Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Vợ Bé Bỏng Của Yên Gia Siêu Ngầu -Thẩm Thư Nghiên & Cố Diệp

Chương 650: Nếu anh cứ nhất quyết muốn chia rẽ hai người họ thì sao

Chương trước Chương sau

Yến Úc vừa đến nơi, đã th ngay một cảnh tượng vô cùng gai mắt.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rải những đốm sáng loang lổ lên hai họ.

đàn đưa tay ra, cưng chiều xoa xoa đầu cô gái.

Cô gái chút hờn dỗi hất tay ta ra, hai má ửng lên một tầng mây hồng tuyệt đẹp.

Bức tr đó, đẹp đẽ và hài hòa biết bao, hệt như một bức sơn dầu được họa sĩ dụng tâm vẽ nên, nhưng lại đ.â.m sâu vào đáy mắt , đau nhói.

muốn lao đến, đẩy đàn đó ra khỏi bên cạnh cô.

Nhưng l tư cách gì đây?

Bọn họ đã chia tay .

Hơn nữa, Nghiên Nghiên từng nói, bọn họ chỉ là bạn thuở nhỏ, là tình cảm em.

Bây giờ mà xen vào, sẽ chỉ khiến cô cảm th đang gây sự vô cớ, đẩy cô ra xa hơn mà thôi.

Cuối cùng, vẫn gượng ép đè nén được cơn bốc đồng đó xuống.

sầm mặt lại, ra lệnh cho Joeson đứng cạnh: "Lái xe, về c ty."

Joeson đang ngồi ở ghế lái sửng sốt một chút, theo bản năng hỏi lại: "Hả? Sếp, sếp kh vào trong ạ?"

Vậy sếp cất c đến đây làm gì? Để hứng gió trước cổng nhà ta à?

Đương nhiên, nửa câu sau này, ta chỉ dám thầm gào thét trong lòng.

Đang mải nghĩ, ta liền nhận được một ánh mắt lạnh lẽo từ ghế sau phóng tới.

" ý kiến à?"

Joeson rùng một cái, vội vàng lắc đầu lia lịa: "Dạ kh, dạ kh kh kh!" Nói xong, với khát vọng sinh tồn mãnh liệt, ta liền nổ máy, phóng xe mất hút.

Thẩm Thư Nghiên hoàn toàn kh biết Yến Úc từng đến.

Cô và Thẩm Thư Thành cùng lũ trẻ chơi đùa trong ngôi nhà nấm mới xây xong một lúc, thì giọng nói của Viện trưởng từ phía nhà ăn truyền đến.

"Các con ơi, ăn cơm thôi!"

Hai vội vàng dẫn đám trẻ vẫn còn đang lưu luyến chưa muốn về rửa tay, sau đó cả bầy ong vỡ tổ ùa vào nhà ăn.

Trên bàn ăn, lũ trẻ ríu rít nói chuyện, vô cùng náo nhiệt.

Đang ăn được một nửa, Viện trưởng Thẩm đột nhiên sang một nhân viên đứng cạnh: "Ơ kìa, hôm nay Yến tổng kh đến ?"

Nhân viên lắc đầu: "Dạ kh th ạ."

Thẩm Thư Nghiên nghe vậy, kh khỏi chút tò mò: "Viện trưởng, bà lại hỏi vậy ạ?"

Viện trưởng Thẩm cười hiền từ giải thích.

"M ngày gần đây, ngày nào thằng bé Yến Úc cũng đến chơi cùng bọn trẻ, buổi trưa cũng ở lại đây ăn cơm luôn. Nó bảo là để cho bọn trẻ làm quen với nó nhiều hơn, như vậy lúc quay chụp mới kh bị sợ hãi."

Nhắc đến chuyện này, sự hài lòng trên mặt

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Viện trưởng gần như muốn tràn cả ra ngoài.

Vốn dĩ vì chuyện làm đại diện, bà đã thêm vài phần thiện cảm với Yến Úc .

