Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?
Chương 45:
Ông của Triệu Hà Xuyên tên là Triệu Quang Quân, là một n dân thật thà chất phác, lúc nhỏ vì kh cẩn thận ngã gãy chân nên mọi trong thôn đều quen miệng gọi lão là lão Triệu què.
Lão Triệu què xấu số, cha mẹ mất sớm, hai trai thì một bệnh c.h.ế.t, một mất tích, năm 38 tuổi khó khăn lắm mới l được vợ, trải qua m ngày yên bình thì đến năm 47 tuổi, cả vợ lẫn con đều qua đời ngoài ý muốn.
Lão Triệu què đau đớn thống khổ, về sau kh thêm bước nữa, một cô độc coi giữ ngôi nhà dột nát hơn mười năm.
Triệu Hà Xuyên là trẻ mồ côi do lão nhặt được. Cũng kh biết là do cha mẹ ruột của kh nuôi nổi hay vì nguyên nhân nào khác mà vừa sinh ra được một tháng đã vứt bên bờ s ở cuối thôn nhà lão Triệu què.
Lúc đó lão Triệu vừa thăm mộ vợ con về thì nghe th tiếng khóc của trẻ con trong bụi cây bên s, theo bản năng lần theo tiếng khóc qua xem thử.
Vừa th đã kh nỡ nhẫn tâm bỏ .
Sau khi đã xác nhận cha mẹ đứa bé này thật sự kh cần nó nữa, lão Triệu què ôm nó về nhà nhận làm con nuôi, đặt tên là Triệu Hà Xuyên, ý là đứa bé do nhặt được cạnh bờ s trong núi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thoáng chốc đã hơn hai mươi năm, Triệu Hà Xuyên từ bé hạt tiêu kh biết gì ngoài khóc đã lớn lên thành một trai tài giỏi, còn nỗ lực phấn đấu đỗ đại học Khoa học C Nghệ thủ đô, trở thành sinh viên đậu vào trường cao đẳng trọng ểm đầu tiên của thôn bọn họ. Còn lão Triệu thì dần già , trở thành già còm cõi tóc hoa râm.
Mặc dù đã hơn bảy mươi tuổi nhưng xương cốt của lão vẫn chắc khỏe, cả việc nhà lẫn việc đồng đều kh đáng lo ngại, còn thường gánh đòn gánh mười m km đường núi xuống thị trấn bán rau, tích p từng chút từng chút một lo cho học phí và phí sinh hoạt của Triệu Hà Xuyên.
Cứ như thế nhiều năm trôi qua, hai cháu nương tựa lẫn nhau mà sống, lão Triệu thương Triệu Hà Xuyên như cháu ruột của , dốc sức cho một mái nhà dẫu th bần nhưng ấm áp yêu thương. Đối với Triệu Hà Xuyên, chính là thân duy nhất trên đời này của . vẫn luôn háo hức mong rằng sau khi tốt nghiệp thể đưa lên thủ đô, nhưng hoàn toàn kh ngờ đến đột ngột xảy ra chuyện.
Triệu Hà Xuyên ngồi thụp xuống đất, trước mắt như hoa lên.
muốn tự nhủ với lòng rằng đây kh sự thật, nhưng những đường may quen thuộc trên áo khoác của Hầu T.ử nói cho biết: Con quỷ m ngày nay đã dùng t.h.i t.h.ể của Chung Vũ Trạch ở bên cạnh … thể chính là nội.
“... Nghe thím Đại Hoa ở cạnh nhà cháu nói là khoảng sáu bảy ngày trước của cháu ra khỏi nhà. Bảo là vào thị trấn bán mớ rau rừng mới đào được hôm nọ, sẵn tiện gửi tiền sinh hoạt tháng sau cho cháu luôn.”
“Cháu cũng biết thôn chúng ta cách thị trấn khá xa, nếu kh ngồi xe mà bộ, cả lẫn về cũng mất một hai ngày, nếu trên đường gặp chuyện gì đó hoãn lại thì mất đến hai ba ngày. Vậy nên lúc đầu mọi cũng kh cảm th gì bất thường, dù thì lúc nào cháu cũng kh nỡ phí vài đồng xe vào thị trấn, lại thêm hai hôm nay trời đổ m trận mưa to nên bọn chú cho rằng mắc mưa nên lâu về. Ai ngờ mưa tạnh hai ngày mà vẫn kh th đâu, lúc đó mọi mới bắt đầu cảm th lo lắng.”
“ bao nhiêu đường đến thị trấn chú đều đã tìm qua nhưng vẫn kh tìm th của cháu, nhưng mà bọn chú… bọn chú tìm th gùi và đòn gánh của cháu trong bụi cỏ ở dốc mận trên sườn núi. Lúc đó rau rừng trong gùi đã nhiều lắm .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.