Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 900: Tay Đặt Lên Ngực
Chiếc máy bay đã dần dần cất cánh lên bầu trời. Lâm lão gia nghĩ rằng thể trốn thoát, nhưng Quân Hi Uyển đã đuổi theo, cưỡi trên lưng sói vua.
- Trời đất ơi, tiểu tiên này kh quan tâm đến sự an nguy của ? Cô thể đuổi theo một chiếc máy bay ? - Mọi đều thốt lên kinh ngạc.
Lục Phàm chứng kiến cảnh tượng này và nhếch môi. Ông giơ s.ú.n.g trong tay lên và nhắm vào máy bay. Nhưng đúng lúc này, một bàn tay đã giữ lại.
- Đừng cử động. Cứ xem .
Đó là bà Lục.
Bà Lục bóng dáng xinh đẹp của Quân Hi Uyển với ánh mắt rực lửa.
Lục Phàm dừng lại.
- C tước, kh?
Đường Thần Nghị đã bị hất xuống khỏi lưng sói vua. Phan Mân lập tức chạy đến hỏi với vẻ lo lắng.
Lúc này, một y tá quân y bước tới và cung kính bắt mạch cho Đường Thần Nghị. Kh lâu sau, y tá quân y lắc đầu khó hiểu.
- C tước, kh bị trúng độc.
- Cái gì? - Phan Mân nhíu mày.
- C tước, đã bị Quân Hi Uyển lừa!
Khuôn mặt ển trai của Đường Thần Nghị kh biểu lộ cảm xúc, nhưng đôi mắt sâu thẳm của bừng lên giận dữ. Mùi hương tinh tế còn vương vấn trên môi . Cô ta quả thực đã lừa !
Cô ta đúng là đồ r mãnh!
Quân Hi Uyển cưỡi sói đuổi theo máy bay. Phan Mân nói nhỏ.
- C tước, máy bay đã cất cánh . Sói vua sẽ kh kịp!
Đường Thần Nghị nheo đôi mắt hình quả hạnh sâu thẳm phóng ngay lập tức.
- C tước!
Phan Mân hét lên nhưng bóng dáng ển trai đã biến mất.
Quân Hi Uyển chiếc máy bay từ từ bay lên bầu trời. Cô vuốt ve bộ l của sói vua.
- Bé yêu, nh lên!
Cô vừa dứt lời thì cảm th đứng dậy từ phía sau và hai cánh tay mạnh mẽ vòng qu ôm l .
Là ai vậy?
Quân Hi Uyển quay lại và th khuôn mặt ển trai của Đường Thần Nghị. Từ khoảng cách gần như vậy, cô thể th rằng các đường nét trên khuôn mặt hoàn hảo kh tì vết. lại…
- làm gì ở đây?
- Ngồi yên! - Đường Thần Nghị quay sang một bên và ôm Quân Hi Uyển vào lòng, dùng trâm cài phượng hoàng đ.â.m vào eo của sói vua, nơi là ểm yếu nhất của con sói.
Một tiếng hú dài x.é to.ạc bầu trời.
Sói vua gầm lên đau đớn và tăng tốc. Nó nhảy vọt lên.
- Trời ơi!
Mọi đều há hốc mồm kinh ngạc cảnh tượng này. Dưới những vì lấp lánh trên bầu trời đêm, Tây C tước, Đường Thần Nghị và Quân Hi Uyển đang cùng cưỡi trên lưng sói vua. Sói vua gầm rú và lao về phía bầu trời với tốc độ phi thường. Móng vuốt hung dữ của nó bám chặt l máy bay và kéo nó xuống chỉ bằng một cú vung vẩy.
Chiếc máy bay rơi xuống với một tiếng nổ lớn.
Lâm lão gia bị hất văng ra khỏi máy bay, m.á.u chảy lênh láng khắp . Con sói chúa lao tới, x.é to.ạc chân Lâm lão gia nuốt chửng cả cái chân.
- Á! Dừng lại! Dừng lại! Làm ơn dừng lại! – Lâm lão gia đau đớn đến mức suýt ngất xỉu, nhưng vẫn cố gắng giữ tỉnh táo giữa cơn đau dữ dội.
Mặc dù Quân Hi Uyển căm hận Lâm lão gia vì đã g.i.ế.c chú Quân của cô, nhưng đây là lần đầu tiên cô chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng như vậy, và cô quay mặt vì khó chịu.
Đường Thần Nghị xuống con sói chúa đang ăn thịt Lâm lão gia với vẻ mặt lạnh lùng, khóe môi cong lên một nụ cười bệnh hoạn.
- Ông dễ dàng bị con sói chúa này ăn thịt quá. đâu, đến bắt Lâm lão gia . Mỗi ngày cắt một miếng thịt từ ta cho đến khi ta c.h.ế.t.
- Vâng, thưa C tước.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lâm lão gia bị kéo . Tên chủ mưu đã bày ra vô số âm mưu độc ác này cuối cùng cũng sẽ kết thúc cuộc đời trong đau đớn và khốn khổ.
