Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Vợ Giả Ngốc

Chương 19: Đám nhóc vệ sĩ làng.

Chương trước Chương sau

“Ông xã! Vợ sợ quá!” Ngọc Ly lập tức mếu máo nhập vai diễn. Tưởng gì chứ diễn vai ăn vạ thì cô chính là nữ diễn viên xuất sắc nhất. “Ở đây một ên đòi ăn thịt vợ kìa!”

Võ Duy Hoàng cũng trợn mắt sang.

Tiếng la thất th của Ngọc Ly lập tức khiến mọi chú ý, chỉ chỏ xì xèo bàn tán.

Võ Quốc Vượng sa sầm mặt mũi đập bàn đứng dậy quát lớn: “Đúng là chẳng ra thể thống gì cả.”

“Đ, xem kià…” Ngọc Ly vội nấp ra phía sau lưng Võ Duy Hoàng làm ra vẻ vô cùng sợ hãi.

Duy Hoàng gượng cười, Võ Quốc Vượng trầm giọng nói: “Chú Vượng, bọn cháu vừa mới bước vào đây, chưa gì chú đã đập bàn quát tháo như vậy? Vợ cháu mà bị động thai là trách nhiệm thuộc về chú đ!”

“Cái thằng này, cháu càng ngày càng chẳng ra . L vợ kh còn biết đúng sai.” Võ Quốc Vượng Võ Duy Hoàng với ánh mắt bất đắc dĩ.

Thằng cháu họ xa này ta vẫn luôn để ý.

Đáng tiếc! Nước phù sa lại để chảy ra ruộng ngoài mất .

Ngọc Ly nghe tới hai tiếng “ thai” thì lập tức giật trong nháy mắt quên mất phản ứng. Cô ngẩng đầu chằm chằm vào cái gáy cao sáng sủa của Duy Hoàng như đang cái chân gà, thật chỉ muốn nhảy lên cắn một ngụm. vậy mà dám bịa chuyện cô mang thai? Sau này l đâu ra em bé để mà đẻ. Đồ… đồ… ngu!

Ngọc Ly hít thật sâu, nén lại tức giận.

Lúc này cần đoàn kết để chống giặc ngoài.

Sau đó cô ló đầu ra nói với Võ Quốc Vượng: “Cũng kh việc của !”

Cha mẹ ta còn chưa lên tiếng. Ông già này quyền gì tự nhiên nhảy ra ầm ầm quát mắng cô. Nơi này là nhà ta à?

Đúng lúc này cha mẹ Duy Hoàng từ đâu lo lắng chạy tới. Lam chạy vội lại kéo Ngọc Ly về phía quan tâm hỏi: “Con thai hả? Cái thằng Hoàng này kh nói năng gì với mẹ hết.”

“…” ta tự đâu con. Con còn đang sốc đây này.

“Thôi vào trong đừng đứng đây nữa.” Ông Trung nói với vợ Hoàng: “Còn kh mau vào thắp hương.”

“Vâng ạ.” Võ Duy Hoàng bị Ngọc Ly vừa lườm vừa véo vào eo cho một cái lạnh sống lưng tê cả bây giờ mới kịp phản ứng lại, gãi đầu bước theo ba phía trước.

Cả nhà ta vui vẻ vào trong, Ái Lan và bà cô già họ Võ đứng ở một góc sân nghiến răng nghiến lợi theo.

“Bà ơi, hai bác lại vẻ bênh vực nó như thế!”

“Hừ!” Bà già đó kh nói gì thêm quay vào.

Hôm nay là ngày giỗ tổ họ Võ, nhưng gia đình bà ta cũng chỉ là một nhánh nhỏ xa lắc xa lơ, cố tình tìm tới l cớ lại cho gần gũi mà thôi. Vì vậy mà tiếng nói đúng là kh trọng lượng.

Ái Lan tức giận dậm chân bỏ vào phía sân sau: [Chờ đ, hôm nay kh làm được gì cô sẽ là, là con chó.]

Đám m cô m thím ở quê của cô ta chính là loại phụ nữ ghê gớm ch chua thích xen vào việc nhà của khác, để cô ta xem Ngọc Ly dám lên cơn ên với bọn họ kh.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đừng nói cô là kẻ ngốc, cô càng nhiều tội lắm tật ta lại càng thích “quan tâm”.

