Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 897: Kiếp Sau Em Sẽ Là Của Anh (5)
Lục Cẩn Văn quay sang một bên, đôi mắt hình quả hạnh sâu thẳm chằm chằm vào Lâm Huyền Cơ và Quân Mặc Thành.
Lúc này, Lâm Huyền Cơ Lục Cẩn Văn, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác và thù địch.
- Lục Cẩn Văn, em biết kh hòa thuận với Mặc Thành, nhưng chắc c sẽ kh lợi dụng cơ hội này để g.i.ế.c , kh? Kiếp này đã tước đoạt tình thương cha con của Mạt Nhi và Thần Nghị, trong khi Mặc Thành lại coi cả hai như con ruột. Hôm nay đã bỏ mặc sự an toàn của để chiến đấu với Đ C tước vì con trai . sẽ đứng về phía Mặc Thành, kh?
Bà hỏi hai lần một cách khẩn trương. Bà đang bảo vệ Quân Mặc Thành và coi như kẻ thù. Xét cho cùng, đây là một cơ hội tốt để loại bỏ Quân Mặc Thành.
Lục Cẩn Văn cong môi, đôi mắt sâu thẳm kh hề biểu lộ chút cảm xúc nào.
- Mặc Thành, Mặc Thành… ngay cả cách em gọi ta cũng thật trìu mến và thân mật!
Lâm Huyền Cơ nhíu mày.
- ?
- … - Lục Cẩn Văn Quân Mặc Thành.
- Tổng thống Quân, thể cùng Đ C tước.
Ông ta thực sự giao Quân Mặc Thành cho Đ C tước ?
Ông ta thực sự giao Quân Mặc Thành cho Đ C tước!
Tim Lâm Huyền Cơ đột nhiên thắt lại, mặt bà tái mét. Độc tố trong cơ thể bà lại tái phát.
- Huyền Cơ, đừng lo cho . Hãy tự chăm sóc bản thân. - Quân Mặc Thành nói nhẹ nhàng bước tới.
- Mặc Thành! - Lâm Huyền Cơ vươn tay kéo tay áo Quân Mặc Thành.
Nhưng bà kh kéo được . Bà cảm th vị kim loại trong cổ họng. Chân bà khuỵu xuống và bà ngã xuống sàn.
- Huyền Cơ!
Quân Mặc Thành hét lên trong sự kinh ngạc và muốn quay lại.
- Tổng thống Quân, đừng nhúc nhích!
Trong tay Đ C tước một khẩu s.ú.n.g lục. Ông ta dí nòng s.ú.n.g vào eo Quân Mặc Thành.
Lục Cẩn Văn Lâm Huyền Cơ ngã gục, nét mặt ển trai trở nên nghiêm nghị.
- Chuyện gì đã xảy ra với em vậy?
Ông quỳ một gối xuống sàn và dùng lòng bàn tay to lớn nắm l vai Lâm Huyền Cơ.
Lâm Huyền Cơ từ từ ngẩng đầu lên. Máu chảy thành dòng từ miệng bà.
Bà đã nôn ra máu!
Bà lại nôn ra m.á.u ngay trên Quân Mặc Thành!
- Lâm Huyền Cơ, em…
Lâm Huyền Cơ giơ tay tát Lục Cẩn Văn một cái. Sau đó, bà nghiến răng và rít lên.
- thật hèn hạ!
Khuôn mặt ển trai của Lục Cẩn Văn bị tát. Trong khoảnh khắc đó, đôi mắt hình quả hạnh của biến thành hai xoáy nước nhỏ nguy hiểm, báo hiệu một cơn bão dữ dội sắp nổi lên, nhưng nhắm mắt lại, và khi mở mắt ra, ánh mắt vẫn bình tĩnh và ềm đạm.
Ông từ từ quay đầu, Lâm Huyền Cơ và cười một cách tàn nhẫn.
- Em chỉ mới biết hôm nay thôi ?
- ! - Lâm Huyền Cơ lập tức ấn vào vùng tim, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Lục Cẩn Văn dùng tay áo lau mồ hôi cho bà và hỏi.
- Em đau ở đâu?
- Đừng chạm vào ! - Lâm Huyền Cơ đẩy ra.
Lòng bàn tay Lục Cẩn Văn khựng lại giữa kh trung, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Ha ha. - Lúc này, Đ C tước cười phá lên.
- Ông Lục, Chủ tịch Cố, thủ đô là lãnh địa của hai . Nếu làm gì hai , sẽ kh thể rời khỏi đây. Chúng ta cứ giữ khoảng cách với nhau. Tổng thống Quân, thôi.
Đ C tước muốn rời cùng Quân Mặc Thành.
- Chờ đã!
Lúc này, tiếng vó ngựa phi nước đại. đến. Tây C tước, Đường Thần Nghị, đã vội vã chạy đến cùng Phan Mân.
