Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 930: Khiêu Vũ Theo Cùng Một Điệu Nhạc
Dưới ánh mắt dõi theo của tất cả mọi , Phó Th Luân dừng lại trước mặt Khâu Kỳ Kỳ và đưa bàn tay trắng ngần của ra.
Ôi trời, Thiếu gia đang mời cô khiêu vũ !
Khâu Kỳ Kỳ vội vàng đặt bàn tay nhỏ n của vào tay .
- Thiếu gia... em...
Cô vô cùng tự tin vào kỹ năng khiêu vũ của . Vì bữa tiệc này và ệu nhảy này, cô đã bỏ ra một khoản tiền lớn để thuê hẳn một giáo viên dạy nhảy riêng.
Nhưng chưa kịp nói hết câu, Phó Th Luân đã giơ tay lên và l tấm số từ ngón tay cô.
kh hề nắm tay cô, cũng chẳng hề mời cô khiêu vũ. chỉ quan tâm đến con số đang nằm trong tay cô mà thôi!
Sắc mặt Khâu Kỳ Kỳ lập tức trở nên khó coi.
Phó Th Luân hạ mắt xuống, ánh mắt sắc bén lướt nh qua con số 18. khẽ mím đôi môi mỏng và hỏi.
- Cô l con số này ở đâu ra?
Khâu Kỳ Kỳ lảng tránh ánh mắt của . Tấm số đó là giả. Tấm số thật đang nằm trong tay Lâm Thi Vũ. Cô đã kh đưa nó cho cô.
- Thiếu... thiếu gia, đã đưa tấm số này cho em.
ư?
Phu nhân Tư Kh bước tới và nhẹ nhàng nói.
- A Sâm à, chính tay ta đã trao tấm số này cho Thi Thi. Chẳng lẽ nào... Thi Thi đã đưa nó cho tiểu thư Khâu ?
Phó Th Luân mím chặt môi đến mức tái nhợt. khẽ liếc Khâu Kỳ Kỳ.
- Cô đang ở đâu?
- Cô ... cô ... em cũng kh biết nữa.
Phó Th Luân ném một ánh mắt về phía quản gia.
- Đi tìm cô ngay! kh cần biết các lật tung cả đất lên hay làm gì, tìm ra cô bằng được!
- Vâng, thưa Thiếu gia. - quản gia vội vã dẫn theo vài khác tìm cô.
Mọi đưa mắt nhau đầy ngạc nhiên. Ai mà ngờ được rằng Thiếu gia của Lâu đài Cố Đình lại thể nổi cơn thịnh nộ chỉ vì Lâm Thi Vũ.
Đúng lúc này, Khâu bước tới để bênh vực cho con gái .
- Thưa Thiếu gia, gia tộc Khâu và gia tộc Cố Đình đã là bạn hữu qua nhiều thế hệ. Kỳ Kỳ nhà cũng luôn một lòng ngưỡng mộ và kính trọng . Quy tắc của vũ ệu này là: nào bốc được số trùng với số của sẽ được khiêu vũ cùng , và nghiễm nhiên trở thành Thiếu phu nhân của Lâu đài Cố Đình. Giờ đây, khi con gái , Kỳ Kỳ, đã bốc trúng con số đó, chẳng lẽ lại định lật lọng, thay đổi quy tắc ?
- Đúng vậy! Cô Khâu Kỳ Kỳ từ lâu đã thầm thương trộm nhớ Thiếu gia . Giờ đây, khi duyên phận đã đưa hai đến với nhau, thiết nghĩ Thiếu gia nên chọn một ngày lành tháng tốt để mang sính lễ đến nhà họ Khâu cầu hôn Kỳ Kỳ mới .
Những vị thương nhân khác cũng nhao nhao hùa theo, đưa ra những lời nhận xét tương tự.
- Lão phu nhân à, giờ chúng ta làm đây? – Phu nhân Tư Kh về phía Lão phu nhân với vẻ đầy lo lắng.
Lão phu nhân vẫn giữ vững lập trường. Đôi mắt tuy đã nhuốm màu thời gian nhưng vẫn vô cùng sắc sảo của bà dừng lại ở con số trên tay Phó Th Luân, bà khẽ cất lời.
- Chẳng lẽ con kh nhận ra con số đó là giả ?
Phu nhân Tư Kh liền kỹ lại con số đó. Quả thực, tr nó vẻ như đã bị can thiệp, chỉnh sửa; nhưng ều này chỉ thể nhận ra khi thật sát và thật kỹ.
- Thật là nực cười! Cô Khâu vốn xuất thân từ một gia tộc d giá, vậy mà lại dám làm ra chuyện gian dối, thấp hèn đến thế ? Con sẽ báo cho A Sâm biết ngay, vạch trần bộ mặt thật của cô ta ngay lập tức! – Phu nhân Tư Kh giận dữ bước tới.
Nhưng Lão phu nhân đã kịp đưa tay ra ngăn bà lại. Bà khẽ cười thầm nói.
- Con nghĩ A Sâm lại kh thấu chuyện này ?
- Ý là ? – Phu nhân Tư Kh ngây ra. Nếu đã thấu , vậy tại lại kh vạch trần cô ta ngay tại chỗ chứ?
Dám mơ tưởng đến chuyện đưa con gái lên làm Thiếu phu nhân của Lâu đài Cố Đình ư? Nhà họ Khâu quả nhiên là quá trơ trẽn, quá ng cuồng !
Lão phu nhân mỉm cười, khẽ vỗ nhẹ lên tay phu nhân Tư Kh một cách đầy bí hiểm, như muốn trấn an bà.
- A Sâm đã những toan tính riêng của nó . Con bé Thi Thi vẫn cứ mãi chìm đắm trong quá khứ. Đã đến lúc cho con bé một cú hích !
