Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 16: Cô công khai nói xấu chồng?
“Hi! Xin chào!” Ngọc Ly vui vẻ vẫy tay.
Võ Duy Hoàng gật đầu đáp lại.
Ngọc Ly đang tung tăng chạy tới gần chợt đứng khựng lại. Cặp mắt đẹp long l từ trên xuống dưới, sau đó một vòng qu cả lẫn xe quan sát.
Sau đó, như hiểu ý gật gật đầu. Bảo lần trước cứ khư khư đội mũ bảo hiểm.
“Hàng đâu?” Võ Duy Hoàng vẫn ngồi yên kh nhúc nhích hỏi.
“ mang đủ tiền chưa? Bốn trăm triệu đ!” Ngọc Ly vòng hai tay trước n.g.ự.c cười thân thiện.
Võ Duy Hoàng cũng mỉm cười, với tay l chiếc túi nilon treo ở tay lái ném sang cho cô.
Tiền bay tới, Ngọc Ly vội bắt l háo hức mở ra xem. Tám cọc polymer mệnh giá năm trăm nghìn mới cứng cựa. Mùi tiền mới chui vào mũi Ngọc Ly như một loại chất kích thích cực mạnh.
Là tiền thật.
“Ha ha ha, đúng là uy tín!” Ngọc Ly móc từ túi áo ra ba món đồ đưa lại cho , thản nhiên ngồi xuống chỗ còn trống trên yên xe.
Võ Duy Hoàng nhận l cất luôn vào túi áo.
“ kh kiểm tra! Tin tưởng như vậy hay ? ” Ngọc Ly kinh ngạc thốt lên.
“ tin ở cô!” Kh lá gan tráo đồ.
Cũng chẳng cơ hội đ.
Ngọc Ly nghe xong liền khì khì cười, huých vai sang vai : “Với thái độ này của , nghĩ chúng ta sẽ làm ăn ổn định, lâu dài với nhau được đ!”
Ổn định? Lâu dài? Cô định cuỗm hết đồ nhà bán à? Võ Duy Hoàng liếc mắt xuống cái đầu nhỏ đang vui vẻ lắc lư bên cạnh kh nói gì.
“ nào? đây chính là kiểu tâm kh mặt. Cho dù so với Chí Phèo còn… ờm, kh khác nhau là m. Nhưng sẽ coi như là bạn.” Ngọc Ly kh th Võ Duy Hoàng nói gì tưởng đã chạm tới nỗi đau khiến tự ti mặc cảm về ngoại hình liền vội nói tiếp:
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“ đừng buồn, ngoài này vẫn còn nhiều xấu hơn . Vài vết sẹo gớm ghiếc này cũng kh làm mất được phong thái ềm đạm đáng yêu của đâu!”
Ngọc Ly vỗ vai ngồi bên cạnh ra vẻ đồng cảm.
Điềm đạm, đáng yêu? Chỗ nào trên đang thể hiện tư chất cao quý đ?
Võ Duy Hoàng càng nghe cô nói càng loạn. Khoé môi giật giật, vô thức đưa tay chạm lên lớp da giả sần sùi đầy sẹo và mụn bọc trên mặt.
Ừ, cũng chút xấu xí. Nhưng kh đáng yêu. Đúng là tư duy khác .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Cô hóng gió với kh?” Võ Duy Hoàng thở dài quay sang hỏi. Bỗng dưng lại muốn ở bên cô lâu hơn một chút.
“Giờ này?” Ngọc Ly con đường vắng, lại chiếc xe. Ánh mắt lấp lánh sáng gật đầu: “Đợi một chút!”
Võ Duy Hoàng cô gái nh nhẹn như con thỏ ôm bọc tiền bỏ chạy, một lát sau đã quay trở lại.
“Đi nào! Chúng ta đánh bóng đường phố!” Ngọc Ly vui vẻ hô lên.
Võ Duy Hoàng nhướng mày khởi động xe, môi khẽ nở nụ cười vui vẻ chưa từng ; mang theo Ngọc Ly phóng về phía ngoại thành.
Về đêm, con đường cao tốc càng thêm vắng vẻ, thi thoảng mới vài chiếc ô tô khách giường nằm Bắc Nam chạy qua. Giờ này ngay cả đám th niên chơi bời cũng đã trở lại các địa ểm vui chơi ở nội thành, làm gì ma nào lại hứng thú với những cung đường vắng.
À, từng Ngọc Ly của trước kia. Đêm tối vốn là bạn của cô.
Con đường cao tốc này nối liền với tỉnh H ở bên cạnh, một đoạn vòng qua sườn núi. Nhiệm vụ cuối cùng của cô cũng ở đó, nơi mà Tuấn Kiệt đã thẳng tay đ.â.m nhát d.a.o đó vào tim cô, hất xác xuống vực sâu.
Nữ sát thủ Atris đã hoàn toàn biến mất! Xác cũng chẳng còn.
Đã năm năm , cô đã từng cho bí mật xuống đáy vực tìm kiếm lâu nhưng ngay cả mẩu xương cũng kh th. Đúng là quả báo!
Võ Duy Hoàng dừng xe bên mép vực, ở đây một khoảng lan can hình cung vòng ra phía ngoài. Nó được làm mái vòm và trang trí nghệ thuật. Những ưa thích cảm giác mạnh hay các cặp tình nhân, ngay cả kẻ thất tình cũng thích đứng ở đây ngắm cảnh chụp ảnh.
Lúc này mặt trăng đã lên cao, toàn bộ kh gian lấp lánh như một cõi thần tiên.
Ngọc Ly tới bên lan can, chống khuỷu tay xuống. Cô chẳng hề xa lạ gì với chỗ này, từng tấc đất đã được cô săm soi cả năm năm qua, đến cả cây cỏ nào bị c.h.ế.t , hay mới mọc lên cô cũng đều thể nhận ra được.
Võ Duy Hoàng nheo mắt bóng lưng gầy gò, bước tới bên cạnh cô, ngồi xuống chiếc ghế thép lạnh lẽo bên cạnh khẽ nói: “Cô th chỗ này thế nào?”
“ đẹp!” Ngọc Ly trả lời, giọng buồn bã.
“Cô đã kết hôn , chồng cô chính là cái giàu kia… Vậy mà vẫn thể trốn ra ngoài được?” Võ Duy Hoàng cảm th bầu kh khí giữa hai chút nặng nề liền hỏi một câu hỏi khác.
“Ờ, cũng biết . chính là trốn chồng chơi với đ. ta mà…” Ngọc Ly giơ tay chỉ lên đầu hơi lắc: “Đầu óc chút kh bình thường!”
“…” Kh bình thường?
“ vậy thôi chứ kh sung sướng gì đâu, vậy nên mới muốn kiếm chút vốn liếng lo lắng cho sau này.” Ngọc Ly nh mồm nói phét.
“…” Cô c khai nói xấu chồng?
“Sắp tới, à thôi nói trước bước kh qua. yên tâm, dù thì cũng coi là bạn!”
Bạn làm ăn.
Giọng nói của Ngọc Ly y như một câu tuyên thệ của chiến sĩ cảm tử trước lúc ra trận. Khí thế nghiêm túc, nhuốm cảm xúc bi thương khiến Võ Duy Hoàng cũng cau mày sang.
Chưa có bình luận nào cho chương này.