Những con ngựa phi nước đại dữ dội, bụi bay mù mịt. Đường Thần Nghị nắm chặt dây cương và xuống ngựa. Vừa vừa bám vào ngựa, khuôn mặt ển trai của hiện lên vẻ nguy hiểm dưới ánh đèn leo lét.
- Đ C tước, đưa chú Quân của đâu?
Biểu cảm của Đ C tước thay đổi. vẻ như Mai tiểu thư đã thất bại trong nhiệm vụ của . Đường Thần Nghị kh bị g.i.ế.c.
- Tây C tước, đã mời Tổng thống Quân đến chỗ . Tốt hơn hết là nên tránh ra như Lục!
Các phụ tá của Đ C tước rút s.ú.n.g ra. vẻ như một trận chiến sắp xảy ra.
- Thần Nghị, đừng để Đ C tước đưa chú Quân ! - Lâm Huyền Cơ kêu lên với Đường Thần Nghị.
Đường Thần Nghị liếc Lâm Huyền Cơ sang Lục Cẩn Văn. Khuôn mặt ển trai của Lục Cẩn Văn kh biểu lộ cảm xúc gì, nhưng bí mật ra hiệu cho Đường Thần Nghị.
Đường Thần Nghị im lặng vài giây bước sang một bên.
- Thần Nghị, con! - Sắc mặt Lâm Huyền Cơ biến sắc.
Hài lòng, Đ C tước nói khá thẳng t.
- Bà Huyền Cơ, đừng trách con trai bà và Lục kh quan tâm đến Tổng thống Quân. Ai mà chẳng muốn bảo vệ khi đối mặt với nguy hiểm? Tổng thống Quân, chúng ta thôi.
Đ C tước bước tới trước cùng Quân Mặc Thành, nhưng nh chóng dừng lại.
Phía trước tối sầm. Một tiếng rên rỉ khẽ vang lên, tiếp theo là tiếng cào đất kinh hoàng của một con sói.
Bịch.
Một trong những thuộc hạ đ.á.n.h rơi bật lửa và lùi lại trong sợ hãi.
- Cái… cái quái gì thế?
Sắc mặt mọi đều biến sắc. Thần Nghị liếc sang bên cạnh. Ánh mắt đen hình quả hạnh của lóe lên một tia lạnh lẽo.
Lại là con sói.
Các thuộc hạ run rẩy vì sợ hãi, nghĩ rằng ma. Thần Nghị cong môi lạnh lùng và lén lút chạm vào khẩu s.ú.n.g lục đeo qu eo. Ma ư? chưa bao giờ tin vào ma quỷ.
Nếu là quỷ, sẽ g.i.ế.c nó!
Tiếng động ầm ầm ngày càng đến gần, dường như thứ gì đó sắp xuất hiện từ bóng tối.
Đường Thần Nghị xoay tay, đã sẵn sàng rút s.ú.n.g lục.
Đôi mắt sâu thẳm của nheo lại trong giây lát.
Một con sói bước ra và tiến lên phía trước. một cô gái trẻ với tấm khăn voan trắng cưỡi trên lưng con sói chúa.
Cô gái trẻ được nhiều con sói khác theo, và chúng theo sói chúa một cách trật tự. Đây chính là màn cưỡi sói huyền thoại, được ghi chép trong sử sách!
Mọi đều kinh ngạc trước cảnh tượng gây sốc. thuần hóa sói đã xuất hiện sau hàng ngàn năm.
Kh… Đây là một cô gái trẻ thuần hóa sói. Cô gái trẻ giơ tay lên và ra hiệu. Ngay lập tức, những con sói phía sau dừng lại trong bóng tối.
Ngay lúc đó, sói chúa oai vệ tiến lên phía trước với cô gái trẻ trên lưng. Khi họ đến gần hơn, mọi đều thoáng th vẻ đẹp của cô gái trẻ.
- Trời ơi, cô đẹp quá! vừa th một thiên thần từ trên trời xuống! - Một thốt lên đầy ngưỡng mộ.
Đôi mắt hình quả hạnh sâu thẳm của Đường Thần Nghị dừng lại trên cô gái trẻ. Mái tóc đen dài của cô gái bu xuống tận eo. Mỗi bước chân của cô gái, tấm màn trắng qu mái tóc đen của cô lại bay phấp phới trong gió.
Làn da của cô gái trẻ trắng hồng và dường như phát sáng trong bóng tối. Nét mặt cô đẹp đến lạ thường, kh ai trên đời này thể sánh được.
Đường Thần Nghị siết c.h.ặ.t t.a.y ở h. th đôi mắt của cô gái trẻ và chúng thật quyến rũ.
Đôi mắt , lại quen thuộc đến thế?
Chưa có bình luận nào cho chương này.