Giờ thì phu nhân Tư Kh hoàn toàn trở nên hoang mang, rối trí. Lão phu nhân là hiểu A Sâm nhất, nhưng bản thân bà thì lại chẳng thể nào hiểu nổi rốt cuộc hai họ đang toan tính những gì.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm, đầy từ tính vang lên ngay bên cạnh họ.
- Khi vũ ệu này kết thúc, sẽ đôi lời muốn nói với Chủ tịch Khâu và cô Khâu. - Phó Th Luân cất lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-930-khieu-vu-theo-cung-mot-dieu-nhac.html.]
Đôi mắt Khâu Kỳ Kỳ sáng bừng lên. Ý là nhỉ? Tuy chưa hứa sẽ cưới cô, nhưng cũng chẳng hề từ chối cô!
Chẳng lẽ thực sự định cưới cô ?
Những quý cô giàu khác cô đầy vẻ ghen tị. Câu trả lời mập mờ của Phó Th Luân đã thắp lên hy vọng cho tất cả mọi .
- Thiếu gia. - Đúng lúc này, quản gia vội vã chạy tới.
- tìm th cô Lâm ạ!
…
Trong phòng vệ sinh.
Lâm Thi Vũ vẫn đang bị nhốt bên trong buồng vệ sinh. Cô đứng trên chiếc ghế đẩu, mở cửa sổ và xuống phía dưới. vẻ như khoảng cách từ đây xuống mặt đất chừng bảy, tám mét. Nếu nhảy xuống từ độ cao này, chắc c cô sẽ mất mạng.
Cô kh dám làm thế.
Đúng lúc này, tiếng bước chân từ bên ngoài vọng lại gần.
- Thiếu gia, cô Lâm đang ở đây ạ!
Phó Th Luân đã đến ?
Cô nghe th tiếng ổ khóa được mở, cánh cửa buồng vệ sinh bật mở ra.
Lâm Thi Vũ nh chóng nhảy xuống khỏi chiếc ghế đẩu, nhưng lại mất thăng bằng, khiến gót chân cô bị trẹo lại dưới sức nặng cơ thể.
Xoạt. Đau quá!
Đôi l mày cô nhíu chặt lại vì đau đớn khi cô ngã nhào về phía sàn nhà.
Đúng lúc , một bóng cao lớn, tuấn tú lọt vào tầm mắt cô. Một đôi tay rắn chắc vòng l eo cô, và cô ngã vào vòng tay ấm áp của ai đó.
Cô ngước mắt lên. Gương mặt tuấn tú của Phó Th Luân đang ở ngay sát bên mặt cô.
thực sự đã đến.
Nét mặt tuấn tú của Phó Th Luân lạnh lùng, giọng nói trầm thấp của mang vẻ sắc sảo.
- em thể ngốc nghếch đến thế? Lại ngã một cách dễ dàng như vậy ?
Thi Vũ vẫn giữ im lặng.
Phó Th Luân đưa cô ngồi lại xuống ghế. quỳ một gối xuống đất, những ngón tay thon dài vén chiếc váy voan của cô lên, bàn tay nhẹ nhàng ôm l gót chân th mảnh của cô.
- Em bị trẹo mắt cá chân ?
chăm chú kiểm tra vết thương của cô, ngón cái thô ráp của khẽ lướt trên làn da bàn chân cô. Nơi chạm vào dần trở nên ấm nóng, từng đợt cảm giác lan tỏa từ đó ra khắp cơ thể. Lâm Thi Vũ vội vàng rụt chân lại.
Nhưng vẫn giữ chặt l chân cô, nhất quyết kh chịu bu ra.
ngước đôi mắt đẹp lên cô, khóe môi mỏng khẽ cong lên.
- Từ bao giờ em lại trở nên nhạy cảm thế hả? Chỉ chạm nhẹ một chút thôi mà em đã kh chịu nổi ?
Từ chối mở lời, Thi Vũ vẫn giữ sự im lặng. Nhưng cô lại dùng đôi chân trắng ngần của đá nhẹ vào .
- Thưa Smithson, cảm th thích thú lắm khi cư xử vô lý như vậy?
Phó Th Luân vẫn giữ im lặng. Thay vào đó, nắm l chân cô và bắt đầu xoa bóp.
- Thưa thiếu gia. - quản gia đứng ở cửa lên tiếng.
- cần gọi bác sĩ đến kh ạ?
Lâm Thi Vũ về phía quản gia. Vị thiếu gia của Lâu đài Cố Đình d giá đang cúi xuống để chăm sóc cho đôi chân của cô. Một gia tộc càng lâu đời thì địa vị của những đàn trong gia đình đó lại càng được coi trọng. Trong mắt quản gia, cảnh tượng trước mắt chắc hẳn tr vô cùng kh phù hợp.
Gương mặt xinh đẹp của Lâm Thi Vũ ửng đỏ lên. Cô cúi mắt xuống . dường như chẳng hề nhận th bất cứ ều gì. Góc nghiêng gương mặt toát lên vẻ nghiêm túc và tuấn tú, tr tựa như một tác phẩm nghệ thuật vậy.
- thể gọi bác sĩ...
- Ngoài ra, kh một ai khác được phép chạm vào chân em! - dứt khoát nói.
- Phó thiếu gia, lại thời gian ở đây vậy? đã nhảy xong chưa? - Lâm Thi Vũ liền lái sang chuyện khác.
Phó Th Luân khẽ liếc con số phía sau lưng cô trên bồn rửa mặt, bế bổng cô lên trong vòng tay .
- Giờ thì chúng ta cùng khiêu vũ thôi!
Chưa có bình luận nào cho chương này.