***

nghe nói, vợ của thằng Hoàng chính là một con ngốc! Vừa nãy còn lên cơn khóc lóc một trận ầm ĩ bên ngoài cổng kia kìa! Cháu dâu trưởng mà như vậy thì về sau dòng họ Võ này sẽ như thế nào?” Một bác gái béo ục ịch ngồi têm trầu nói chuyện với m bà già cùng bàn nước.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Hả... bà nghe chuyện đó ở đâu thế? Chuyện này mà cũng dám nói bậy!” Bà cụ mái tóc bạc trắng vừa tóm tém nhai trầu vừa hỏi.

đâu dám cụ ơi! Vừa nãy chạy ra sân trước, th con bé đó gào khóc ngay cổng, bao nhiêu th.” Bà Vân nói như thề thốt.

“Vậy thì, dòng họ Võ này đúng là gặp rắc rối lớn ! Sẽ kh xảy ra chuyện gì chứ?” Một cụ già khác miệng bỏm bẻm nhai trầu rầu rĩ nói.

“...” Kh chuyện mới lạ.

Ái Lan đứng gần đó hí hửng cười lại chỗ khác truyền tin.

Trong lúc này, Ngọc Ly vẫn hồn nhiên chẳng hề hay biết rắc rối đang tới gần. Cô còn đang ngồi bắt chéo chân cắn hạt dưa mãi trong góc hành lang tận cuối sân ra ao cá.

Cảnh đẹp ở vùng quê này thật yên bình.

Chẳng vội vã như cuộc sống nơi thành thị trước kia của cô.

“Oắt con, nghe nói mày chính là một đứa ngốc kh? Thế nào, cậy là cháu dâu trưởng nên ngồi ở đây thư thái ngắm cảnh à?” Một con nhóc chống nạnh chỉ tay vào mặt Ngọc Ly lên giọng nói.

“Kh mày mắc luôn cả chứng ảo tưởng nữa đ chứ?” Đứa khác hùa theo.

ta là cháu dâu trưởng đương nhiên kh cần làm gì!” Thêm đứa nữa tán đồng.

Cái mẹ gì thế này? Đám nhãi con miệng còn hôi sữa ở đâu bò ra đây hót như khướu thế? kh hỏi xem ta muốn nghe hay kh. Ngọc Ly phụt một cái nhổ vỏ hướng dương trong miệng về phía mặt ao, ngay lập tức một con cá to, màu đen nhánh cuộn lại lao tới đớp mồi.

M con nhóc bị Ái Lan xúi đến kiếm chuyện vẫn mồm năm miệng mười nói liên tục, bọn chúng đang muốn ra oai với Ngọc Ly.

Cô nhíu mày nghiêng đầu lại đám nhóc khẽ nói: “M đang muốn bắt nạt đ à?”

“Bắt nạt mày đ, thì đã làm ? Chẳng lẽ mày muốn mách lẻo với Hoàng à?” Con nhóc tr khá xinh trong nhóm vênh mặt đáp.

“Ha ha ha, một con ngốc mà cũng dám lừa gạt cưới mày, đúng là cái loại đàn bà kh ra làm !”

“Thì mày kh nghe Hoàng nói à, nó đang chửa đ, thế nên mới cưới.”

“Con khốn, dám lừa Hoàng của chúng tao!”

“...”

M con nhóc vẻ đang vô cùng phấn khích, chẳng chút e dè nào. một đứa nở nụ cười xấu xa: “Đừng nói nhiều làm gì, kéo nó ra sau nhà để nó giải quyết hết đống bát đĩa kia là xong!”

“…” Sợ hãi thật đ! Ngọc Ly khá hoang mang, kh biết nên từ chối như thế nào cho lịch sự.

Đây chính là một nhóm vệ sĩ làng còn gì, ba đứa bé gái tầm mười lăm, mười sáu tuổi tóc nhuộm x đỏ phấn son tỉ mỉ đang đứng kho tay hất cằm trịch thượng lại.

Kh th Ngọc Ly nói gì nữa, một đứa trong số chúng liền hùng hổ x lên muốn túm l tay cô kéo dậy.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...