mảnh khảnh của Đường Mạt Nhi và kéo cô ra phía sau lưng.
- Dàn chuyện để l lòng thương hại à? Thật đáng tiếc. Dự báo thời tiết cho biết cơn mưa này sẽ tạnh trong chốc lát. thể đứng bao lâu tùy thích! Mạt Nhi, chúng ta về phòng thôi!
…
Trong phòng.
Bà Lục vỗ nhẹ tay Đường Mạt Nhi.
- Mạt Nhi, lần này cháu nghe lời bà. Cháu cứng rắn lên, để chúng ta thể chữa trị cho tên nhóc Cố Mặc Hàn này!
Đường Mạt Nhi ra ngoài trời mưa.
- Bà ơi, cơn mưa này thật là sắp tạnh kh ạ?
- Tất nhiên . Bà đã xem dự báo thời tiết ! - Bà Lục vừa nói vừa vỗ ngực.
- Nhưng bà ơi, kìa, mưa càng lúc càng nặng hạt.
Bà Lục ra ngoài cửa sổ. Mưa rơi từng hạt to. Trời mưa như trút nước.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Dự báo thời tiết nói rằng trời sắp tạnh !
Lúc này, hai bóng , một to một nhỏ, xuất hiện trên mái nhà. Đó là Lục Cẩn Văn và Bé Lùn.
Cả hai đều mặc áo mưa, tay cầm những chiếc vòi nước lớn. Nước phun ra từ vòi, đổ xuống thành dòng lớn.
Bé Lùn bố ở dưới nhà và hỏi bằng giọng ngọt ngào đáng yêu.
- Ông ơi, cách này hiệu quả thật kh ạ?
Lục Cẩn Văn ngồi trên mép mái nhà. Ông xoa đầu Bé Lùn.
- Ông đã làm hết sức . Ông chỉ thể giúp bố cháu đến mức này thôi. Phần còn lại tùy thuộc vào bố cháu.
Bé Lùn tr vẻ bối rối. Điều đó nghĩa là gì?
Một đứa trẻ sẽ kh hiểu được cách làm của lớn.
…
Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt, trút từng đợt lên cửa sổ, che khuất tầm của họ. Lúc này, giọng nói ngạc nhiên của Nhan Đ vang lên từ dưới nhà.
- Chủ tịch, chủ tịch, kh?
Đường Mạt Nhi nh chóng mở cửa sổ và đứng trên ban c xuống. Cố Mặc Hàn đã ướt sũng, mái tóc ngắn bết dính trên trán, nước chảy thành dòng xuống quai hàm sắc sảo. Thân hình cao lớn của đột nhiên run lên vài lần ngất xỉu.
Cố Mặc Hàn ngất xỉu!
Đường Mạt Nhi lập tức lên tiếng.
- đâu, mở cửa!
Bà Lục giật , thở dài. Mạt Nhi sẽ kh bao giờ là đối thủ của Cố Mặc Hàn.
…
Trong phòng, Cố Mặc Hàn nằm trên chiếc giường mềm mại. Mắt nhắm nghiền và vẫn còn trong trạng thái mơ màng.
Bé Lùn ôm l bắp chân của Đường Mạt Nhi.
- Mẹ ơi, quần áo của bố ướt hết . Mau giúp bố thay đồ , kh bố sẽ bị cảm mất!
Chưa có bình luận nào cho chương này.