Cố Tổng, Ngài Nhận Nhầm Người Rồi, Đây Là Phu Nhân Mà Anh Trai Ngài Nâng Niu Trên Tay
Chương 11: Nữ Sinh Từng Cầm Đầu Bắt Nạt Cô
Còn nhớ hồi học cấp ba, Chung Vân Tú cầm đầu bắt nạt cô, ức h.i.ế.p cô.
lúc đó... Cố Triết Vũ bảo vệ cô.
Cô yêu Cố Triết Vũ, cũng vì đó, khi Chung Vân Tú và mấy nữ sinh vì thấy chiếc vòng tay cô nên chặn cô trong nhà vệ sinh đá cô, Cố Triết Vũ đạp tung cửa nhà vệ sinh nữ, đưa cô .
Lúc đó, cô cảm thấy Cố Triết Vũ chính một tia sáng trong cuộc đời .
Chỉ , tia sáng đó sẽ bao giờ chiếu lên cô nữa.
Cũng sẽ bao giờ ai, thể cứu rỗi cô trong bóng tối nữa.
lẽ, đây chính sự trừng phạt mà cô đáng nhận.
Hưởng thụ cuộc sống thiên kim hơn hai mươi năm một cách vô ích, nhặt một cái mạng, sống thêm hơn hai mươi năm.
Đây Diêm Vương gia, đang trừng phạt cô.
Hứa Nghiên bệnh tim bẩm sinh, sinh phẫu thuật, chi phí phẫu thuật tim lúc đó một khoản tiền hề nhỏ.
ruột Hứa Nghiên nhiều tiền như , trơ mắt Hứa Nghiên c.h.ế.t , nên mới nhất thời kích động, đ.á.n.h tráo cuộc đời Hứa Nghiên và vốn dĩ nên đại tiểu thư Hứa gia - Hạ Tuyết Lạc.
Ở Hứa gia, Hứa Nghiên cuộc sống mới.
Cho nên Hứa Nghiên đây cô nợ Hứa gia, cũng cô nợ Hạ Tuyết Lạc.
Nếu năm đó cô đ.á.n.h tráo cuộc đời hai , Hạ Tuyết Lạc nàng công chúa cao cao tại thượng .
Cô chuộc tội.
Cô nên chuộc tội.
"Hứa Nghiên, nhặt rác ? Thiếu tiền lắm ?" Chung Vân Tú đá đá Hứa Nghiên."Đừng nó giả c.h.ế.t."
Hứa Nghiên tối sầm mặt mũi, tim đập nhanh.
"Giới thiệu cho cô một công việc, làm nghề cũ cô, ngủ với đàn ông tiền." Chung Vân Tú liếc mấy tên phú nhị đại phía ."Đừng chứ, khuôn mặt cô cũng tệ, nhớ hồi cấp ba Trương Thông thích cô , mau gọi đến chơi , cứ cô bây giờ tùy tiện cho chơi, cho tiền ."
Hứa Nghiên há miệng thở dốc, phản bác.
bọn họ ha hả, chế nhạo cô, châm biếm cô, cảm giác đó... khiến cô c.h.ế.t.
Hạ Hạ, vẫn đang đợi cô.
"Vân Tú, cô hình như lắm..." Một thiên kim nhà giàu nhỏ giọng nhắc nhở."Đừng để xảy chuyện thật, chúng mau thôi."
"Hạ Tuyết Lạc đây tính mượn d.a.o g.i.ế.c , cô thì , bây giờ Cố Triết Vũ bảo vệ, một cuộc điện thoại bảo chúng đến bắt nạt Hứa Nghiên, nếu Hứa Nghiên thực sự xảy chuyện, chẳng sẽ đổ lên đầu chúng ?" thiên kim nhà giàu vẫn còn tỉnh táo nhỏ giọng lầm bầm.
Chung Vân Tú thấy Hứa Nghiên giả vờ, cũng sợ, vội vàng bỏ chạy." nó xui xẻo thật."
...
Xung quanh yên tĩnh trở , Hứa Nghiên đau tim cuộn tròn cơ thể.
Ai thể đến cứu cô...
Đau quá.
Thực sự đau.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/co-tong-ngai-nhan-nham-nguoi-roi-day-la-phu-nhan-ma--trai-ngai-nang-niu-tren-tay/chuong-11-nu-sinh-tung-cam-dau-bat-nat-co.html.]
Một chiếc xe con màu đen từ Chung gia, dừng ở một bên.
Trần Vũ xuống xe, căng thẳng chạy tới."Cô gái? Cô gái cô chứ?"
Giọng Hứa Nghiên khàn đặc."Thuốc..."
Trần Vũ thấy sắc mặt Hứa Nghiên trắng bệch, vội vàng lấy một chai nước khoáng từ xe xuống, mò mẫm trong túi Hứa Nghiên lấy một lọ t.h.u.ố.c nhỏ, lấy một viên t.h.u.ố.c cho cô uống.
mặt đất hồi lâu, Hứa Nghiên mới từ từ tỉnh .
Chống tay dậy, Hứa Nghiên nhỏ giọng lời cảm ơn."Cảm ơn..."
Thấy Hứa Nghiên , Trần Vũ mới thở phào nhẹ nhõm."Cô đến bệnh viện khám ."
Hứa Nghiên gì, chỉ quỳ mặt đất, vô lực nhặt những chiếc chai vương vãi.
Hạ Hạ vẫn đang ở nhà đợi cô.
Trong xe, Cố Thần Ngạn vẫn luôn xuống xe, nhíu mày Hứa Nghiên.
Đại tiểu thư Hứa gia, nay thành bộ dạng .
" tiền mặt ?"
Trần Vũ lên xe, liền thấy Cố Thần Ngạn trầm giọng hỏi một câu.
Sững một lát, Trần Vũ sờ soạng khắp nơi, bây giờ ai còn dùng tiền mặt nữa."Chỉ... chỉ mười tệ."
"Đưa cho cô ." Cố Thần Ngạn chút vui.
Trần Vũ khiếp sợ, Cố tổng bọn họ từ khi nào bụng như ?
Vội vàng xuống xe, Trần Vũ đưa mười tệ cho Hứa Nghiên."Xin , nhiều tiền mặt như ."
Hứa Nghiên quỳ mặt đất, ngẩng đầu Trần Vũ, đỏ hoe hốc mắt."... cần."
Cô nực , vẫn giữ một chút tôn nghiêm.
Cúi đầu tiếp tục nhặt chai, Hứa Nghiên bám thùng rác dậy, lục lọi bên trong tìm chút hộp giấy thể bán phế liệu.
Thấy Hứa Nghiên khập khiễng rời , Trần Vũ hiểu chút xót xa.
phụ nữ trông khá xinh , ngoài nhặt rác.
Trở xe, Trần Vũ Cố Thần Ngạn."Cố tổng, cô nhận."
Cố Thần Ngạn chút vui, dường như cũng cảm thấy lo chuyện bao đồng.
Thấy Cố Thần Ngạn gì, Trần Vũ ngượng ngùng lái xe rời .
"Dừng xe."
ngang qua một tiệm bánh ngọt, Cố Thần Ngạn lên tiếng.
Trần Vũ sững , nữa?
" mua một ít, mang qua đó."
Trần Vũ càng khiếp sợ hơn, Cố tổng bọn họ hôm nay ?
Lẽ nào tìm thấy Chung Uyển Đồng, quá vui mừng, nên mới phát tâm từ bi?
Chưa có bình luận nào cho chương này.