Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Vợ Giả Ngốc

Chương 14: Cô… cô, cái đồ điên này!

Chương trước Chương sau

“A chồng, chồng kh biết đâu, hôm nay vợ lập c lớn đ!” Ngọc Ly hì hì cười treo gương mặt ngờ nghệch hớt hải chạy về phía Võ Duy Hoàng.

“C gì?” gằn giọng hỏi, cặp mắt sắc híp lại về cô gái đang lao như tên b.ắ.n về phía .

“Thì vợ chỉnh giúp chống đ! M đó xấu quá!” Ngọc Ly tới nấp sau lưng Duy Hoàng thần thần bí bí thì thầm.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Tiếng cười khúc khích vang lên giòn giã.

“...” Cô nhập vai sâu quá kh?

Sắc mặt Duy Hoàng cứng đờ, cả cũng cảm th bất an với tiếng cười vang lên sau lưng .

“Khụ khụ, vợ à!” Giọng ngân dài ra. “Hay là chúng ta về nhà trước nhé?”

Võ Duy Hoàng đột nhiên cảm th e sợ, sợ rằng cô vợ giả ngốc này đang cố tình gây sự, sẽ phá nát cái c ty này ra mất.

Quả thật là Ngọc Ly cũng đang ý định như thế, cô thực sự muốn đập phá để đổi l một món đồ trong căn phòng kia.

ên thì dễ bị kích động bùng phát tính khí nóng nảy. Nhưng nếu như kh m kẻ đó cố tình tìm tới cô kiếm chuyện thì cô đã kh sử dụng hạ sách này .

“Kh về, vợ dạy dỗ m xấu, tìm xấu!” Ngọc Ly đột nhiên nhảy tưng tưng tay đ.ấ.m chân đá loạn xạ, ý định muốn chạy.

“Thôi được, theo chồng, gặp kẻ xấu.” Duy Hoàng thở dài, gằn giọng. “Gặp xem cô làm gì?”

Nghe vậy, Ngọc Ly bèn gật đầu lia lịa, gương mặt nhỏ vểnh lên đắc ý theo Võ Duy Hoàng, cùng trở về văn phòng ở trên tầng cao nhất Hùng Thiên.

Trong phòng của tổng giám đốc, Võ Duy Hoàng ngồi một bên chằm chằm Trần Ngọc Ly. muốn soi thật kỹ gương mặt kia, xem mục đích cô chạy đánh là gì, âm th mang theo tia giễu cợt từ cổ họng của đàn vang lên: “Cô biết vừa động vào là ai kh hả?”

“Bà già thối!” Ngọc Ly chỉ tay vào Bích Vân đang ngồi một bên hô lên.

Bích Vân chỉ muốn thay Khánh Vi xả giận, ai dè lại bị hại. Bà ta im lặng ngồi đó cố diễn thật tốt vai một hiền hậu, đáng thương.

“Đừng nói năng linh tinh!” Duy Hoàng làm bộ quát lên với Ngọc Ly dè dặt quay sang hỏi bà ta một câu: “Giám đốc Vân, chị th thế nào ?”

“Kh , chỉ là trong c ty quy định riêng. nghĩ tổng giám đốc kh nên để vợ của tới đây làm ảnh hưởng tới khác.” Bích Vân cúi đầu lí nhí trả lời.

Gương mặt bà ta ửng lên đỏ bừng bừng.

Ngọc Ly hình tượng một đàn bà đầu hai thứ tóc còn cố tỏ ra bẽn lẽn trước một tên đàn trẻ tuổi liền bật cười, càng cô lại càng kh nhịn được cười to.

Ngọc Ly ên tiết nguyền rủa trong lòng: Cái gì? Còn định cấm cửa kh muốn cho cô đến c ty nữa? Đây là nhà của bà ta à?

“Chồng, bà ta là xấu, vợ kh muốn ở nhà, muốn theo chồng.” Cô trưng ra gương mặt mếu máo, ánh mắt lại lóe lên tia đe dọa nếu như lần này Duy Hoàng dám bênh ngoài thì chuẩn bị tinh thần với cô.

“Cô đến để đánh thì !” Võ Duy Hoàng bật cười.

“Kh đánh, vợ kh đánh!” Ngọc Ly ếc kh sợ súng, hung hăng cãi.

“Chính cô đã làm thế với , nhưng thôi…” Bích Vân ngập ngừng tỏ ra hối hận lẩm bẩm nói tiếp: “Cũng là sai, biết rõ bệnh tình cô như vậy lại còn muốn khuyên nhủ cô đừng chạy lang thang. Là lỗi tại .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-14-co-co-cai-do-dien-nay.html.]

Bích Vân vờ vịt lau khóe mắt, ấm ức khóc.

Ngọc Ly rùng im lặng sang đàn bà đang diễn vai bị hại.

