Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 981: Ba Năm Trước, Anh Mất Một Chân Vì Cô
Tuyết Nương cười khẩy, m.á.u văng tung tóe trên áo nhưng cô kh lùi bước.
- Hừ! Đồ cặn bã, mày nghĩ tao sợ mày ?
Nếu Delia kh né tránh, cô đã nhổ nước bọt vào mặt .
Mặt Delia tối sầm lại.
- vẻ cô đang tự chuốc họa vào thân.
Cầm con d.a.o trong tay, vung về phía Tuyết Nương, nhắm thẳng vào mặt cô.
Tuyết Nương thậm chí kh chớp mắt, cô chỉ trừng mắt một cách hung dữ.
Delia đột nhiên dừng lại, để lộ một nụ cười gớm ghiếc khi ném con d.a.o trong tay .
- Tuyết Nương, biết cô kh sợ c.h.ế.t, kh tìm cho cô một cách c.h.ế.t khác. đám thuộc hạ ở đây, sẽ cho tất cả chúng xếp hàng và cưỡng h.i.ế.p cô đến c.h.ế.t.
Tuyết Nương sững sờ, mặt tái mét trước lời nói của . Nghiến răng run rẩy, cô hét lên.
- Đồ khốn!
Delia liếc thuộc hạ.
- Tao giao con đàn bà này cho bọn mày. Giải quyết hết .
- Cảm ơn Delia.
Hai tên thuộc hạ tiến lên, giơ tay xé quần áo của Tuyết Nương.
- Cút ! - Tay Tuyết Nương bị gãy cả hai bên, cô kh thể cử động. Cô chỉ thể c.ắ.n một tên thuộc hạ để phản kháng.
- Đồ đĩ!
Một tên thuộc hạ giơ tay lên, tát mạnh vào mặt Tuyết Nương.
Tuyết Nương chỉ thể nằm bất lực trên đất, m.á.u chảy ròng ròng. Cô bắt đầu mất tập trung khi nằm đó, bị bọn đàn làm nhục, chỉ nở một nụ cười gượng gạo, tr vô cùng đáng thương.
Delia Tuyết Nương với nụ cười nham hiểm, những kẻ dám phản bội chỉ kết cục như thế này.
Một cơn gió bất ngờ ập đến. Delia liếc , đó là An An. Cô bật dậy khỏi giường và lao về phía .
Delia né tránh được.
An An đổi mục tiêu, di chuyển về phía hai tên thuộc hạ. Cô nhấc chân lên, đá vào hạ bộ của một tên thuộc hạ đồng thời dùng tay đ.á.n.h vào gáy tên còn lại, động tác nh như chớp.
Hai tên thuộc hạ bất tỉnh chỉ trong vài giây.
Toàn bộ động tác của An An đều nh và chính xác.
Delia lập tức rút súng, nhắm vào chân của An An.
Đoàng!
Viên đạn găm vào chân của cô, cô quỵ xuống một gối.
Máu chảy xuống bắp chân, mái tóc mềm mượt xõa xuống vai càng làm tôn lên vẻ đẹp của cô. An An từ từ ngẩng đầu lên, Delia.
Cô giơ ngón tay cái xuống, thể hiện sự khiêu khích và khinh miệt trắng trợn đối với .
Mặt Delia tối sầm lại.
- Ông Delia, chuyện gì vậy? - Nhiều thuộc hạ x tới.
Delia giơ tay ra hiệu cho họ rời . trừng mắt An An, giống như một kẻ săn mồi đang rình mồi. Cố An An đúng là mẫu lý tưởng của .
kh nỡ để cô c.h.ế.t.
An An đứng dậy, loạng choạng bước đến chỗ Tuyết Nương. Cô đỡ đầu Tuyết Nương lên cánh tay .
Quần áo của Tuyết Nương bị rách tả tơi. An An giúp cô mặc lại, cài cúc và buộc dây áo. Cô muốn giúp Tuyết Nương giữ lại chút phẩm giá cuối cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-981-ba-nam-truoc--mat-mot-chan-vi-co.html.]
Tuyết Nương An An, cố gắng cử động đôi tay đã bị gãy của . Cô cười, giọng nói nhỏ nhẹ vì cô đã yếu ớt.
- Làm ơn hãy giúp , đau quá... kh thể sống thêm nữa. Làm ơn hãy giúp kết thúc chuyện này, kh muốn bọn khốn đó làm nhục thêm nữa.
An An nhớ lại lần đầu tiên cô gặp Tuyết Nương. Dù đã già , cô vẫn xinh đẹp, đặc biệt là khi cô cười.
An An nắm l tay Tuyết Nương, siết chặt.
- luôn muốn biết… thích kiểu phụ nữ nào. Chỉ sau khi gặp cô, mới biết… thích những cô gái trong trắng, thuần khiết, kh tì vết…
Tuyết Nương ngẩng đầu lên, như thể th bầu trời x trên trần nhà.
