Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 2:
Giữa chốn đồng kh m.ô.n.g quạnh cô cũng chưa biết sẽ theo hướng nào, gió rít lên từng cơn thổi tung vạt áo của Ngọc Ly. Cô hốt hoảng bốn phía, đôi chân theo bản năng cô cứ theo bờ s mà chạy. Tiếng chửi bậy cùng tiếng chân đuổi theo ngày một gần.
“Mẹ kiếp, bắt con ch.ó cái đ lại cho tao. Hôm nay tao kh chơi c.h.ế.t nó, thề kh thèm làm …”
“Mày nói xem, nó ngốc như vậy kh biết Võ tổng đã từng ngủ qua chưa?”
“Kể ra khẩu vị của ta cũng kh nhẹ!”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Đâu biến thái bằng mày, còn kh mau bắt lại. Mang nó về đây tao sẽ cho chúng mày mở mang tầm mắt, thế nào mới gọi là biến thái!”
Ánh trăng đã yếu ớt lại còn núp sau những đám mây đen nặng nề, tiếng c ngóe kh ngừng vang lên như một bản nhạc cổ động cho Ngọc Ly. Cô cứ thế bước thấp bước cao mà chạy, may mà đôi giày búp bê này thuộc loại đế bệt, nếu kh cô đã lãnh đủ .
Những ụ đất khấp khểnh thi nhau cản bước Ngọc Ly, khiến cô ngã dúi ngã dụi đau đớn khắp nhưng cũng chẳng dám dừng lại kêu rên. Chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy về phía trước.
Bờ s càng lúc càng nhỏ, cũng mềm hơn, nó đang dẫn tới chỗ bùn lầy của ruộng muống. Hết đường !
Đám đàn cũng đã đuổi tới nơi, đang vỗ tay tán thưởng: “Giỏi quá! Cô em xuất sắc. Chuyến này xuống âm phủ thể kh làm con ngốc nữa , nhớ bảo Diêm Vương phần cho xuất vận động viên ma-ra-t nhé! Các đây cũng th phục sát đất!”
“Thôi kh cần nhiều lời nữa, mau bắt nó lại , tao muốn bắt đầu ngay tại chỗ này!” Gã đàn mắt lươn hung ác ra lệnh.
Hai gã còn lại lập tức đáp ứng, bọn chúng cười khà khà xoa hai tay vào nhau tiến tới: “Cô em ngoan ngoãn để các yêu chiều, hiếm lắm mới dịp bọn được đại ca chỉ bảo đ!”
“Tùm!” Đúng lúc gã đàn tưởng như đã tóm được Ngọc Ly thì cô lại bất ngờ lao nhảy thẳng xuống s.
Con s về đêm mùa thu lạnh ngắt, đen như mực, một đứa con gái như thế mà dám nhảy xuống… chỉ chết! “Đúng là ngu thật!”
Gã đàn chống tay vào h nhổ một bãi nước bọt luyến tiếc xuống dòng nước loang loáng chảy xiết.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Coi như bớt được một việc, tiếc quá!” Gã khác lên tiếng vỗ vai đồng bọn cùng trở về.
Lúc này Ngọc Ly đang trôi nổi theo dòng nước, kỹ năng của cô kh tồi nhưng cơ thể này lại quá tệ. Dưới đáy s ngoài bùn lầy ra còn nhiều rác rưởi và rào tre cùng bèo trôi nổi, vì vậy mà cô bị cuốn trôi cùng với cả đống tạp nham một khoảng khá xa mới bám được bụi cỏ dại ven bờ mà leo lên phía bên kia.
Kh dám dừng lại lâu, Ngọc Ly lại dốc sức chạy về phía nhiều ánh đèn và nhà cao tầng, đoạn đường lại xa đến thế!
Ngay cái khoảnh khắc cô xuyên tới đây, gặp Ngọc Hà đang dùng thân để bảo vệ cô khỏi vụ tai nạn, bắt cô hứa sẽ sống thật tốt . Cô đã tự nhủ ngoài kẻ thù đã hại c.h.ế.t ở kiếp trước ra, cô sẽ kh ra tay với nào nữa… giờ nghĩ lại, tự cô lại cảm th thật nực cười. Cô sống lại vào trong thân xác cô ngốc này, chả nhẽ cũng bị ngốc theo ? Để bản thân lăn lộn khổ cực đến n nỗi này? Ly ơi là Ly!
Ngọc Ly vừa tự chửi bản thân vừa lóp ngóp chạy thêm được một quãng thì kiệt sức, cô ngồi bệt xuống giữa đường thở phì phò, miệng đang kh ngừng mắng chửi đám khốn kiếp kia thì tai bay vạ gió lại rơi trúng đầu.
Một chiếc mô tô phân khối lớn kh thèm bật đèn phóng vù qua suýt đ.â.m trúng cô gái tội nghiệp đang ngồi thu lu giữa đường.
Đôi mắt Duy Hoàng sau tấm kính của chiếc mũ bảo hiểm đang mở lớn hết cỡ. Chiếc ducati vì ph gấp mà đổ ngả ra trên mặt đất. trời mới biết trong thoáng vừa đã nghĩ rằng gặp ma, sau đó lại bị gương mặt kia cùng ánh mắt sắc lạnh dọa cho sợ khiếp. Ngọc Hà ? Kh thể, cô vẫn nằm trên giường bệnh, vừa từ đó trở về. Vậy thì chỉ thể là cô ta! Giờ này ngồi ở đây! Làm gì?
Ngọc Ly th đàn kia cứ đứng im . Cô liếc lại bản thân, ừ, ướt như chuột lột cũng chút đáng sợ. Nhưng đâu đến nỗi phản ứng thái quá lên như thế?
Hai cứ vậy nhau suy đoán đủ thứ.
Duy Hoàng kh dám lên tiếng, sợ bại lộ việc trốn bữa tiệc ra ngoài, như vậy kế hoạch của cũng sẽ hỏng. Ánh mắt cô gái dưới mặt đất càng thêm hung ác.
Ngọc Ly bỏ qua cảm giác khác lạ về trước mặt, giọng nói lạnh nhạt cất lên: “ cho nhờ một đoạn được kh?”
Câu hỏi mạch lạc chẳng hề biểu hiện của một thiểu năng càng khiến Duy Hoàng giật . kỹ cô thêm một chút nhưng dưới bóng trăng khuyết mờ nhạt chẳng thể ra được gì.
Kh nhận được câu trả lời, Ngọc Ly nói tiếp: “Tiền sửa xe sẽ trả, ngoài ra bồi thường thêm cho mười triệu, coi như xin lỗi!”
Duy Hoàng liếc cô gái trước mặt, lòng thầm trào phúng: [Cô còn tiền nữa cơ đ! Cái mác ên, thần kinh kh ổn định, lúc nào cũng gây rắc rối cho Ngọc Hà lại là một kẻ giả ên?]
“Được!” Duy Hoàng cục cằn đáp ứng, muốn xem xem cô gái này còn trò gì nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.