Duy Hoàng hứng thú ngồi xem Ngọc Ly sẽ làm gì. Cô tưởng vin vào cái cớ ngốc nghếch ên loạn để muốn làm gì thì làm à? Đi đêm lắm cũng ngày gặp ma.

Ngọc Ly thở dài trong lòng, bà ta biết sai còn nói nhiều thế làm gì, đột nhiên cô thay đổi cách diễn, nhảy sang chiếc ghế đối diện ngồi chung với Duy Hoàng, cầm cánh tay lắc qua lắc lại: “Chồng ơi, vợ theo chồng, cùng làm!”

Duy Hoàng đang xem kịch bỗng nhiên lại bị lôi vào cuộc.

“Bệnh tình của cô nặng lên đ, mới vài ngày đã đánh tới hai . Chúng ta gặp bác sĩ, nếu bác sĩ nói cô bình thường thì mới được theo .” Duy Hoàng mỉm cười nói.

Bàn tay Ngọc Ly đang giữ l cánh tay Duy Hoàng ngấu nghiến bóp chặt.

Th Ngọc Ly kh nói gì, Duy Hoàng cũng kh tiếp tục chuyện đó nữa, quay sang nói với Bích Vân: “Chị về nghỉ ngơi ! Cứ ở nhà vài ngày cho khỏe, c việc của chị tạm thời giao lại cho khác.”

Bích Vân nghe th vậy liền sợ ngây , bên ngoài vào thì là tổng giám đốc quan tâm bà ta, nhưng thực chất lại đang ngầm ám chỉ cho bà ta nghỉ ngơi. C việc này mà ở nhà vài ngày giao cho khác, tới lúc bà ta làm lại thì sẽ ra ?

“Kh cần đâu, kh , cổ tay chỉ bị bong gân chút thôi, nắn lại liền khỏi. Kh cần nghỉ ngơi, kh cần nghỉ đâu!” Bích Vân vội xua tay nói liên tục. Bộ dạng gấp gáp chẳng gì là đau đớn ủ dột như lúc nãy.

Quả nhiên cao tay! Ngọc Ly âm thầm tặng cho Duy Hoàng một ngôi . Chỉ m câu nói đã xé rách được bộ mặt giả dối của bà ta.

Võ Duy Hoàng liếc qua gương mặt hí hửng của Ngọc Ly mỉm cười nói với Bích Vân: “Vậy à, thế thì chị trở lại làm việc . Chuyện chỉ dạy vợ , kh cần tới ngoài nhúng tay vào.”

Bích Vân khiếp sợ lắp bắp: “Vâng vâng, vâng biết .”

Thì ra tổng giám đốc bảo vệ vợ như thế, vậy thì Khánh Vi, cháu gái của bà ta coi như mất hết hy vọng còn gì nữa.

Bích Vân lặng lẽ rời khỏi, trong lòng bà ta vừa cay cú vừa thất vọng. Nước cờ này đúng là bà ta đã sai, vừa mất uy tín trong mắt tổng giám đốc, lại vừa tự biến thành trò cười cho cả c ty.

“Nói , cô nhất định muốn theo làm là để làm gì?” Trong phòng chỉ còn lại hai , Võ Duy Hoàng liền thẳng t hỏi Ngọc Ly.

“Nhớ !” Ngọc Ly cười híp mắt đáp, thực ra là nhớ tiền của !

ên mới tin lời một kẻ như cô!” Duy Hoàng nhếch miệng cười, cô bằng ánh mắt thách thức: “Vậy thơm chồng một cái!”

“Thơm thì thể hiện được hết sự nhớ mong của vợ dành cho chồng .” Ngọc Ly nhích m.ô.n.g hơi lùi ra phía đầu của ghế sô pha, từng chút kéo dài khoảng cách giữa hai .

Cô lùi tới đâu, Duy Hoàng tiến lại tới đó.

“Vậy cô thể hiện theo cách của cô !” Đôi tay chống xuống hai bên Ngọc Ly, vây cô vào góc của chiếc ghế.

Trong kh gian chật hẹp, đàn khẽ cúi đầu quan sát gương mặt nhỏ xinh đang ngạc nhiên .

Đáy mắt Duy Hoàng lóe sáng ngh, cô kh giả ên à?

Ngọc Ly kh thể hiểu nổi mạch não suy nghĩ của đàn này, đột nhiên lại nổi hứng thú với cô làm gì. Chẳng ta chỉ coi cô như một món đồ thế thân hay , chẳng lẽ là đang nghĩ tới cô… chính là Ngọc Hà.

Nghĩ tới ều này, Ngọc Ly bỗng nhiên nổi giận, cô thúc mạnh gối lên đũng quần của Võ Duy Hoàng, lợi dụng lúc lăn ra rên rỉ liền nhảy sang chiếc ghế phía đối diện.

“Cô… cô. Cái đồ ên này!”

“Vợ ên thật mà, chồng ơi là chồng!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...