Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)

Chương 969: Nụ Hôn Bá Đạo

Chương trước Chương sau

Cô dám mắng ?

Cô gái này do chính tay nuôi lớn, vậy mà càng ngày càng trở nên ngang bướng. Giờ đây, cô thậm chí còn dám trèo lên đầu ngồi.

Ánh mắt Lục Yến trở nên thâm trầm.

Cố An An cứ thế lôi kéo tay áo kh ngừng, cho đến khi chiếc áo sơ mi đen của xuất hiện vài nếp nhăn. Cô bĩu môi, đưa mắt về phía Tuyết Nương.

Cô khựng lại, kh nói hết những lời vốn định nói ra. Đôi mắt cô ngập tràn vẻ tủi thân.

Lục Yến liếc mắt sang Tuyết Nương và ra lệnh.

- Để chúng lại một .

Tuyết Nương gật đầu.

- Vâng.

Sau khi Tuyết Nương rời khỏi phòng và kh còn ai khác ở đó, An An mới chịu bu tay ra cúi đầu xuống.

- Tuyết Nương kia là phụ nữ của ?

Lục Yến mím chặt môi, kh nói một lời nào.

An An biết rằng đang hỏi một câu thừa thãi. Tuyết Nương quả thực từng là phụ nữ của trong quá khứ. Hồi đó, vốn chẳng là một đàn tốt đẹp gì.

Cô xoay định bỏ .

Nhưng một bàn tay chai sạn bỗng vươn tới, nắm chặt l cổ tay cô. dùng lực kéo mạnh, khiến cô ngã nhào vào lồng n.g.ự.c rắn chắc của .

-Ưm!

Mũi cô đập mạnh vào n.g.ự.c ; cơ thể cứng tựa một bức tường, chỗ nào cũng rắn chắc như đá.

- định làm gì vậy? - Cô vùng vẫy phản kháng với vẻ kh m vui vẻ.

Lục Yến dùng một cánh tay vạm vỡ ôm l vòng eo thon thả của cô, dễ dàng giữ chặt cô trong lòng. vóc dáng cao lớn, chiều cao của hai chênh lệch nhau ít nhất là hai cái đầu. cúi đầu xuống cô.

- Tại em lại bận tâm chuyện đó đến thế? Chuyện đó đã xảy ra gần hai mươi năm trước . Hồi đó em thậm chí còn chưa chào đời mà.

An An cuối cùng cũng chịu im lặng. Đúng vậy, hồi đó cô thậm chí còn chưa ra đời, cớ gì mà cô lại so đo tính toán chuyện đó chứ? Thế nhưng cô mặc kệ, trong lòng cô vẫn cứ th tủi thân và hẹp hòi về chuyện này.

Cô lại bĩu môi.

Hừ!

- Em vẫn còn giận ?

An An bỗng cảm th buồn nôn. Cô đưa tay ôm l n.g.ự.c và nôn khan. Vừa th cô nôn khan, sắc mặt Lục Yến lập tức biến đổi hoàn toàn. vỗ nhẹ lên lưng cô, lo lắng hỏi.

- Em th kh khỏe ? chuyện gì vậy?

An An hiểu rõ đang bận tâm xem liệu cô m.a.n.g t.h.a.i hay kh.

- Lục Yến này, em thực sự kh t.h.a.i đâu.

- Em đã khám chưa?

- Chưa.

Suốt thời gian qua cô luôn thực hiện các nhiệm vụ tác chiến cho FIU, làm mà tìm được thời gian rảnh để đến bệnh viện khám t.h.a.i chứ?

Lục Yến đưa tay lên, đặt lòng bàn tay chai sần của lên bụng cô nhẹ nhàng xoa tròn.

Tr vẻ hạnh phúc vô cùng. Cô thể cảm nhận được rằng thực sự khao khát một đứa con.

An An gạt tay ra.

- Để em hỏi câu này nhé: nếu em thực sự m.a.n.g t.h.a.i thì định làm gì?

Lục Yến ngước mắt lên cô.

- muốn cả đứa con trai của , và cả mẹ của thằng bé nữa!

đàn này... quả thực nam tính.

An An mỉm cười.

- Nhưng nếu... em kh m.a.n.g t.h.a.i thì ?

Lục Yến kh nói một lời, chỉ khẽ cau mày lại.

An An lập tức siết chặt hai tay thành nắm đấm, định giáng cho một trận.

- Nếu em kh t.h.a.i thì sẽ kh cần em nữa chứ gì? Đồ khốn, đồ cặn bã!

Nhưng cô còn chưa kịp ra tay, Lục Yến đã tóm l hai nắm đ.ấ.m của cô và kéo cả cô vào lòng ôm chặt.

- Ai bảo là kh cần em chứ? càng lý do để giữ lại “con gà mái” này hơn, vì sớm muộn gì em cũng sẽ đẻ ra trứng cho thôi!

Những lời nói chạm đến tận đáy lòng An An, khiến cô cảm th ngọt ngào như vừa được nếm mật ong vậy. Trong lòng cô ngập tràn cảm giác êm ái, nhưng ngoài miệng vẫn tỏ vẻ đ đá.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Ai là “gà mái” hả? Ai đời lại dùng cái ví von kỳ cục thế chứ? lại vô văn hóa đến thế?

Cô muốn nói gì cũng được, Lục Yến chẳng hề phủ nhận. đặt một nụ hôn lên trán cô.