- Kiếp sau, cũng muốn trở thành một phụ nữ trong trắng, thuần khiết, kh tì vết.
Tuyết Nương nhắm mắt lại, nước mắt tuôn rơi từ khóe mắt. Lúc này, cô bắt đầu nôn ra máu, m.á.u chảy kh ngừng. Tuyết Nương kh thể sống nổi nữa, cô bị hành hạ bởi quá nhiều đau đớn.
Mí mắt An An chớp chớp, cô vươn bàn tay lạnh lẽo định bóp nghẹt Tuyết Nương.
- Cô sẽ làm được, chắc c cô sẽ làm được.
An An bật khóc nức nở, kh thể ngừng khóc. Cô chợt nhớ ra rằng thậm chí còn kh biết tên thật của Tuyết Nương.
Chỉ trong chốc lát, Tuyết Nương cuối cùng cũng ngừng thở, cô thậm chí kh hề giãy giụa khi An An bóp cổ cô đến c.h.ế.t. Trên khuôn mặt cô vẫn nở một nụ cười trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, tâm trí cô tràn ngập hình ảnh lần đầu tiên gặp Lục Yến hai mươi năm trước.
lịch lãm, cao lớn, vạm vỡ, mạnh mẽ, bất chấp mọi quy tắc nhưng ánh mắt lại mang một vẻ dịu dàng dù đã trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống.
Thật tuyệt vời.
…
Tuyết Nương đã ra .
An An ôm chặt Tuyết Nương trong vòng tay, cảm nhận cơ thể kh còn sự sống của Tuyết Nương lạnh dần và cứng đờ. Cô đặt Tuyết Nương xuống trước khi lau sạch m.á.u và nước mắt trên khuôn mặt cô . Điều duy nhất Tuyết Nương muốn trong đời lẽ là… được sạch sẽ.
Delia bước đến.
- Chậc chậc, dù cô kh nói ra, cũng đã đoán đúng . Đại Sơn chính là Huyết Đại Bàng, đúng kh?
- Tuyết Nương đã c.h.ế.t vì Huyết Đại Bàng mà kh hề hối hận. Ba năm trước, Thạch Đầu của Huyết Quân đã mắc bẫy của một nữ gián ệp của . Gián ệp của đã dùng d.a.o găm cứa vào thịt Thạch Đầu từng mảnh. Thạch Đầu thậm chí còn kh chịu tiết lộ một lời nào về Huyết Quân. Ngay cả An Hy và Lý Tư, khi bị bắt, họ vẫn thể chịu đựng được dù đối mặt với sự tra tấn tàn khốc như vậy. thực sự kh hiểu, Huyết Đại Bàng sức hút gì mà những này lại sẵn sàng c.h.ế.t vì ta?
An An tiếp tục khóc nức nở, nở một nụ cười yếu ớt Delia.
- sẽ kh bao giờ hiểu được những ều tốt đẹp ở đâu.
- Ha. - Delia cười.
- Nói thẳng ra, tôn trọng Huyết Đại Bàng vì tài năng của . là duy nhất coi là đối thủ của trên thế giới này.
Delia liền móc mắt của ra.
- này, đã đ.â.m vào mắt của ba năm trước. đã chờ đợi lâu để trả thù .
Chỉ đến lúc đó An An mới nhận ra Delia đã được lắp mắt giả. đã bị mù mắt ba năm trước.
- kh bao giờ thể sánh được với , bởi vì kh chiến đấu một . ý chí mạnh mẽ đến mức mày kh bao giờ thể đ.á.n.h bại . - An An nói một cách kiên quyết.
- Nếu thực sự mạnh đến vậy, lại bị tàn phế ở chân ? Chính là đã b.ắ.n vào chân . À đúng , nhớ ra một chuyện. Ba năm trước, khi đến cứu Lý Tư, đã chạy vội từ bệnh viện đến. đã nghe lén cuộc trò chuyện của họ khi phục kích họ. Huyết Đại Bàng vừa mới trải qua ca ghép tủy xương. Bây giờ nghĩ lại, trời quả thật đã ưu ái , haha. thật may mắn.
An An c.h.ế.t lặng. vừa nói gì vậy?
Lục Yến đã trải qua ca ghép tủy xương ở bệnh viện ba năm trước ?
Nhưng… tại ?
cô đã dùng tủy xương của cho ca phẫu thuật ba năm trước?
Bây giờ nghĩ lại, cuối cùng cô cũng hiểu ra vấn đề.
Ba năm trước, chính là đã cứu cô. Chính là đã cho cô một cuộc sống mới. Thậm chí còn mất một chân vì cô!
trở nên như thế này cũng là vì cô!
Chưa có bình luận nào cho chương này.