Bây giờ, sự thiện cảm này lại càng tăng vọt.

th niên này, kh chỉ sự nghiệp thành đạt, mà còn giàu lòng nhân ái, lại kiên nhẫn như vậy, quả thực là hiếm .

Trong lòng Thẩm Thư Nghiên xẹt qua một tia khác lạ.

Nhưng ngoài miệng cô chỉ hời hợt đáp một câu: "Chắc là hôm nay bận việc gì đó ."

Đang nói chuyện, ện thoại của cô bỗng đổ chu.

Là bố gọi tới.

Cô trượt nút nghe, giọng nói mang theo vài phần lo lắng của Khương Hữu Vi liền truyền đến: "Nghiên Nghiên, kh bảo là đã xuống máy bay ? mãi vẫn chưa th về nhà, sắp đến giờ ăn cơm đ."

Thẩm Thư Nghiên chút áy náy nói: "Con xin lỗi bố, con việc rẽ qua cô nhi viện một lát, con ăn cơm ở đây luôn ạ. Con về ngay đây."

Khương Hữu Vi vừa nghe nói là cô nhi viện, liền kh nói gì thêm, chỉ căn dặn một câu.

"Ừm, vậy con mau về , cả nhà đều nhớ con ."

Thẩm Thư Nghiên cảm th ấm áp trong lòng: "Vâng ạ."

Sau khi cúp ện thoại, cô áy náy Viện trưởng và Thẩm Thư Thành: "Viện trưởng, Thư Thành, cháu về trước đây ạ." Viện trưởng vội vàng xua xua tay.

"Mau về cháu, mau về , đừng để bố cháu lo lắng."

Thẩm Thư Nghiên gật đầu, xách hành lý của , rảo bước ra ngoài.

Đợi đến khi bóng dáng cô hoàn toàn khuất sau cánh cổng, Thẩm Thư Thành mới thu hồi tầm mắt, sang Viện trưởng, vờ như vô tình hỏi: "Viện trưởng, cái Yến Úc này và Nghiên Nghiên, rốt cuộc là quan hệ gì vậy ạ? Cháu xem trên tin tức bảo là họ đã chia tay mà? lại..."

Nửa câu sau chưa nói hết, nhưng ý tứ đã rõ ràng.

Viện trưởng Thẩm là từng trải, ít nhiều cũng thấu tâm tư của đối với Nghiên Nghiên.

Bà trầm ngâm một lát, mới chậm rãi lên tiếng: "Đúng là đã chia tay . Nhưng Nghiên Nghiên chỉ khi ở trước mặt ta, mới giống như một con đang sống động tươi vui thực sự. Bà cảm giác hai đứa nó sớm muộn gì cũng sẽ quay lại với nhau thôi, chỉ là vấn đề thời gian."

Những lời này, ít nhiều cũng mang theo ý khuyên nhủ.

Thư Thành cũng là đứa trẻ bà lớn lên từ nhỏ, cũng giống như Nghiên Nghiên, đều là những đứa trẻ mà bà yêu thương.

Nếu hai đứa thể đến được với nhau, bà đương nhiên là vui mừng .

Nhưng chuyện tình cảm, kh thể cưỡng cầu được.

Bà kh hy vọng Thư Thành lún quá sâu vào chuyện này, để cuối cùng tự chuốc l tổn thương cho bản thân.

Vẻ ôn hòa trên mặt Thẩm Thư Thành cứng đờ lại, nhưng nh đã khôi phục vẻ bình thường.

khẽ "ồ" lên một tiếng: "Ra là vậy ạ."

Nói xong, cúi đầu xuống, tiếp tục im lặng ăn cơm, chỉ là nơi sâu thẳm trong đôi mắt thâm thúy kia, lại xẹt qua một tia lạnh lẽo mà ngoài khó lòng nhận ra.

Nếu cứ nhất quyết muốn chia rẽ hai họ thì ?

kh tin, mười m năm th mai trúc mã giữa và Nghiên Nghiên, lại kh sánh bằng một tên Yến Úc nửa đường nhảy ra.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...