- biết em bận tâm về quá khứ của , nhưng chẳng cách nào để thay đổi bất cứ ều gì trong đó cả. Hai mươi năm trước, chính cũng đâu biết rằng trong tương lai sẽ sự hiện diện của em.

Mắt An An rưng rưng. , cô đã đến quá muộn.

Cô dang rộng hai tay ôm l .

- Quá khứ của kh thuộc về em, nhưng em muốn của hiện tại, cũng như tương lai của . kh được phép bất kỳ phụ nữ nào khác ngoài em. Hiểu chưa?

Lục Yến mỉm cười.

- Kể từ khi em cách đây ba năm, chưa từng thêm bất kỳ ai khác nữa.

An An dụi đầu vào n.g.ự.c , bắt đầu cởi từng cúc áo sơ mi đen của ra. Chiếc nhẫn kim cương vẫn đang đeo trên cổ .

- Phần chân bị cắt cụt của đang bị nhiễm trùng và sưng t. Em muốn xem thử.

- gì mà xem chứ?

- Em chỉ đơn giản là muốn xem thôi.

Lục Yến bu cô ra ngồi xuống giường. dang rộng đôi chân dài của , nhưng cô vẫn đứng yên kh nhúc nhích.

- Chẳng em đã đòi xem ? còn chưa lại đây?

nắm l tay cô và kéo cô về phía .

An An đứng lọt thỏm giữa hai chân ; bất chợt, dùng chút lực kẹp nhẹ, giữ chặt cô lại bằng chính đôi chân của .

Đúng là đồ lưu m!

Mặt An An đỏ bừng lên, tư thế hiện tại của họ quá đỗi thân mật.

- Cởi thắt lưng cho . - ra lệnh.

An An một thoáng, mới đưa tay ra tháo thắt lưng cho . Thế nhưng, dù đã thử tới hai lần, cô vẫn chẳng thể nào tháo được nó ra. Đơn giản là vì cô hoàn toàn kh chút kinh nghiệm nào trong chuyện này.

- Cái này mở kiểu gì đây? - Cô khom xuống, đôi tay lúng túng loay hoay tháo thắt lưng.

Dùng hai ngón tay thon dài, nâng cằm cô lên, buộc cô ngẩng đầu . Ánh mắt cô chạm vào đôi mắt màu nâu trầm của .

- Cố An An, em đã suy nghĩ kỹ chưa? Hiện tại chẳng thể cho em bất cứ thứ gì cả; nếu chọn ở bên , em sẽ chẳng thể nào được một cuộc sống sung sướng đâu.

Đôi mắt An An cong lên, nở một nụ cười thật đẹp.

- Em muốn cùng trải qua những ngày tháng gian khổ.

Lục Yến mím môi.

- Làm gì chuyện gian khổ chứ. sẽ cưng chiều em hết mực, thậm chí thể dâng cả tính mạng này cho em.

Mắt An An chợt hoe đỏ. Cô biết đàn này chưa bao giờ nói dối; khi thốt ra những lời , đang thực sự đưa ra một lời hứa.

- Hiện tại cần thêm chút thời gian. Trước đây sống một , chỉ cần sống đơn giản, chẳng cần bận tâm đến bất cứ ều gì; nhưng giờ đây đã em xuất hiện trong cuộc đời . cần chút thời gian để sắp xếp mọi thứ. Dù thế nào nữa, cũng sẽ kh để em chịu khổ đâu, em hiểu chứ?

Đó là lời tỏ tình của kh?

Tại ngay cả khi tỏ tình, vẫn cứ tỏ ra độc đoán đến thế nhỉ?

Nhưng An An lại thích ều đó. Đó đích thực là phong cách kh thể lẫn vào đâu được của . Cô vui vẻ gật đầu.

- Em hiểu .

- Ngày mai, em hãy trở về bên cạnh trai . Em kh được phép dây dưa với tên Delia đó nữa. - đột ngột chuyển sang một chủ đề khác.

Những lời nói của khiến cô chợt tỉnh táo lại.

- Em đang thực hiện một nhiệm vụ mà, thể cứ thế bỏ về được chứ?

- Trong đội FIU chẳng lẽ kh còn ai khác , mà lại để em dùng sắc đẹp của ra dụ dỗ ? - Lục Yến nở một nụ cười đầy châm biếm. chẳng hề ưa những thủ đoạn như thế, và cũng chẳng cần dựa vào chúng.

- Delia khoái những cô gái còn trinh trắng; em vẫn còn trinh chứ?

Ánh mắt sau đó lướt xuống phía dưới.

- Nếu Delia biết rằng em đã bị một đàn nếm trải từ năm mười tám tuổi, thì cứ đợi đ mà xem: sẽ cưỡng h.i.ế.p em, ném em cho đám tay chân của thỏa sức giày vò.

- Thế nếu Delia biết rằng đàn đã nếm trải em chính là , gã tài xế nghèo hèn của , thì sẽ làm gì đây? - An An lập tức phản pháo lại bằng lời lẽ sắc bén.

Vừa nghe những lời cô nói, ánh mắt Lục Yến lập tức trở nên tối sầm đầy nguy hiểm; đưa ngón tay chạm lên đôi môi cô.

- Giờ em ăn nói bạo dạn hơn nhiều đ.

cúi xuống, đặt một nụ hôn lên môi cô.

Ưm!

Đôi mắt An An mở to trừng trừng; đàn hôn cô đầy nồng nhiệt mà chẳng hề báo trước, ép lưỡi vào trong khoang miệng cô, khám phá từng ngóc ngách bên trong đó.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...