Đường Thần Nghị xuống cô gái trẻ trong vòng tay . Cô quay đầu , khuôn mặt nhỏ n nhẹ nhàng dụi vào áo . Từ khoảng cách gần như vậy, thể th từng đường nét trên khuôn mặt cô đều là kiệt tác của Thượng Đế. Hàng mi dài cong vút và đôi môi nhỏ đỏ mọng của cô đẹp đến kinh ngạc.
cảm th tim hơi ngứa ngáy.
- Cô dụi xong chưa?
Quân Hi Uyển ngửi th mùi m.á.u t nồng khiến cô muốn nôn mửa. Cô dụi mặt vào áo của Tây C tước và một mùi hương dễ chịu thoang thoảng bay đến mũi cô.
Ừm, mùi thơm quá. Cô mới chỉ ngửi vài lần thì nghe th câu hỏi đầy chế giễu đó.
Quân Hi Uyển lập tức ngẩng đầu lên và ánh mắt cô chạm đôi mắt hình quả hạnh lạnh lùng của Đường Thần Nghị. cô với vẻ khinh miệt rõ rệt.
Mặt Quân Hi Uyển hơi đỏ lên. Khi cô mặc đồ nam, luôn trêu chọc và chế nhạo cô như thế này.
- Tây C tước, lại đ.â.m con sói của ?
đàn này quả thật quá độc ác.
Đường Thần Nghị nhướn mày và đáp.
- Nếu kh đ.â.m con sói của cô, nó sẽ kh đủ nh. Cô bảo nó chạy nh hơn, nhưng nó làm vậy kh? Nói thẳng ra, sói chỉ là thú vật. Nó sẽ sợ cô khi cô làm nó bị thương và khi đó nó sẽ phát huy hết tiềm năng thực sự của .
Quân Hi Uyển kh nói nên lời.
Thật là một lý thuyết kỳ lạ.
Nhưng cô thể th rằng Tây C tước là một tàn nhẫn, vô tâm và độc ác qua cách ta nói.
Quân Hi Uyển lăn xuống khỏi lưng sói, tiến về phía Lâm Huyền Cơ.
- Bà Huyền Cơ, chú đã mất . sẽ đưa chú về nước Z để chôn cất.
Bà Lục đứng bên cạnh quan sát Quân Hi Uyển. Bà vỗ vào chân và reo lên.
- Tốt, tốt, tốt! Cháu đúng là cháu dâu của ta. Cháu gan thật đ!
Th bà Lục nói “tốt” ba lần liên tiếp, Lục Phàm liền nói.
- Mẹ ơi, Quân Hi Uyển này còn trẻ và thậm chí còn kh quan hệ gì với Thần Nghị. Cô kh là cháu dâu của mẹ.
- Bây giờ thì kh , nhưng sau này sẽ là vậy! - Bà Lục nói.
Lục Phàm kh nói nên lời.
Mặt Lâm Huyền Cơ trắng bệch như tờ gi. Quân Mặc Thành trong vòng tay bà ngày càng lạnh dần. Bà nói trong trạng thái mơ màng.
- Được , ta sẽ cùng cô trở về nước Z. Mặc Thành đã bảo vệ ta cả đời và ta muốn tiễn đưa trong chuyến cuối cùng.
khiêng Mặc Thành lên xe chống đạn của Tổng thống. Lâm Huyền Cơ đứng dậy định lên xe.
- Huyền Cơ! - Lúc này, một bàn tay to lớn nắm l bàn tay lạnh như băng của bà.
Lâm Huyền Cơ khựng lại và từ từ quay đầu, khuôn mặt ển trai, góc cạnh của Lục Cẩn Văn.
- Huyền Cơ. - Lục Cẩn Văn nắm c.h.ặ.t t.a.y bà đến nỗi lòng bàn tay cũng lạnh ngắt. Ông chằm chằm vào mặt bà và hỏi.
- Em còn giữ lời hứa kh?
Bà nói rằng bà sẽ cưới . Nhưng giờ kh biết liệu bà còn giữ lời hứa nữa hay kh.
Lâm Huyền Cơ im lặng vài giây, mấp máy môi nhưng kh nói được lời nào. Đột nhiên, bà nôn ra một ngụm máu.
Chân bà run rẩy và bà ngã quỵ.
Mắt Lục Cẩn Văn nheo lại, nh chóng dang rộng đôi tay mạnh mẽ đỡ l bà. Thân thể yếu ớt của bà ngã vào vòng tay .
- Em bị làm vậy? - Ông hỏi.
Ban đầu, nghĩ bà nôn ra m.á.u vì Quân Mặc Thành, nhưng giờ thì kh . Đôi mắt hình quả hạnh sâu thẳm của lóe lên vẻ nghi ngờ, bà chằm chằm.
- Em… đang giấu ều gì ?
Môi Lâm Huyền Cơ khẽ cong lên, bà kéo tay đặt lên n.g.ự.c …
Chưa có bình luận nào cho chương này.